Sở Hành Vân rơi xuống mặt đất, nhìn năm người trước mắt, trong lòng cũng là ngàn vạn suy nghĩ.
Mặc Vọng Công thân là nửa người nửa khôi, thời gian một năm, đương nhiên sẽ không có biến hóa, nhưng Lận Thiên Trùng không giống vậy cánh tay phải của hắn bị đoạn đi, vết thương này một năm nay hành hạ hắn không ít khiến hắn già nua đi rất nhiều.
Sở Tinh Thần biến hóa không lớn, hắn nhìn Sở Hành Vân, thân thể kích động đến phát run. Hắn mong nhớ Sở Hành Vân quá lâu, hiện tại nhìn thấy Sở Hành Vân đột nhiên xuất hiện, không cách nào kiềm chế được vui mừng trong lòng.
Về phần Tần Vũ Yên cùng Tuyết Khinh Vũ, Sở Hành Vân tự nhiên có thể cảm nhận được tình cảm mãnh liệt của hai nàng, trong lòng thở dài một tiếng, nở một nụ cười coi như chào hỏi, cũng không có biểu lộ ra tâm tình.
-Ngươi cái tên này, rốt cuộc trở lại!
Lận Thiên Trùng cười mắng một tiếng, khiến Sở Hành Vân lúng túng.
Hắn nhỏ giọng nói:
-Khiến hai vị tiền bối lo lắng.
Dứt lời, hắn xoay người, khom người hướng về phía Sở Tinh Thần nói:
-Hài nhi bất hiếu, cũng khiến phụ thân lo lắng.
-Ngươi có trách nhiệm trên người, điểm này mọi người chúng ta đều biết, không cần nói xin lỗi với chúng ta.
Sở Tinh Thần đi tới trước mặt Sở Hành Vân, hai tay vỗ nhẹ bả vai Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân gật đầu, ánh mắt quét nhìn xung quanh một vòng, không thấy những người khác , không khỏi lên tiếng hỏi:
-Những người khác đâu?
-Vũ Tĩnh Huyết cả ngày khổ tu, ít đi tới Vân Đằng Điện, đám người Dương Viêm cùng Trương Phàm Quy trông coi thiên đan bộ, mở khóa dạy học trò, mà Tuyết Đương Không trông coi thiên công bộ, mỗi ngày chìm đắm bên trong chế tạo.
Mặc Vọng Công lên tiếng giải thích, Tề Thiên Phong có thể có thành tựu như ngày hôm nay, là do tâm huyết của tất cả mọi người.
-Vân nhi, ngươi thế nào đột nhiên trở lại, theo chúng ta biết, lúc này, ngươi nên chuẩn bị tham gia lục tông thi đấu, hiện tại phải đang trên đường tới Tinh Thần Cổ Tông mới đúng.
Sở Tinh Thần mở miệng hỏi.
Chuyện Sở Hành Vân tiến vào Vạn Kiếm Các, tất cả mọi người đều rõ ràng, bọn họ mặc dù không thể tiến vào Vạn Kiếm Các, nhưng đối với tin tức về Sở Hành Vân, vẫn biết một chút ít.
Lục tông thi đấu sắp tới, Sở Hành Vân thân là đệ tử dự thi thứ nhất, theo lý phải đi trước tới Tinh Thần Cổ Tông, kết quả, hắn lại xuất hiện ở nơi đây điều này khiến cho mọi người đều rất tò mò.
-Chuyện này rất phức tạp, nhất thời khó nói rõ.
Sở Hành Vân cười cười, trả lời:
-Trước tụ tập tất cả mọi người lại, ly biệt một năm dài, chắc hẳn tất cả mọi người đều có rất nhiều thứ phải nói.
-Được.
Sở Tinh Thần tươi cười. Sở Hành Vân trở về, hắn không khỏi cao hứng, nhưng sâu trong nội tâm hắn có một cỗ cảm giác mãnh liệt, không kịp chờ đợi muốn hỏi.
Sau một hồi giãy giụa, hắn cuối cùng không có làm như vậy, trên mặt duy trì nụ cười nhàn nhạt, mang theo Sở Hành Vân đi tới đại sảnh.
