Chương 671: Không chỉ vô liêm sỉ, còn rất ngu xuẩn
Ánh mắt Lâm Tịnh Hiên rơi xuống trên người ố Thiên Kiêu, phát hiện giờ khắc này hắn cũng đang trợn to mắt, có chút dại ra nhìn mình, trên mặt tràn đầy nghi hoặc cùng không thể tin nổi.
-Chuyện gì thế này?
Thanh âm kinh ngạc thốt ra từ trong miệng Cố Thiên Kiêu, hắn phát hiện bản thân không cách nào khống chế Sát Thần chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng.
Liên kết giữa hắn với hai vật này, lại bị mất!
-Sát Thần chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng đều là chí bảo, vật trước chủ giết vật sau chủ vây, sau khi sử dụng kết hợp quả thực như hợp trận vậy, xác thực khiến người ta không thể không phòng!
Thanh âm từ trong miệng của Sở Hành Vân vang lên, lập tức nhận được ánh mắt nghi ngờ từ Cố Thiên Kiêu cùng Lâm Tịnh Hiên. Hai người nhìn chằm chằm vào Sở Hành Vân, trái tim bắt đầu không tự chủ được run lên, loại cảm giác mơ hồ kiia càng thêm mãnh liệt.
-Cửu văn vương khí là vương khí đỉnh cao, chỉ cách cấp độ hoàng khí một bước, trân bảo bậc này chỉ có cường giả Niết Bàn cảnh mới có thể phát huy đến mức tận cùng, nói cách khác, những thiên tài yêu nghiệt khi tiến vào Cổ Tinh Bí cảnh có thể sử dụng trân bảo nhưng không cách nào phát huy hết sức mạnh của nó.
-cửu văn vương khí như vậy, hoàng khí cũng là như vậy. Tu vi Thiên Linh cảnh giới dù cho có tiêu hao hết linh lực cùng tinh thần lực cũng không thể phát huy ra một phần trăm sức mạnh.
Sở Hành Vân ung dung nói, khiến ba người còn lại đều nghi hoặc, không biết rốt cuộc hắn có ý gì.
-Bất quá theo ta được biết Thần Tiêu Điện bên trong còn một bí pháp, bí pháp này có thể đem linh lực ngưng tụ thành thần ấn, ấn nhập vào bên trong pháp bảo, một khi huy động có thể khiến trân bảo phát sinh cộng hưởng cùng người điều khiển, từ đó kích thích thêm tiềm năng huy động uy năng của trân bảo!
Lời này vừa dứt, con ngươi của cố Thiên Kiêu đột nhiên co rút, ánh mắt nhìn sở Hành Vân run rẩy không ngừng.
Sở Hành Vân lại coi như không nhìn thấy, tiếp tục nói:
-Sát Thần chi Thủ chủ giết, ẩn chứa khí tức sát phạt có thể phối hợp hoàn mĩ với sức mạnh sát thần của Thần Tiêu Điện, vì thế trên Sát thần chi thủ hẳn là Sát Thần Dấu Ấn.
-Tỏa không linh Võng chủ vây, có thể thả ra lực lượng trấn phong, phong tỏa một vùng không gian, cùng khốn thần quyết của Thần Tiên Điện có dị khúc đồng công chi diệu, vì vậy trên Tỏa Không Linh Võng hẳn là Khốn Thần Dấu Ấn.
-Cũng bởi hai đại dấu ấn này ngươi mới có thể điều khiển Sát Thần Chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng mà còn dư sức ra tay với chúng ta. Điểm ấy ta nói không sai chứ?
Sở Hành Vân trên mặt mang ý cười nhìn về phía Cố Thiên Kiêu. Giờ phút này cố Thiên Kiên căn bản không thể cất nổi một lời, chỉ có ánh mắt run rẩy cùng không thể tin nổi, ngay cả tâm thần cũng đang chấn động hô hấp trở nên cực kỳ gấp gáp.
Những lời vừa rồi của Sở Hành Vân, tất cả một chữ cũng không sai!
Bất luận là Thần Linh Dấu Ấn hay Sát Thần dấu ấn hay khốn thần quyết, tất cả những thứ này đều là bí mật của Thần Tiêu Điện, nếu không phải cố Thiên Kiêu thân là con trai của Điện chủ hắn căn bản sẽ không có tư cách biết được.
Nhưng là tại sao Sở Hành Vân lại rõ ràng như vậy
Trong đầu cố Thiên Kiêu bắt đầu hiện lên một nghi hoặc, đột nhiên hai mắt của hắn trợn to, run rẩy nói
-Chẳng lẽ, Sát Thần chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng ngừng hoạt động là do ngươi làm…
Hắn mới nói một nửa đã bị Sở Hành Vân cắt ngang, cười nhạt nói:
-Lấy Thần Linh dấu ấn, phối hợp với công pháp độc nhất của Thần Tiêu điện, có thể chưởng khống trân bảo, xác thực là một biện pháp tốt, thế nhưng, cái biện pháp này cũng tồn tại tai hại trí mạng.
-Nếu như có một người khác cũng biết được cách thôi thúc Thần Linh Dấu ấn, đông thời biết được công pháp của Thần Tiêu Điện, như vậy hắn cũng có thể sử dụng được trân bảo, thậm chí còn có thể thay thế người kia, chưởng khống trân bảo.
Nói đến đây, thân thể Sở Hành Vân chậm rãi nổi lên hư không, trên người hắn linh lực tràn ra, hội tụ thành từng sợi tơ nhện, nhanh chóng hướng tới Sát Thần chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng lao đến, trong miệng hắn đồng thời thì thầm:
-Giết chết niệm, xuyên thấu cổ kim, bất diệt không điêu, ý từ thiên địa Càn Khôn, mà khốn chi niệm, nguyên khởi không chu đáo, hóa thiên vì là lao, lấy vì là tù. . .
Tiếng nói triền miên không dứt, rung động hư không khiến Tô Tĩnh An cùng Lâm Tịnh Hiên nhíu mày.
Cố Thiên Kiêu một bên không cách nào phát ra nửa chữ, khiếp sợ đến mức không còn năng lực suy nghĩ, hoàn toàn bị tình cảnh trước mắt làm cho khiếp sợ, tâm thần run rẩy.
-Giết khốn song thần, lập ngưng với ấn!
Một đạo âm thanh vang lên kết thúc khẩu quyết, ở mi tâm của Sở Hành Vân, một đạo kim sắc nổi lên, nguyên bản Sát Thần Chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng không có động tĩnh gì, đột nhiên phảng phất như có cộng hưởng, một lần nữa thả ra uy thế ngập trời, khí tức sát phạt cùng lực lượng trấn phong lần nữa giáng xuống, phong tỏa toàn bộ hư không.
Nhưng không giống lúc trước chính là, đối tượng lần này không còn là Sở Hành Vân cùng Tô Tĩnh an mà là La Sâm, Lâm Tịnh Hiên cùng cố Thiên Kiêu!
Thình Thịch!
Trong chớp mắt, 3 người nhất thời cảm giác thân thể run lên, Linh Hải phảng phất như bị núi cao ép xuống, trở nên trì trệ, La Sâm thương thế còn chưa khỏi hẳn tình huống càng nghiêm trọng, trực tiếp bị ép đến phun ra một ngụm máu lớn, sắc mặt càng thêm trắng xám.
-Cố Thiên Kiên, chuyện này rốt cuộc là thế nào!
Lâm Tịnh Hiên nghiến răng nghiến lợi nói , hắn cũng không phải là người của Thần Tiêu điện, mấy câu nói vừa nãy, tuy có thể nghe hiểu bảy phần mười, nhưng thủy chung không hiểu, vì sao Sở Hành Vân lại điều khiển được Sát Thần Chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng.
Cảm nhận được tức giận bên trong tiếng nói của Lâm Tịnh Hiên, Cố Thiên Kiêu cũng biết vậy nên lòng sinh căm hận.
Sở Hành Vân một người ngoài, không chỉ đối với bí mật của Thần Tiêu Điện chỉ ra nhược điểm, hắn còn hiểu đến hết thảy bí pháp pháp môn, mạnh mẽ thay thế được vị trí của hắn khống chế Sát Thần Chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng, điểm này khiến Cố Thiên Kiêu nén giận không ngớt.
Hiện tại, Lâm Tịnh Hiên còn lên tiếng quở trách, khởi binh vấn tội, phảng phất tất cả sai lầm đều là do hắn một tay tạo thành.
Hai loại cảm giác đồng thời dâng lên trong lòng khiến Cố Thiên Kiêu khó chịu đến không cách nào thở dốc, nếu như không phải tâm trí của hắn cứng như bàn thạch, giờ khắc này đã sớm tâm thần thất thường, biến thành một kẻ người điên.
-Hiện tại chuyện gì xảy ra cũng không còn quan trọng, so với cái này, các ngươi hẳn là nên suy nghĩ một chút an nguy bản thân đi.
Tô Tĩnh An nhìn ba người Lâm Tịnh Hiên hoảng loạn thất thường, nhất thời cảm giác một trận khoan khoái trong người.
Nguyên lai đây chính là biện pháp mà Sở Hành Vân nói tới, quá mạnh mẽ, không chỉ xoay chuyển thế cuộc, còn đem Sát Thần chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng biến thành của mình, quả thực rất đã!
-Tô huynh nói lời ấy không sai, hiện tại các ngươi xác thực hẳn là nên suy nghĩ an nguy bản thân đi.
Sở Hành Vân cười lạnh một tiếng, dấu ấn vi ngưng, trong hư không Sát Thần Chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng lập tức phát sinh âm thanh cộng hưởng, uy thế áp bức tăng lên, so với thời điểm Cố Thiên Kiêu thôi thúc hơn đến ba phần, cả một mảnh hư không đều nằm trong tay hắn.
-Tiểu nhân hèn hạ, ngươi chớ nên đắc ý!
Cố Thiên Kiêu chịu đựng áp lực trong lòng càng lúc càng lớn, bỗng, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, tức giận chỉ vào Sở Hành Vân, rống to:
-Bất quá là học trộm một chút da lông, liền dám kiêu ngạo như thế, mặc dù ngươi có thể khống chế Sát Thần Chi Thủ cùng Tỏa Không Linh Võng, vậy thì như thế nào, lấy Linh lực hiện tại của ngươi, cũng chỉ có thể duy trì trong chốc lát.
-Ngươi không nên quên, chúng ta chiếm ưu thế về nhân số, nếu liều mạng một trận , người thắng sau cùng, sẽ thuộc về bọn ta, hiện tại, ngươi thành công khiến ta tức giận rồi!
Dứt lời, Cố Thiên Kiêu cũng không cách nào duy trì lý trí, tay phải cử động, từng tiếng chuông du dương đột nhiên vang lên, ở sau người hắn, Cổ Chung to lớn hiện lên, một luồng khí tức thuộc về hoàng khí bừa bãi tàn hư không.
-La Sâm!
Lâm Tịnh Hiên nhìn La Sâm một chút, hai người đối mắt, đều cảm nhận được q uyết tâm của đối phương, thân hình lướt về phía trước, đứng bên cạnh Cố Thiên Kiêu.
Từ lúc vừa bắt đầu, bọn họ chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng vì muốn đem Sở Hành Vân cùng Tô Tĩnh An một lưới bắt hết, mới thiết kế ra cạm bẫy, cuối cùng lại tránh không khỏi thương vong không cần thiết.
Chỉ là hiện tại, toàn bộ thế cuộc đã triệt để vượt qua tầm kiểm soát, bọn họ không có lựa chọn khác, chỉ có thể liều mạng một trận chiến, mạnh mẽ mở một đường máu.
Như Cố Thiên Kiêu nói, lấy thực lực của Sở Hành Vân, không cách nào khống chế được hai cửu văn vương khí trong một thời gian dài , ưu thế về nhân số của bọn họ, như trước nắm phần thắng lớn.
Ầm! Ầm! Ầm!
Vào thời khắc này, ba người hoàn toàn phóng thích khí tức, cũng không tiếp tục ẩn giấu con át chủ bài nào, trong nháy mắt, vùng không gian này vì vậy mà biến sắc, hư không thật vất vả mỡi hòa hoãn lại, trở nên càng thêm hỗn loạn, đủ loại ánh sáng phóng thích, ánh sáng của Võ Linh, hay là ánh sáng của trân bảo, đan vào lẫn nhau, hiển nhiên là thật sự chuẩn bị liều mạng.
-Ba người các ngươi, vô liêm sỉ cũng liền thôi, lại còn ngu xuẩn như vậy, thực sự khiến ta thất vọng!
Mắt thấy đại chiến muốn bạo phát, một đạo thanh âm tràn ngập trào phúng từ trong miệng Sở Hành Vân phun ra, chỉ thấy hắn nhìn thẳng về phía ba người, ung dung cười nói:
-Các ngươi vì sao lại cảm thấy, bên mình nhân số chiếm ưu thế?
Dứt lời, ba người kia nhiên sững sờ.
Chớp mắt tiếp theo ——
Lăng Thiên Kiếm Ảnh trôi nổi ở cách đó không xa, đột nhiên bắt đầu kịch liệt run rẩy , Kiếm Ảnh xoay ngược lại, mũi kiếm nhắm thẳng lên trời cao, một luồng ánh kiếm cực kỳ ác liệt phun ra, tựa hồ phá tan vòm trời , thanh âm đinh tai nhức truyền đến.
Ngoại trừ Sở Hành Vân , ánh mắt bốn người ở đây, lập tức theo ánh sáng Phá Thiên Kiếm nhìn qua, cuối cùng tập trung ở Lăng Thiên Kiếm Ảnh.
Ở trung tâm Lăng Thiên Kiếm Ảnh, hiện ra có một tia sáng.
Tia sáng như môn hộ, giống như câu thông Kiếm Ảnh cùng Thiên Địa, đang không ngừng thẩm thấu ra kiếm ý khủng bố.
Cùng lúc đó, một phương khác, chậm rãi truyền đến một đạo tiếng bước chân, từ xa đến gần, không nhanh không chậm, cực kỳ rõ ràng truyền tới mỗi người trong tai. . .