Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 649: Thu hoạch cực lớn.

Chương 648: Thu hoạch cực lớn.

Bụi mù tản ra, lộ ra gương mặt tuấn dật của hsv, tiểu hồn biến thành thân thể bạch hổ bên cạnh hắn, một đôi mắt lạnh lùng nhìn phía trước, lộ ra ý chí sát phạt.

-Làm sao ngươi biết ta ở chỗ này, còn có, làm sao có thể đồng thời mở ra bốn tòa linh trận, ngươi không thể bước vào đây nửa bước!

Hà Trùng sợ đến run cả người, hắn đã hoàn toàn không nhìn thấu Sở Hành Vân, nghĩ tới người này càng sợ.

-Từ ánh mắt lúc ngươi nói ra ám sát băng hồn võ hoàng, ta liền đoán được rằng, lấy tính tình của ngươi, nhất định sẽ âm thàm cướp đoạt nội tình của băng hồn vo xhonafg, vì vậy, ta mới sử dụng bí pháp truy tung, một khi thôi động, liền có thể tìm được tung tích của ngươi.

Sở Hành Vân nhếch miệng cười, nói rõ ràng từng chữ:

-Cho dù ngươi không sử dụng bí pháp thoát đi, ta cũng sẽ để tiểu hồn lén thả ngươi đi, nếu không, làm sao ta có thể tìm được tài nguyên phong phú như này?

-Về phần tại sao ta tiến đến, đáp án rất đươn giản, chuôi trọng kiếm trong tay ta, ngoạn trù trậm trọng vô cùng, vẫn có thể phóng ra dẫn lực vô hình, có thể không nhìn vạn vật, có thể dễ dàng phá hủy mắt linh trận, còn có, ta đối với linh trận nghiên cứu thấu triệt, cho dù là linh trận cửu cấp, cũng mổ sẻ không ít, chỉ là bốn tòa linh trận bát cấp, căn bản không cần để ý.

Khi đang nói chuyện, Sở Hành Vân không nhìn về phía Hà Trùng, đôi mắt tỉ mỉ đánh giá xung quanh, thấy vô số tài nguyên trước mắt, trong lòng có chút thỏa mãn.

-Không hổ là bảo tàng của võ hoàng, quả nhiên trù phú không gì sánh được, vương khí đông đảo, linh tài hàng nghìn hàng vạn, ngay cả công pháp võ công cũng đếm không hết, vừa lúc có thể nhét vào tề thiên phong, để Sở Hổ mở rộng.

-Về phần một số vật hiếm thấy, liền lưu lại làm chân chuyền, lưu truyền nội bộ.

-Sở Hành Vân quét mắt nhìn phía trước, trong miệng nói ra, mỗi câu nói của hắn đều bị Hà Trùng nghe được, nội tâm có hỏa diễm bốc lên hừng hực, hầu như đem ý chí của hắn đốt cháy không còn.

Tài nguyên nơi này, đều là hắn khổ cực bỏ vào, là hắn chuẩn bị cho tương lai, nào ngờ, Sở Hành Vân đối với những tư nguyên này, lại không chút khách khí, ngôn ngữ xem vật này là của mình, triệt để bỏ quên Hà Trùng Tồn Tại.

-Súc sinh!

trong lòng Hà Trùng thầm mắng một tiếng, hắn lặng lẽ động thân ảnh, vừa mới quay người lại, một cỗ khí thế bén nhọn hạ xuống, lập tức, cặp lợi trảo bám đầy linh lực của tiểu hồn, hung hăng vỗ vào sau lưng của Hà Trùng, đem cả người hắn đánh bay, trở nên su yếu không gì sánh được.

Linh hồn hẵn vỗn bị thương, hiện tại gặp phải Tiểu hồn đánh, kết quả quá tồi tệ.

-Lạc công tử, giữa ta và ngươi, có hiểu lầm nhỏ, vừa rồi ta tính toán ngươi, chỉ là muốn rời khỏi cổ tinh bí cảnh, cũng không có ý khác, là ta có mắt như mù, mạp phạm ngươi, mong rằng ngươi có thể buông tha ta.

Hà Trùng bị tiểu hồn áp trên mặt đất, đầu buống xuống, cao giọng nói rằng:

-Nếu như ngươi buông tha ta, đồng thời để ta tự do, ta nguyện trở thành nô bộc chung thành nhất, tin tưởng ta, một gã võ hoàng đến từ tiên đình, nhất định có thể cung cấp cho ngươi nhiều bang trợ.

