Trong cơ thể Thủy Lưu Hương tồn tại đồng thời Tuyệt Hàn Huyết Ngọc cùng Thiên Hồn Khống Tâm Thạch.
Tuyệt Hàn Huyết Ngọc hóa thành chín viên huyết châm phong ấn chín đại huyệt khiếu, từ đó trấn áp Cửu Hàn Huyết Mạch, khiến nó không tùy ý bùng nổ.
Mà Thiên Hồn Khống Tâm Thạch thì khống chế thần trí Thủy Lưu Hương khiến nàng nghe lệnh bởi Cửu Hàn Cung.
Hai đại chí bảo này tồn tại trong cơ thể Thủy Lưu Hương hai năm, thời gian cũng không lâu, chưa đạt tới trình độ khống chế triệt để, một khi chịu tác động khổng lồ từ ngoại giới sẽ phát sinh dị biến.
Cổ Phồn Tinh trực tiếp rót Niết Bàn Chi Khí của mình vào linh hải của Thủy Lưu Hương, tự nhiên ảnh hưởng tới Tuyệt Hàn Huyết Ngọc!
Ầm ầm!
Cửu Hàn Chi Khí tràn ngập trong hư không, cỗ lạnh lẽo so với trước tăng thêm mấy lần, lạnh lẽo đến cực điểm, chỉ cần chạm vào đồ vật nào liền đóng băng nó.
Giờ khắc này Thủy Lưu Hương đang ở bên ngoài Vạn Tinh Lâu, nơi này là một mảnh đất trống lớn, ở trung tâm là Vạn Tinh Đoạn Thạch, có mấy vạn võ giả đang tập trung ở nơi này.
Cửu Hàn Chi Khí xuất hiện khiến mọi người khủng hoảng, trong khoảnh khắc từng đạo lưu quang lướt đi, điên cuồng tháo chạy khắp bốn phương tám hướng. Võ giả thực lực yếu bị dính Cửu Hàn Chi Khí linh hải bị đóng băng, thân thể cứng ngắc khó mà di chuyển, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể dần bị đông cứng.
-Sư muội, lập tức dừng tay!
Dạ Thiên Hàn hô to, nàng muốn tới gần Thủy Lưu Hương nhưng cỗ Cửu Hàn Chi Khí này quá mức khủng bố, mỗi bước đi của nàng đều vô cùng nặng nề khó khăn.
-Thủy Lưu Hương, ngươi còn muốn làm gì!
Cổ Phồn Tinh dời mắt hướng về Thủy Lưu Hương, trong tròng mắt lộ vẻ tức giận. Hắn cũng không biết là do hắn huy động Niết Bàn Chi Khí mới tác động tới Cửu Hàn Huyết Mạch, còn tưởng rằng nguyên bản Thủy Lưu Hương tính tình tàn bạo, liền muốn động thủ tiếp.
Chỉ thấy bàn tay hắn ép về phía trước một chút, hàng ngàn hàng vạn tinh quang như một đài sen lộng lẫy khi đóng khi mở, mang theo khí tức điên cuồng phóng ra, ngăn cản Cửu Hàn Chi Khí tàn phá.
Thời điểm Cổ Phồn Tinh động thủ, đông đảo những võ giả thiên tài cũng động thủ. Bọn hắn tiền vào bên trong làn thủy triều hàn khí, sắc mặt thoáng chốc liền vô cùng khó nhìn, thân thể tràn ngập cảm giác thống khổ, cả người cứng ngắc, linh hải dường như bất cứ lúc nào cũng có thể ngừng vận chuyển.
-Đây rốt cuộc là hàn khí gì, sao có thể kinh khủng như vậy.
Lâm Tịnh Hiên phát ra thanh âm chấn động, toàn thân hắn đều là ánh đao, cẫn còn đang bị Cửu Hàn Chi Khí áp chế.
-Sát Thần Đệ Bát Chuyển!
Trên người Cổ Thiên Kiêu phát ra một vầng hào quang màu vàng, tròng mắt của hắn cũng lộ ra một chút màu vàng kim, khí tức điên cuồng phóng ra, gắt gao chống chọi Cửu Hàn Chi Khí. Hai con mắt của hắn biến thành màu sắc đen tối, bên trong con ngươi một vệt dị quang đỏ ngầu không ngừng xoay chuyển, thẳng tắp chiếu vào Thủy Lưu Hương.
-Có chừng mực đi!
Cổ Phồn Tinh có chút tức giận, tâm niệm khẽ động, sức mạnh lưu động trong hư không, hội tụ thành một luồng lực lượng huyền diệu, không ngừng áp chế Cửu Hàn Chi Khí, cho đến khi hấp thụ hết nó vào trong cơ thể.
Nhưng loại áp chế này tuy có hiệu quả nhưng chỉ có thể kiên trì trong chốc lát, khi Cửu Hàn Chi Khí lần nữa tràn ra, thanh thế càng mạnh mẽ, băng hàn càng tăng lên, khiến thân thể Thủy Lưu Hương bắt đầu run rẩy, hai con mắt đã hoàn toàn không nhìn ra thần quang.
Ầm!
Cửu Hàn Chi Khí trào ra tạo thành một cái vòm cách mặt đất vạn trượng, sau khi ngưng tụ liền không ngừng rơi xuống, các võ giả ra tay chống đối, Vũ Linh đều bị đóng băng lại, luồng không khí lạnh lăn lộn, ngưng tụ thành từng đường băng.
-Hàn khí này quá mức quỷ dị, chúng ta cùng nhau ra tay áp chế nó.
Phạm Vô Kiếp hơi khiếp đảm nói, tuy nhiên Cổ Phồn Tinh lại lập tức lắc đầu nói:
-Chỉ là một tiểu bối, một mình ta có thể ứng phó, không cần Phạm các chủ lao tâm.
Sau khi cự tuyệt, ánh mắt Cổ Phồn Tinh trở nên sắc bén, hai tay giơ cao, đỉnh đầu trôi nổi một viên Ám Tinh, một luồng lực hút vô tình từ Ám Tinh trào ra, trực tiếp tác động lên Cưu Hàn Chi Khí.
-Vũ linh là cội nguồi của lực lượng, cỗ hàn ý quỉ dị này tất nhiên là đến từ Vũ Linh, chỉ cần ta có thể cắn nuốt nó hoàn toàn, đến khi linh lực khô cạn tự nhiên không có cách nào tiếp tục càn rỡ.
Cổ Phồn Tinh liên tục hừ lạnh, Ám Tinh Vũ Linh hạ xuống, một cỗ lực hút kinh khủng mạnh mẽ hơn gấp mười lần, bao trùm khắp xó xỉnh.
Thấy thế Cổ Phồn Tinh lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Hắn thân là cường giả Niết Bàn Cảnh, có được Ám Tinh Vũ Linh thất phẩm, thực lực trác tuyệt, căn bản không e ngại cỗ Cửu Hàn Chi Khí này, có chăng chỉ là hơi giật mình thôi, muốn trấn áp thu phục coi như là đơn giản.
Nhưng Cửu Hàn Chi Khí bị áp chế, ánh mắt Sở Hành Vân cùng Dạ Thiên Hàn lại trở nên khó coi, nhất là Dạ Thiên Hàn. Sư tôn nàng từng nói Cửu Hàn Chi Khí không nên áp chế bằng cách cưỡng ép, nếu không đến cực hạn sẽ chó cắn áo rách.
Mà giờ khắc này, Cổ Phồn Tinh lại đang vận dụng Ám Tinh Vũ Linh, áp chế Cửu Hàn Chi Khí một cách cưỡng ép.
Quả nhiên, chỉ sau chốc lát Thủy Lưu Hương mất đi thần quang trong mắt, từng vệt hào quang màu máu lóe ra, thân thể của nàng không ngừng run rẩy, Cửu Hàn Chi Khí trở nên không ổn định, khí tức có một loại cảm giác chìm nổi.
-Lập tức thu hồi Vũ Linh, không thể lại tiếp tục áp chế!
Dạ Thiên Hàn rống về phía Cổ Phồn Tinh, đáng tiếc nàng chung cuộc vẫn chậm một chút.
Cửu Hàn Chi Khí bị Ám Tinh Vũ Linh áp chế trở nên xao động không ngừng, không chờ Cổ Phồn Tinh có phản ứng, Cửu Hàn Chi Khí thoát ra khỏi ràng buộc của Ám Tinh Vũ Linh, thanh thế nhất thời cường đại thêm vài phần, chỉ trong nháy mắt liền quét qua một mảng đất trống, lấy tốc độ mắt thường không thể thấy được kết thành băng.
-Luồng khí lạnh kia lại có thể thoát ra khỏi ràng buộc của Vũ Linh, đây chính là thực lực chân chính của Thủy Lưu Hương sao?
Cổ Phồng Tinh âm thầm sợ hãi, hắn dời mắt liền phát hiện Cửu Hàn Chi Khí đã hoàn toàn lan tràn.
Trên vòm trời, trong hư không, trên mặt đất đều là Cửu Hàn Chi Khí, Cửu Hàn Chi Khí hội tụ thành dòng, lồng lộng hùng dung tàn phá tất cả, mọi vật đều bị đóng băng sau đó vỡ vụn hóa thành vun băng bay đầy trời.
Bi thảm nhất, vẫn là những võ giả kia, thực lực của bọn họ quá thấp kém, căn bản không chống đối được Cửu Hàn Chi Khí, chỉ trong chớp mắt , trên mặt đất liền nhiều thêm những tượng băng , trên mặt bị che kín bởi tầng băng hiện lên biểu cảm thống khổ, kinh hoảng.
-Chư vị cùng nhau động thủ, ngăn chặn luồng khí lạnh kia.
Âm thanh Cổ Phồn Tinh lộ ra bất đắc dĩ, Cửu Hàn Chi Khí lan tràn quá nhanh, dựa vào một mình hắn thì hiệu suất quá chậm.
Các cao tầng đại tông môn đều gật đầu. Việc này xác thục không nên để lớn, bằng không sẽ ảnh hướng tới lục tông thi đấu.
Trong khoảnh khắc, từng vị cao thủ đứng ra, trên người bọn họ khí tức tràn ra, lấy Thủy Lưu hương làm trung tâm, Cửu Hàn Chi Khí cuồng bạo, năm đạo khiếu huyệt hoàn toàn được thắp sáng, hàn khí tăng vọt, tựa bão biển gầm gào.
Thanh âm ầm ầm vang vọng, từng tòa nhà nổ tung, vụn băng lạnh giá tràn ngập hư không, rơi trên mặt đất, rơi vào Vạn Tinh Đoạn Thạch phát ra từng trận âm thanh lanh lảnh.
Không ai chú tới, sau khi bị nhưng vụn băng này gột rửa, Vạn Tinh Đoạn Thạch hàng ngàn năm chưa từng phát sinh biến hóa, bên trên bỗng có những vết rách cực nhỏ.
Những vết rách này càng ngày càng nhiều, bên trong những vết rách, từng vệt quang hoa lộng lẫy chảy ra, cả một tòa Vạn Tinh Đoạn Thạch trở nên nóng rực như mặt trời, quang hoa vạn trượng xông thẳng lên bầu trời, như muốn trọc thủng trời cao.
Chờ quang hoa ngưng tụ đến đỉnh cao, đoạn thạch khổng lồ này đột nhiên run rẩy một chút rồi, chợt, một đạo thanh âm đinh tai nhức óc vang lên, thanh âm khủng bố như lay động toàn bộ đất trời.
Mọi người thấy một màn này thoáng chốc cả kinh trợn mắt há mồm, nhất thời động tác trong tay đều dừng lại, đầu óc một trận nổ vang.