Tai Hoạ Thiên Vương hóa thành một tia tai hoạ khí, tiến vào thân thể Sở Hành Vân.
Hắn du đãng quanh kinh mạch, rót vào huyết nhục, tiến nhập linh hải, giống như tơ nhện tùy ý làm bậy đi lung tung, như thể để hoàn toàn xem thấu Sở Hành Vân.
“Ngoại trừ ngưng tụ kiếm bên ngoài cơ thể, tiểu tử này cũng không có chỗ nào đáng khen.” Trong giọng nói Tai Hoạ Thiên Vương lộ vẻ thất vọng.
Từ khi sao băng hạ xuống, hắn đã tạm thời sống ở Lạc Tinh uyên.
Đi qua mấy nghìn năm sống trong cô độc, Tai Hoạ Thiên Vương gần như chết lặng, vừa rồi, hắn liên tục chém ra bốn đạo tai hoạ chi nhận, đến cả Âm Dương cảnh cũng phải bỏ mình tại chỗ.
Nhưng mà, Sở Hành Vân lại chỉ thổ huyết trọng thương, cũng không có dấu hiệu bỏ mình, điều này khiến cho Tai Hoạ Thiên Vương tràn đầy hứng thú, chỉ là hiện tại, một tia hứng thú cũng đã gần như tiêu tán.
Ông!
Thân hình nhanh chóng di chuyển, Tai Hoạ Thiên Vương đi tới phần đầu của Sở Hành Vân.
Trong óc, là nơi linh hồn tồn tại, vừa huyền diệu vừa phức tạp, chỉ thấy Tai Hoạ Thiên Vương tùy ý lao đi, tựa hồ đối với hoàn cảnh rất tinh tường, đôi mắt quét nhìn bát phương, cuối cùng hậm hực thu hồi.
“Chân Linh đại lục có tài nguyên cằn cỗi, võ giả sinh hoạt tại nơi đây cũng chỉ là hạng người mọi rợ, khó mà biết thôi động linh hồn lực, sau khi trải qua luân phiên đại chiến, vô số cường giả ngã xuống, có thể cẩu thả sống sót đều là một ít người thuộc hạng vô dụng, cũng khó trách không hiểu tu luyện.”
“Chỉ tiếc, ta ở trong đại chiến bị trọng thương, chỉ có thể đem mệnh hồn sống nhờ trong Thiên Tai Linh Châu, nếu không, sớm đã rời khỏi nơi đây, một lần nữa trở về Tiên Đình.”
“Năm đó cuộc chiến quá mức khốc liệt, vô số cường giả bỏ mình tiêu tán, cũng không biết chủ nhân có phải đã bỏ mình hay không.” Tai Hoạ Thiên Vương đột nhiên nghĩ đến rất nhiều chuyện cũ, trong miệng phát sinh một tiếng thở dài bất đắc dĩ.
Hắn thu hồi tâm tình, một lần nữa đưa mắt nhìn phía trước.
Bỗng nhiên, Tai Hoạ Thiên Vương tựa hồ nhận thấy được cái gì, lông mày đột nhiên nhíu lại, thân hình hắn lóe lên, đi tới chỗ sâu nhất trong óc.
Ở trong tầm mắt của hắn, xuất hiện một vật, đó là một bộ giáp nhẹ màu vàng đất, tạo hình phong cách cổ xưa, trên đó trải rộng hoa văn phức tạp, mỗi một đạo đều tản mát ra khí tức nồng hậu, như có thể kết nối mặt đất.
Vật ấy, chính là Thú Địa Huyền Linh Khải.
Tai Hoạ Thiên Vương khi thấy Thú Địa Huyền Linh Khải, trong nháy mắt, cái nhìn của hắn cứng lại, miệng mở lớn, tim đập loạn, thậm chí ngay cả một câu nói cũng không thể phát ra, chỉ có thể phát sinh mấy tiếng ú ớ.
“Địa Tiên tộc Thú Địa Huyền Linh Khải, tại sao xuất hiện ở nơi này!” Qua một hồi lâu, Tai Hoạ Thiên Vương rốt cục phục hồi tinh thần lại, nhưng giọng nói đã tràn đầy nghi hoặc, kinh ngạc, thậm chí chấn động.
Hắn xoa xoa hai mắt, còn cho là mình nhìn thấy ảo giác, đợi đến gần hơn mấy phần, cảm giác được khí tức nồng hậu đặc trưng của Thú Địa Huyền Linh Khải, hắn mới rốt cuộc biết, đây, cũng không phải ảo giác.
“Thảo nào người này có thể sống sót, Thú Địa Huyền Linh Khải chính là thần vật phòng ngự, có thể làm suy yếu bất luận loại tiến công nào, kể cả tai hoạ khí cũng chỉ như vậy mà thôi, bất quá, hắn là một kẻ man di mọi rợ, sao có thể gặp Thú Địa Huyền Linh Khải, lại còn thu phục được?”
Sau khi biết sự thực, Tai Hoạ Thiên Vương càng thêm nghi ngờ.
Hắn đối với Thú Địa Huyền Linh Khải cũng không xa lạ, đó là bảo vật trấn tộc của Địa Tiên tộc, được xưng là có thể chống đối sức mạnh thiên địa, tồn tại như vậy đã là Đế binh chí cao vô thượng.
Nếu là Đế binh, tất nhiên chỉ có cường giả Đế cảnh mới có thể nắm trong tay, mà Sở Hành Vân, bất quá là Thiên Linh tam trọng, một con kiến hôi mà thôi, có tài đức gì, vì sao có thể thu phục Thú Địa Huyền Linh Khải.
Ông!
Giữa lúc Tai Hoạ Thiên Vương đang nghi hoặc, phía sau Thú Địa Huyền Linh Khải đột nhiên xuất hiện một tia sáng, tia sáng không ngừng khuếch tán, cuối cùng, cuối cùng ngưng tụ thành một ngọc thạch.
Cái ngọc thạch này nhìn qua rất phổ thông, khí tức hoàn toàn không có gì, chính là Luân Hồi thạch.
Tai Hoạ Thiên Vương vừa nhìn thấy Luân Hồi thạch, vẻ kinh ngạc càng sâu hơn, ánh mắt của hắn đã trở nên dại ra, hoàn toàn không còn năng lực suy nghĩ, ngay cả trái tim cùng hô hấp đều bị đình chỉ.
“Vật của chủ nhân, vì sao” Tai Hoạ Thiên Vương thì thào, từng từ từng chữ, phảng phất đều lấy hết khí lực toàn thân của hắn, nhưng không chờ tiếng nói của hắn xong hết, trong tầm mắt, Luân Hồi thạch đột nhiên toát ra hàng vạn hàng nghìn lưu quang, ánh sáng như khói nhẹ, hạ xuống hư không, lập tức bao phủ Tai Hoạ Thiên Vương.
Thấy thế, Tai Hoạ Thiên Vương cảm thấy một tia không thích hợp, thân hình tiêu tán, một lần nữa hóa thành tai hoạ khí, chuẩn bị thoát khỏi nơi đây.
Hôm nay gặp toàn những chuyện quá rung động!
Hắn thấy Thú Địa Huyền Linh Khải, còn gặp Luân Hồi thạch, hơn nữa, chủ nhân hai vật này chỉ là một gã thanh niên phổ phổ thông thông, tất cả những việc này đều rất quỷ dị.
“...!”
Lúc này, Tai Hoạ Thiên Vương đột nhiên nhớ ra cái gì đó, ở trong lòng kinh ngạc nói: “Ta từng nghe chủ nhân nói qua, Luân Hồi thạch, chấp chưởng thiên địa luân hồi, vật ấy xuất hiện ở nơi này, chẳng lẽ”
Ùng ùng!
Ánh sáng Luân Hồi thạch hạ xuống, Tai Hoạ Thiên Vương thấy vậy cả người run lên, trong nháy mắt, toàn thân hắn toát ra ánh sáng màu ngọc, lóe lên một cái, sau đó biến mất không còn bóng dáng tăm hơi, phảng phất vốn chưa từng xuất hiện.
Trong khe nứt, thân thể Sở Hành Vân run một cái, hai tròng mắt nhắm chặt mở ra, lóe lên một đạo quang mang cực kỳ sắc bén.
“Chuyện gì xảy ra, Tai Hoạ Thiên Vương đâu?” Sở Hành Vân quét mắt nhìn quanh, hắn kinh ngạc phát hiện, khí tức Tai Hoạ Thiên Vương vậy mà hoàn toàn tiêu thất, mà tai hoạ khí chung quanh cũng thay đổi, không còn cuồng bạo, trái lại trở nên vô cùng đáng yêu :))
Hưu!
Không đợi Sở Hành Vân phản ứng, tai họa khí trong không gian điên cuồng gào thét, hạ xuống thân thể của hắn, khiến cho hắn cả người diễn sinh ra một cỗ hung uy đáng sợ, có vẻ càng trở nên yêu dị vô song, khí tức nâng cao, những con chữ tối nghĩa xuất hiện, in thật sâu vào da thịt huyết nhục.
“Đám tai hoạ khí này tựa hồ muốn chủ động dung nhập vào bên trong cơ thể ta.” Sở Hành Vân trong lòng kinh ngạc, hầu như một tích tắc này, tai hoạ khí đã tràn vào cơ thể, phàm là nơi nó đi qua là huyết nhục dị biến, kinh mạch ngưng tụ, cả người như vừa lột xác.
Thậm chí, Sở Hành Vân kinh ngạc phát hiện, một thân khí lực của hắn triệt để chuyển hóa thành màu sắc như thủy tinh, mà ở chỗ sâu trong đó, là một cái mũi nhọn kim cương tỏa ra ánh sáng, chậm rãi tỏa ra, trở nên càng ngưng thật hơn.
Thấy vậy, Sở Hành Vân không còn chống đối tai hoạ khí lưu động nữa, cũng không cố ý cải biến khí tức, hắn thôi động Phạt Sinh Thối Thể thuật, chỉ dẫn đường đi cho tai hoạ khí, cuối cùng trở về linh hải.
Tuy nói không biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng Sở Hành Vân có thể cảm giác được rõ ràng Tai Hoạ Thiên Vương đã hoàn toàn biến mất, không để lại chút gì.
Tai Hoạ Thiên Vương tiêu thất, tai họa khí cuồn cuộn vô cùng đã tựa như vật vô chủ, như vậy, hắn dễ dàng lợi dụng đám tai hoạ khí này, toàn lực trùng kích tầng thứ năm Phạt Sinh Thối Thể thuật!
Tâm niệm vừa chuyển, khí tức Sở Hành Vân càng ngày càng an tĩnh, đã không còn mạnh mẽ như vừa rồi, từ từ trở nên bình thường, bình bình phàm phàm, không hề có chút huyền diệu nào, tựa hồ tiến nhập cảnh giới trở về nguyên trạng.