Nghe nói như thế, ánh mắt Sở Hành Vân sáng lên một cái, rồi trở về bình tĩnh.

Trong tay của hắn, xuất hiện một ngọc thạch trừng nắm tay, trong ngọc thạch còn có một đám mây, vĩnh viễn không di động.

Vừa nhìn thấy mai ngọc thạch này, Hà Trùng không nhịn được kinh hô, kinh ngạc nói:

-Lạc công tử, đây là Tinh thần tiên thạch của Tinh Thần tiên môn, theo lý thuyết, vật ấy còn năm trong tay Đế Thiên DIijhc, chẳng lẽ hắn đã chết?

-Quả nhiên là tinh thần tiên thạch.

Sở Hành Vân như có nhiều suy nghĩ nhìn ngọc thạch trong tay, ngọc thạch này, vốn là của Thủy Lạc Thu, tên là tinh thần tiên thạch, sau đó ở đại chiến, Thủy Lạc Thu bị thua, tinh thần tiên thạch bị Đế Thiên DỊch cướp đi.

Sau khi Đế Thiên Dịch cướp đi, liền thay đổi tên, đổi thành Luân Hồi thạch.

-Thế sự khó liệu, đi một vòng lớn sau đó, luân hồi thạch này, coi như về cố hương.

Sở Hành Vân cảm khái nói, liên quan tới bi mật luân hồi thạch, hắn còn nhiều nghi hoặc, cần nghiên cứu, mới có thể hoàn toàn nhìn thấu.

Thạch này, rất không đơn giản.

Mặc dù nghe không hiểu lời Sở Hành Vân nói ra, Hà Trùng có thể cảm giác được, Sở Hành Vân đang từ từ thu liễm sát ý, không khỏi vui vẻ, mạnh mẽ nở nụ cười, hướng về phía Sở Hành Vân nhìn lại.

Hắn mở miệng, thanh âm còn chưa kịp ra, Sở Hành Vân đột nhiên nói:

-Tiểu hồn, đem người này giết chết, đoạt tuyệt hậu hoạn.

Lộp bộp!

Thân thể Hà Trùng run rẩy một cái, sau đó, hắn cảm giác cổ mát lạnh, như rơi vào trong địa ngục, có cảm giác thống khổ khó có thể nói ra, tầm mắt không ngừng xoáy tròn, cuối cùng hắn ngã ầm xuống đất.

Khi sắp chết, hắn nghe được Sở Hành Vân nói:

-Người giả dối như vậy, giữ ở bên người, chính là một cái mối họa, nếu là mối họa, thì không cần lưu lại, chứ nói rằng hắn là võ hoàng, coi như là cường giả đế cảnh, cũng không thể lưu lại.

-Về phần hắn biết nhiều tới thiên đình, vật đã bảy nghìn năm trước, thơi gian dài như ậy, tiên đình từ lâu đã thay đổi, lời hắn nói cũng không dùng được.

Nghe được câu cuoosio cùng, Hà Trùng không còn ý niệm cầu sinh, hắn biết, mình phải chết không nghi ngờ.

Hấp lực mạnh mẽ bạo phát, cuốn lên trận thanh minh cuồn cuộng, đem Hà Trùng hóa thành một đạo linh hồn lực thuần khiết, cuối cùng đi vào trong bụng tiểu hồn.

Đợt nuốt hết linh hồn lực, trên người tiểu hồn xuất hiện ánh sáng vô tận, một chút ánh sáng, tựa hồ ẩn chứa vô thượng lực, lưu động trên người, từ từ hóa thành đồ văn tối nghĩa.

Tiểu hồn nhìn Sở Hành Vân than nhẹ một cái, một lần nữa biến thành bộ dạng mèo con khả ái, thân thể cuộn lại.

-Đầu tiên là nuốt chửng nước huyết trì, sau đó là nuốt trửng tàn hồn võ hoàng, tiểu hồn đã thu hoạch thật lớn, lần ngủ say này, hơn phân nửa tiêu hóa lực lượng trong cơ thể.

Sở Hành Vân không xa lạ gì với màn này.

Trong lòng hắn cũng rất tò mò.

Tiểu hồn vốn là dị thú, lai lịch thần bí khó lường, có thủ đoạn càng nghịch thiên không gì sánh bằng, lần này nó nuốt chửng nhiều linh hồn lực như vậy, sẽ lột xác đến mức độ nào.

Team: Vạn Yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch