Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 669: ngươi thực sự khiến ta cảm thấy thất vọng

Chương 668: ngươi thực sự khiến ta cảm thấy thất vọng



Nơi xảy ra va chạm, linh lực phá hủy hầu hết kiến trúc ở phía dưới, mặt đất nứt ra một vệt rách lớn, nhìn qua khiến người ta giật mình.

Bóng người Sở Hành Vân cùng La Sâm đan xen vào nhau, đao kiếm va chạm, hai đạo linh lực trôi nổi trong hư không, ánh đao màu đỏ ảm đạm đi vài phần, tựa như sợ hãi khí tức của kiếm khí màu đen.

-Khí lực của ngươi càng ngày càng cường đại, ngoài ra, Trọng Kiếm này của ngươi cũng tựa hồ càng nặng.

Trong mắt La Sâm lóe lên tia kinh ngạc. Tu vi của Sở Hành Vân đạt đến Thiên Linh tầng năm, như lột xác, mỗi phương diện đều trở nên cực kỳ mạnh mẽ. Đặc biệt là biến hóa của Hắc Động Trọng Kiếm khiến hắn kinh ngạc không lời nào diễn tả được.

Trọng lượng của một thanh kiếm lại phát sinh biến hóa, hơn nữa trọng lượng này còn vô cùng kinh người, tựa hồ vượt xa huyết bá đao của hắn!

-Ngươi sợ>

Sở Hành Vân nhìn chăm chú La Sâm. Vừa rồi va chạm tuy hắn chiếm thượng phong, nhưng hắn cũng không có nửa phần lơ là, ánh mắt trầm xuống lộ ra chiến ý lăng thiên, mạnh mẽ tự tin.

-Lời vừa rồi ta nói cũng không phải e sợ mà là hưng phấn, ngươi càng mạnh mới có thể chứng minh ta càng mạnh, chiến thắng cuối cùng nhất định sẽ thuộc về ta.

La Sâm tự tin như trước, chỉ thấy hắn rút đao, xoay ngang, nhất thời huyết chi khủng bố tỏa ra, xung quang từng đạo từng đạo vòng xoáy hiện lên, cả một vùng hư không tựa hồ bị vặn vẹo, khắp nơi lập lòe ánh đao, ngay cả vị trí của Sở Hành Vân trong không trung cũng bị vặn vẹo đi, ánh kiếm tiêu tan, chỉ còn ánh đao long lánh.

-Chết!

La Sâm giống như một chiến thần từ trên trời giáng xuống, một luồng sức mạnh đem không gian nghiền nát, ánh đao như máu, chiếu lên trên người Sở Hành Vân, thoạt nhìn khiến thân thể hắn thật nhỏ bé.

-Thực lực La Sâm lại kinh khủng như thế.

Cố Thiên Kiêu cảm thấy có chút giật mình.

Dưới cái nhìn của hắn, thanh danh của La Sâm cũng không có nổi bật, chỉ có thể coi là khá, theo những thông tin về hắn, hắn cũng không có thủ đoạn kinh diễm, nhưng giờ phút này thực lực hắn thi triển ra, cũng không kém gì Lâm Tịnh Hiên.

Đối mặt với thế tiến công khủng bố của La Sâm, Sở Hành Vân vung Hắc Động Trọng Kiếm, ánh đao trong hư không hết thảy đều bị ánh kiếm bao phủ, ánh kiếm giống như chặt đứt những vòng xoáy phản quang, uy thế trùng thiên, mạnh mẽ nghịch chuyển càn khôn.

-Trò mèo mà thôi.

La Sâm xem thường nói, thanh âm ầm ầm từ trong đao truyền ra, Huyết Phách Đao trong thay hắn bùng nổ hơi thở bá đạo, hướng về Sở Hành Vân , vẫn là đao như trước nhưng ý đao lại hóa thành một Hồng Hoang cự thú, tàn phá bừa bãi không gian.

Oanh!

Đao kiếm va chạm tạo ra một tiếng nổ lớn, ánh sáng hai màu đen đỏ chậm rãi tiêu tán, trong hư không điên cuồng va chạm, sức mạnh của cả hai đều kinh người, một khi giao chiến, ai cũng không muốn lui về phía sau nửa bước, thể hiện ra tư thái mạnh nhất.

Phốc!

Sức mạnh khủng bố oanh kích trên người La Sâm, khiến hắn kêu lên, thân thể lùi lại, lại một lần nữa bị Sở Hành Vân đẩy lùi, hai con mắt hắn chìm xuống, gắt gao nhìn Sở Hành Vân.

-Lạc Vân Kiếm Chủ thực lực rất mạnh, hai lần giao phong liên tiếp đều chiếm thế thượng phong.

Tô Tĩnh An thấy tình cảnh này trên mặt không khỏi toát ra vui mừng, nhưng lời hắn vừa rơi xuống lại nghe được Lâm Tịnh Hiên cười lạnh nói:

-Chiếm thượng phong thì sao, cũng chỉ có thể đắc ý nhất thời thôi, thực lực chân chính của La Sâm vẫn chưa bày ra hoàn toàn.

Nghe vậy Tô Tĩnh An cùng Cố Thiên Kiêu đều giật mình.