Thời gian trôi qua, màn đêm dần dần buông xuống.
Trải qua một ngày huyên náo, bên trong Tề Thiên Phong cũng bình tĩnh lại, nhưng bởi vì Sở Hành Vân đột nhiên trở về, Vân Đằng Điện tự nhiên náo nhiệt, bất quá đến người, đều là cao tầng của Vân Đằng Thương Hội.
Vũ Tĩnh Huyết không có biến hóa chút nào, thời điểm hắn thấy Sở Hành Vân chỉ lạnh lùng chào một tiếng, sau đó liền ngồi ngay ngắn ở một xó xỉnh, không nói một lời, an tĩnh thưởng rượu ngon.
Trái ngược với biểu tình lãnh đạm của Vũ Tĩnh Huyết, Dương Viêm cùng Tuyết Đương Không, chính là biểu hiện vô cùng kích động.
Hai người bọn họ vừa mới xuất hiện liền trực tiếp vây quanh Sở Hành Vân liên tiếp đặt câu hỏi, người trước hỏi luyện đan, người sau hỏi luyện khí, ngôn ngữ thao thao bất tuyệt, khiến cho Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười.
Loại cảm giác này, hắn ở Vạn Kiếm Các căn bản không thể cảm nhận được, sau khi trở lại Tề Thiên Phong, Sở Hành Vân thả lỏng hơn rất nhiều, trong nội tâm một mảnh yên bình.
Ban ngày, Sở Hành Vân đã từ trong miệng Sở Hổ đại khái nắm được tình trạng gần đây của Tề Thiên Phong, nhưng khuynh hướng phát triển cụ thể, hắn cũng không phải rất rõ, muốn cẩn thận lắng nghe.
Sau khi nói xong chuyện này, Sở Hành Vân cũng đại quát những việc hắn trải qua.
Hắn nói rất đơn giản, hời hợt, nhưng mọi người đều có thể cảm giác được hung hiểm trong đó.
Vạn Kiếm Các thống nhiếp mười tám Hoàng Triều, tuyệt không phải nơi tầm thường. Ngắn ngủi trong một năm Sở Hành Vân có thể trở thành Kiếm Chủ, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.
-Bây giờ, ngươi đã đứng vững gót chân trong Vạn Kiếm Các, nhưng rất nhanh ngươi sẽ phải đi tới Tinh Thần Cổ Tông, đoạn đường đi này, ắt sẽ nguy hiểm trùng trùng, ngươi cần phải cẩn thận.
Sở Tinh Thần tràn đầy lo lắng nói, Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông, đều là thế lực to lớn hùng bá một phương, Sở Hành Vân một người một mình xông xáo, hắn lại không thể giúp gì.
Hắn cũng có vài phần tự trách.
Hài tử của mình xông xáo bên ngoài, một mình đối mặt với những khó khăn nguy hiểm, mà hắn lại không thể giúp đỡ, điều này khiến cho hắn có loại cảm giác vô cùng bất đắc dĩ.
-Phụ thân dặn dò, hài nhi nhớ, xin phụ thân chớ có lo âu.
Sở Hành Vân cảm giác Sở Tinh Thần bất đắc dĩ, lập tức lên tiếng an ủi, sau đó hắn hướng về phía mọi người nói:
-Lần này ta trở lại Tề Thiên Phong, cũng không phải là tay không mà về, ta đã chuẩn bị lễ vật cho mọi người.
-Ồ?
Nghe được lời này, mọi người lập tức hứng thú, ngay cả Vũ Tĩnh Huyết một mực yên lặng không nói, cũng tò mò nhìn về Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân cười một tiếng, bàn tay phiên động, xuất ra một hộp gỗ tỏa ra mùi hương cổ xưa.
Hộp gỗ mở ra, bên trong là một viên đan dược.
-Viên đan dược này, được đặt tên là Tử Linh Bách Ách Đan.
Sở Hành Vân đem hộp gỗ đưa cho Lận Thiên Trùng, giải thích:
-Viên đan dược có độc tính mãnh liệt, sau khi ăn vào, độc tố sẽ như dòng lũ đánh vào kinh mạch toàn thân, vừa vặn lấy độc trị độc, chữa trị ám thương trong cơ thể Lận tiền bối, bất quá, quá trình này có thể sẽ tương đối thống khổ.
-Ta ngay cả nỗi thống khổ cụt tay cũng chịu đựng được, chẳng lẽ còn sợ viên đan dược nho nhỏ này?
Lận Thiên Trùng bất mãn rên một tiếng, cùng lúc lấy tốc độ cực nhanh, đưa tay trực tiếp đoạt lấy hộp gỗ.
Hắn nhìn chòng chọc Tử Linh Bách Ách Đan, bộ dàng có vài phần nóng lòng muốn thử.
Thấy vậy, nụ cười trên mặt Sở Hành Vân càng sâu.
Ánh mắt hắn lại nhìn về Vũ Tĩnh Huyết, ngón tay khẽ búng, từng đạo âm thanh kiếm ngân nở rộ, dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, một đạo kiếm khí Du Long xuất hiện trong hư không, kiếm ý rung động thiên địa.
-Tán!
Sở Hành Vân đột nhiên phun ra một đạo âm tự, dứt lời, kiếm khí Du Long tiêu tan, hóa thành 3000 bóng kiếm, trôi lơ lửng trước mặt Vũ Tĩnh Huyết, cộng hưởng tản mát ra trận khí tức mơ hồ.
- 3000 thanh trường kiếm, tuy chỉ là Vương Khí cấp 1, nhưng trên mỗi một chuôi kiếm, đều dấu ấn Kiếm Trận, cộng hưởng 3000 kiếm khí là có thể tạo thành Vạn Kiếm Các Vạn Kiếm Đại Trận, uy lực vô cùng kinh người.
Dứt lời, bàn tay Sở Hành Vân lại lần nữa mơn trớn, lần này lại là một cuốn sách xuất hiện.
Vũ Tĩnh Huyết mở quyển trục ra, chỉ liếc mắt, trên mặt liền nổi lên vẻ kinh ngạc, hai tay cầm quyển trục không ngừng run rẩy.
Sở Hành Vân giải thích:
-3000 trường kiếm, vừa dễ dàng trang bị ở trên người 3000 Tĩnh Thiên Quân, nhưng Vạn Kiếm Các Vạn Kiếm Đại Trận, chưa chắc thích hợp Tĩnh Thiên Quân, vậy nên ta sửa đổi một chút, để sát khí có thể dung nhập vào Kiếm Trận.
- Kiếm Trận này không chỉ có thể đem sát khí dung nhập vào, ngay cả Cực Sát Chi Khí trong cơ thể ta, cũng có thể được tăng lên rất cao, đối với ta cùng Tĩnh Thiên Quân mà nói, kiếm trận này, có thể nói là vô cùng hoàn mỹ!
Tuyết Khinh Vũ mang thiện kiếm Hàn Tuyết Vũ Linh, lễ vật của nàng là một thanh băng sương hàn kiếm, Vương Khí cấp sáu.
Lễ vật của Tần Vũ Yên, là một kiện quần áo lưu quang, toàn thân trong suốt ngọc nhuận, ẩn chứa vô tận hà quang, đồng dạng là vương khí cấp sáu.
Lễ vật của Sở Hổ, chính là một bộ móng, đeo trên tay, sẽ thả ra thanh âm hổ gầm vô tận, vừa dễ dàng phát huy ra vũ linh ưu thế, phẩm giai cũng không thấp, là Vương Khí cấp năm.
Lễ vật của Sở Tinh Thần, là một Ngọc Châu, toàn thân bích lục, thả ra sinh cơ vô cùng, có thể bồi bổ thân thể rất tốt cho Sở Tinh Thần, giúp khôi phục ám thương do băng phong nhiều năm.
Những lễ vật này đều là vật trân quý, mỗi một thứ xuất hiện đều có thể đưa tới sóng to gió lớn, cho dù là bên trong Vạn Kiếm Các, cũng sẽ đưa tới một phen tranh đoạt.
Mọi người sau khi nhận được lễ vật, thần sắc đều cực kỳ hưng phấn, hoặc là xuyên đeo ở trên người, hoặc là tinh tế vuốt vuốt, làm cho bầu không khí đại sảnh đều tràn đầy vui vẻ.
-Khụ khụ!
Lúc này, Dương Viêm cố ý ho khan mấy tiếng.
Hắn không nói gì, chỉ là hướng về phía Sở Hành Vân cười cười, nhưng hắn muốn biểu đạt ý tứ rất rõ ràng, Sở Hành Vân còn chưa có tặng lễ vật cho hắn.
Đồng thời, Dương Viêm còn nhướn mày, cố ý nhìn một chút phương hướng Mặc Vọng Công cùng Tuyết Đương Không, đây cũng là đang ám chỉ,hai người này cũng chưa có lễ vật.
Thấy bộ dáng Dương Viêm như vậy, mọi người không khỏi buồn cười, Sở Hành Vân cũng cười to một tiếng, bàn tay mở ra, từng đạo lưu quang xẹt qua, trôi lơ lửng trong hư không.
Những đạo lưu quang này, số lượng rất nhiều, tản mát ra hào quang óng ánh, cả một vùng không gian được chiếu sáng giống như ban ngày.
Sau khi những ánh sáng kia tản đi, này hơn ngàn đạo lưu quang này chính là những chiến nhẫn trữ vật.
-Những thứ này, chính là lễ vật ta chuẩn bị cho các ngươi.
Thanh âm Sở Hành Vân lộ ra vẻ thần bí.
Dương Viêm sững sờ, bước nhanh về phía trước, đem một cái nhẫn trữ vật mở ra.
Trong nháy mắt, ánh mắt Dương Viêm đờ đẫn, đồng tử trừng to, tựa hồ thấy được thứ gì không tưởng tượng nổi, thật lâu sau cũng không có bất cứ động tĩnh gì.
Ngay sau đó, ánh mắt của hắn nhìn sang những chiếc nhẫn trữ vật còn lại, càng nhìn thần sắc của hắn càng khiếp sợ, cuối cùng, cả người hắn có chút hoảng hốt, có một loại cảm giác đang nằm mộng.
-Sư tôn, trong này là cái gì?
Tần Vũ Yên tò mò hỏi.
Dương Viêm lấy lại tinh thần, đầu tiên là liếc mắt thật sâu nhìn Sở Hành Vân, sau đó nói:
-Bên trong hơn ngàn cái nhẫn trữ vật, đồ vật rất hỗn loạn, có linh tài đan dược, có binh khí, cũng có đồ trang trí thủy tinh mỹ lệ , mỗi một loại, số lượng cũng cực kỳ lớn, đủ để chất đầy cả tòa Vân Đằng Điện, hơn nữa, những thứ này phẩm giai rất cao, tất cả đều từ ngũ phẩm trở trên!
Lộp bộp!
Lời nói của Dương Viêm khiến cho tất cả mọi người ngừng thở.
Bên trong hơn ngàn cái nhẫn trữ vật, tất cả đều tràn đầy vật trân quý, bất kỳ loại nào, cũng có thể chất đầy cả tòa Vân Đằng Điện, có thể tưởng tượng được, số lượng trong đó khổng lồ đến cỡ nào.
Càng khiến người ta khiếp sợ đó chính là những vật này tất cả đều từ cấp 5 trở lên!
Mọi người khó có thể tưởng tượng, giá trị hơn ngàn cái nhẫn trữ vật này, sẽ khủng bố cỡ nào, coi như là nội tình trong mười tám Hoàng Triều e rằng cũng còn kém rất rất xa đi.
Nội tình Vân Đằng Thương Hội, không kém chút nào, nhưng so sánh với trước mắt thật nhỏ bé.
-Ngươi tên tiểu tử này, không rat ay thì thôi, ra tay một cái, liền muốn kinh thiên động địa, ngươi không phải là đem nội tình ngàn năm của Vạn Kiếm Các, cướp không còn một mống chứ ?
Dương Viêm mặt đầy khổ sở, hướng về phía Sở Hành Vân mở miệng trêu đùa.
-Dương tiền bối quả nhiên con mắt tinh tường!
Sở Hành Vân cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng bóc:
-Những vật trân quý này, tất cả đều đến từ Vạn Kiếm Các, ta xác thực đem Vạn Kiếm Các cướp sạch.