Bách Lý Cuồng Sinh đã nắm kiếm trong tay, kiếm ngân vang lên, sắc bén kinh người.
Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Cố Thiên Kiêu, trầm giọng nói: “Ngươi muốn giáo huấn bất luận kẻ nào ta cũng không để ý tới, nhưng duy chỉ có Lạc Vân, ngươi không có tư cách động, dù cho chỉ một cọng tóc gáy, cũng không được.”
Âm thanh nói ra, ánh mắt của mọi người biến đổi, Cố Thiên Kiêu lúc này lông mày càng nhíu chặt, có chút ngạc nhiên nhìn Sở Hành Vân, nhưng chỉ chốc lát, hắn đã khôi phục dáng dấp bình tĩnh, nhàn nhạt nở nụ cười, nói: “Nguyên lai là một việc hiểu lầm.”
Sau đó, Cố Thiên Kiêu vung tay lên, đè khí tức trên người Cố Mãng xuống, hai tay hơi ôm quyền, nói: “Vị này hóa ra là Lạc Vân kiếm chủ, vừa rồi nếu có đắc tội, mong rằng thông cảm, cứ coi như ta và ngươi có hiểu lầm đi.”
Cổ ngữ có nói, không đánh người mặt tươi cười, đoàn người thấy Cố Thiên Kiêu cười, bầu không khí lập tức đã được hóa giải rất nhiều.
Bất quá, thần thái Bách Lý Cuồng Sinh vẫn lạnh lùng như cũ.
Ông!
Trường kiếm giơ lên, kiếm quang uốn lượn như nước, lạnh lẽo nói: “Xin lỗi à, có tác dụng gì không?”
Cố Thiên Kiêu sắc mặt cứng đờ, trở nên xấu xí, nhạt nhẽo đáp lại: “Sáu đại tông môn lập ra quy định, trước đại bỉ người dự thi không được động thủ, lại càng không được tàn sát lẫn nhau, lẽ nào ngươi muốn trái với quy tắc?”
Nghe vậy, đoàn người cũng lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc, từ khí tức trên người Bách Lý Cuồng Sinh mà đoán, hắn rõ ràng không muốn kết thúc việc này như vậy, chẳng lẽ song phương thật sự muốn đánh một trận?
“Ta chỉ muốn một cái công đạo, bằng không, ta và ngươi liền có một trận chiến!” Bách Lý Cuồng Sinh lạnh giá nói, trên người của hắn kiếm quang lưu động, áp tới Cố Thiên Kiêu cùng Cố Mãng, giọng nói tràn ngập kiên quyết.
Cố Mãng thần sắc âm lãnh, hung hăng trừng mắt Bách Lý Cuồng Sinh, thân hình khẽ chuyển, vừa bước ra nửa bước, đã bị Cố Thiên Kiêu đưa tay ngăn lại, quay sang Bách Lý Cuồng Sinh nói: “Được, ta cho ngươi một công đạo.”
Tiếng nói vừa dứt, Cố Thiên Kiêu lập tức xoay người, thần huy trên người lưu động, bỗng nhiên phất tay, đem nữ tử yêu mị đánh lên không trung.
“Chết!”
Hắn lạnh giọng quát, khí kình kinh khủng vô hình va chạm, từ bốn phương tám hướng áp bách đến cơ thể cô gái, ngay lập tức đã nghiền nàng thành phấn vụn, hóa thành một màn sương mù bằng máu.
Làm xong những thứ này, Cố Thiên Kiêu lúc này mới xoay người, phảng phất chỉ vừa làm một chuyện rất bình thường, thản nhiên nói: “Cái công đạo này, ngươi đã thoả mãn chưa?”
Đoàn người nhìn Cố Thiên Kiêu khuôn mặt bình tĩnh, trái tim điên cuồng co quắp.
Lạnh nhạt nói chuyện, nhấc tay liền giết người, còn biểu hiện dễ dàng như vậy, đây là Cố Thiên Kiêu!
Bách Lý Cuồng Sinh nhíu lông mày, hiển nhiên không nghĩ tới Cố Thiên Kiêu sẽ làm ra cử động như vậy, ngược lại Sở Hành Vân biểu hiện rất bình tĩnh, thủ đoạn Cố Thiên Kiêu hắn đã sớm lĩnh hội, vì đạt được mục đích, không từ thủ đoạn, kẻ này vốn là động vật máu lạnh.
Hưu!
Trường kiếm trở vào vỏ kiếm, khí tức trên người Bách Lý Cuồng Sinh tán đi, Cố Thiên Kiêu thần thái cũng lập tức trở về dáng dấp ban đầu, giống như một hoàn khố ăn chơi trác táng, tùy ý nói: “Thật vất vả mới tìm được một cực phẩm, xem ra lại phải phí một phen công phu, chỉ bất quá, chuyện ngày hôm nay, ta cũng sẽ ghi lại trong đầu, đợi Lục Tông đại bỉ mở ra, chúng ta sẽ một lần tính toán hết thảy sổ sách.”
Sau khi nói xong, ánh mắt của hắn đảo qua Bách Lý Cuồng Sinh cùng Sở Hành Vân, nhất là khi nhìn Sở Hành Vân, trong mắt lóe lên một tia thâm độc, giấu rất sâu, ngoại nhân căn bản vô pháp phát hiện.
“Cố Mãng, chúng ta đi.” Cố Thiên Kiêu xoay người, nghênh ngang ly khai nơi đây, sau đó, Cố Mãng bước nhanh theo, một trước một sau, rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt.
Thấy hai người rời đi, đoàn người cũng không dừng lại quá lâu, đều tản ra bốn phương tám hướng rời đi, thà rằng tránh lui trăm mét, cũng không dám ở gần, rất sợ tai bay vạ gió với đám người này.
“Xem ra lần Lục Tông đại bỉ này, ta tuyệt đối không phải cảm thấy tịch mịch.” Nhìn phương hướng Cố Thiên Kiêu ly khai, trong lòng Sở Hành Vân cười tự giễu một tiếng.
Ở Liễu gia, hắn bị Dạ Thiên Hàn tính toán, kết thù cùng Lâm Tịnh Hiên và La Sâm, làm hai người tràn đầy chiến ý.
Mà vừa rồi, từ ánh mắt Cố Thiên Kiêu mà phán đoán, hắn đồng dạng cũng theo dõi Sở Hành Vân.
Theo hiểu biết của Sở Hành Vân với Cố Thiên Kiêu, trong Lục Tông đại bỉ hắn nhất định sẽ tìm mọi cách xuất thủ, thậm chí, còn có thể bày ra âm mưu, thủ đoạn ùn ùn.
Lục Tông đại bỉ còn chưa bắt đầu, hai phe thế lực đã đối lập với hắn.
Bất quá, tự giễu thì tự giễu, Sở Hành Vân lại không e ngại, trái lại càng chờ mong, có vẻ trực diện khiêu chiến mang đến cho hắn cảm giác hưng phấn.
“Không có sao chứ?” Bách Lý Cuồng Sinh nói chuyện, hắn nhìn từ trên xuống dưới người Sở Hành Vân, thấy tu vi tinh tiến, hơi lộ ra kinh ngạc nói: “Ngươi đột phá?”
“May mắn mà thôi.” Sở Hành Vân cười gật đầu, bàn tay lật qua, lấy ra một hộ gỗ cổ hương.
Hộp gỗ mở, bên trong là một viên đan dược lẳng lặng nằm, lớn chừng ngón cái, hoàn toàn đỏ đậm, mặt trên còn có bảy đạo đan văn, đang phát tán ra hương thơm đan dược yếu ớt, thấm vào ruột gan.
“Đây là Thiên Xích thất văn đan, do ta chuyên môn luyện chế mà thành, ăn vào có thể để cho Thiên Linh cảnh đột phá gông cùm tu vi, hơn nữa không để lại bất kì tác dụng phụ nào.” Giọng nói Sở Hành Vân hơi mang theo mấy phần tự hào, tay duỗi một cái, đưa hộp gỗ tới trước mặt Bách Lý Cuồng Sinh.
Bách Lý Cuồng Sinh sửng sốt, hỏi: “Ngươi muốn đưa cho ta?”
“Mười ngày sau, Lục Tông đại bỉ sẽ bắt đầu, trước đó có thể đột phá thì chẳng phải rất tuyệt sao?” Sở Hành Vân gật đầu, trong khoảng thời gian này, Bách Lý Cuồng Sinh nhiều lần giúp hắn, một viên Thiên Xích thất văn đan, coi như hồi báo nho nhỏ.
Bách Lý Cuồng Sinh nhìn chằm chằm đan dược đỏ đậm, khóe miệng chậm rãi tươi cười.
Hắn không khách khí, đưa tay tiếp nhận hộp gỗ, thận trọng nắm trong tay, nhìn nhìn một lát, lúc này mới để vào nhẫn trữ vật, trên mặt mơ hồ lộ ra vẻ hưng phấn mừng rỡ như điên.
Sở Hành Vân thật ra không lưu ý, hắn bước đi, hướng về phía trạm dừng chân của Vạn Kiếm các, vừa đi vừa nói chuyện: “Vừa rồi ngươi xuất hiện làm đám người chung quanh tựa hồ rất e ngại, đây là vì sao?”
“Làm một việc nhỏ không đáng kể mà thôi, ngươi cũng phải mau kể, không ngờ biến thành bộ dáng như vậy.” Bách Lý Cuồng Sinh nhún vai, hắn giờ phút này trên người không có sát ý hay lãnh ý, rất bình thường, mơ hồ còn lộ ra cảm giác thân thiện.
“Việc nhỏ?” Sở Hành Vân sửng sốt, có chút không tin.
Bách Lý Cuồng Sinh gật đầu, giải thích: “Hai mươi mấy ngày trước, Lâm Tịnh Hiên đi tới nơi này, hắn tựa hồ vì ngươi mà đến, nói muốn ở trong Lục Tông đại bỉ giải quyết ân oán song phương.”
Sở Hành Vân bừng tỉnh, khó trách hắn cũng không thấy Lâm Tịnh Hiên ở Liễu gia, nguyên lai người này sớm đã chạy tới Thánh Tinh thành.
“Trải qua một hồi hỏi chuyện, chúng ta vì thế mới biết, ngươi đã tới Không Tinh thành, đồng thời cùng Lâm Tịnh Hiên có chút mâu thuẫn, hắn tựa hồ đối với ngươi có chút căm hận, ngôn ngữ có chút khó nghe, cho nên…”
Bách Lý Cuồng Sinh dừng một chút, nghiêm sắc mặt, nói thật: “Màn đêm buông xuống, ta mang theo trường kiếm, đi một chuyến đến nơi dừng chân của Đại La Kim môn, giết cả mười tám tên trưởng lão đi theo Lâm Tịnh Hiên, đồng thời mang thi thể bày ra trước cửa, lấy máu nhuộm đất bằng, giúp ngươi hả giận.”