Tầm mắt rơi xuống trên người La Sâm, trên da của hắn bắt đầu xuất hiện từng đạo vết máu những vết máu này liên kết với nhau, cuối cùng hóa thành một đồ văn hình thú.

-Không nghĩ tới khí lực của ngươi lại lợi hại như vậy, ngươi có tư cách khiến ta sử dụng tới thực lực chân chính của ta.

La Sâm lạnh lùng nói, ngay lập tức một luồng khí quỷ dị phun trào, hai con mắt của hắn biến thành màu đỏ như máu, khí tức cũng theo đó mà thay đổi, trở nên cuồng bạo dữ tợn phảng phất như hóa thân thành một đầu thú thượng cổ hồng hoang.

Hống!

La Sâm ngẩng đầu lên, một tiếng hú cuồng bạo khiến cho ánh mắt của mọi người đều dại ra. Bọn họ có thể cảm nhận được máu trong người tựa hồ đang run rẩy!

-Huyết Thú Phệ Thiên!

Trong khoảng khắc bóng người La Sâm lóe lên, Huyết Phách Đao giơ lên thật cao, cứ như vậy chém tới Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân thần sắc nghiêm nghị, Hắc Động trọng kiếm giơ lên thật cao, hai màu ánh sáng trắng đen lập tức hòa vào bên trong thân kiếm, sức mạnh kinh khủng tất cả bạo phát ra, cũng không hề né tránh, kiếm khí quét ngang.

Ánh đao cùng Kiếm Ảnh trong hư không khồng ngừng tới gần. Mắt thấy sắp xảy ra va chạm, Sở Hành Vân đột nhiên cảm thẩy huyết dịch toàn thân run rẩy, một khắc sau, trong tầm mắt hắn là một Huyết Thú Hồng Hoang, đừng thẳng trước người của hắn, hoàn toàn phong tỏa hết con đường đào thoát của hắn.

-Lấy huyết làm thú!

Trong con ngươi của Sở Hành Vân lóe lên một đạo ánh sáng lạnh, khí thế trên người hắn không tăng mà giảm, huyết thú vồ tới hóa thành một ánh đao màu máu, mạnh mẽ chém vào Hắc Động trọng kiếm.

Răng rắc!

Một đạo thanh âm lanh lảnh truyền ra.

Ánh kiếm tràn ngập hư không bị dập tắt, thân thể Sở Hành Vân như một vệt sáng không ngừng lui về phía sau, thời điểm hai chân rơi trên mặt đất toàn bộ mặt đất đều từng trận rung động, bụi cuốn mù mịt.

Chờ những bụi mù kia chậm rãi tiêu tán, hiện ra thân hình của Sở Hành Vân, hắn đứng thẳng người, quần áo đã sớm bị rách nát, lộ ra thân hình cường tráng, tinh lực lượn lờ xung quanh hỗn loạn.

-Ngươi không chết?

Nhìn Sở Hành Vân phía dưới, trong lòng La Sâm tràn ngập vẻ khó tin.

Hắn trời sinh khí lực vượt xa người bình thường, thời điểm vung Huyết Phách Đao không ai dám cản, càng không có người dám chặn, dò là một tòa nhà cũng có thể bị đánh tan.

Để phát huy ưu thế này, trước khi tiến vào trong Cổ Tinh bí cảnh Đại La Kim Môn đã săn giết vô số Linh Thú , lấy máu Linh Thú ngưng tụ thành Huyết Trì để La Sâm ngâm trong đó, hấp thu tinh lực.

Một đao vừa rồi La Sâm không chỉ vận dụng hết sức mạnh mà còn thả ra tinh lực cuồng bạo, ngưng tụ thành ngàn vạn Huyết Thú, uy lực bá đạo, dù là Lâm Tịnh Hiên nắm giữ Đại La Đao Hồn cũng không giám trực diện giao phong mà phải lùi ba phần.

-Lạc Vân là một kiếm tu, khí lực của hắn tuy lớn nhưng cách xa ta, thời điểm ngàn vạn huyết thú nhào tới thân thể chắc chắn đã bị trọng thương, thậm chí Linh Hải cũng có thể bị rách.

-Hiện tại hắn có lẽ đang giả vờ trấn định, muốn để ta phán đoán sai lệch thực lực chân chính của hắn.

La Sâm tự nhủ, hắn căn bản không tin tưởng sau khi Sở Hành Vân đỡ một đao của hắn, còn có thể thong dong như vậy.

-Ngươi cũng chỉ có chút thực lực thế này thôi sao?

Đúng lúc này, Sở Hành Vân cuồng ngạo mở miệng, âm thanh truyền khắp bát phương, khiến cho sắc mặt La Sâm cứng ngắc , trái tim co giật.

-Ngươi thiên về đao, khí lực bá đạo, vốn tưởng đối chiến với ta có thể khiến ta kích phát ra khí lực tiềm năng, nhưng không ngờ tinh lực ngươi phóng ra lại có hạn như vậy.

Sở Hành Vân không ngừng lắc đầu, hắn nhẹ nhàng lau đi vết máu ở khóe miệng, vừa ngẩng đầu, trong con ngươi có ánh kiếm bắn ra, hướng về La Sâm nói:

-Ngươi thực sự khiến ta cảm thấy thất vọng!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch