Ác liệt ánh kiếm trong hư không, tựa như ẩn chứa khí thế phá thiên, làm cho không gian đều run rẩy.
Lâm Tịnh Hiên trừng mắt nhìn Bách Lý Cuồng Sinh, hô hấp dồn dập, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Đại La Đao Hồn bị phá, hắn cũng bị thương tích, sắc mặt tự nhiên khó coi, nhưng đây cũng không phải là nguyên nhân chủ yếu, hắn giờ phút này, ngoại trừ tức giận, phần nhiều hơn chính là không cam lòng cùng lúng túng.
Lúc trước, thời điểm hắn đối mặt với Sở Hành Vân, nói chuyện có bao hung hăng, hoàn toàn không để Bách Lý Cuồng Sinh trong mắt, còn nói hắn mãi mãi sẽ là bại tướng dưới tay hắn, còn xa mới có tư cách làm đối thủ của hắn.
Nhưng vào giờ phút này, hiện thực mạnh mẽ tạt hắn một bạt tai.
So với Lâm Tịnh Hiên trong lòng ngũ vị tạp trần, Bách Lý Cuồng Sinh vẫn là bình tĩnh tự nhiên, hắn nắm tàn ánh sáng trong tay, nhất thời, một luồng ánh kiếm Trùng Tiêu ngưng tụ, hắn bước một bước, phảng phất thiên địa đều run rẩy , tàn ánh sáng khẽ kêu, ngạo khí lăng vân, giống như muốn diệt thiên.
-Bất luận ngươi có gì lá bài tẩy, hôm nay, ngươi đừng hòng thắng ta.
Bách Lý Cuồng Sinh lãnh đạm nói, hắn vung kiếm lên, bạch quang cuồn cuộn, ánh kiếm giống như Ngân Hà Đổi Chiều, từ trên trời rơi xuống dưới, đâm thẳng vào lồng ngực của Lâm Tịnh Hiên.
-Quỷ lâu vạn ảnh!
Lâm Tịnh Hiên cắn răng một cái, thân thể di chuyển nhanh, Quỷ Lâu Đao quét ngang, vô số đạo U Lục Quỷ Ảnh hiện lên, mang theo thanh âm kêu rên thê thảm, điên cuồng chống lại ánh kiếm kinh khủng kia.
Nhưng mà chỉ sau một khắc, hết thảy U Lục Quỷ Ảnh biến mất, một luồng Phá Diệt Chi Quang cực hạn tỏa ra, làm cho Lâm Tịnh Hiên đột n cả kinh, chỉ thấy bóng người Bách Lý Cuồng Sinh lấp loé như Đại Bằng đập cánh, ánh kiếm tùy ý, phảng phất chỉ cần một chém, liền có thể giết chết vạn vật.
Quỷ Lâu Đao trong tay Lâm Tịnh Hiên gào hét giận dữ, lao thẳng đến ánh kiếm, lại bị trực tiếp đánh bay, ánh kiếm lóe lên, ở trên cánh tay phải của Lâm Tịnh Hiên lưu lại một vết thương khủng bố, nhìn mà giật mình, thiếu chút nữa đem xương cánh tay phải của hắn chặt đứt.
-Đáng chết!
Lâm Tịnh Hiên ở trong lòng điên cuồng chửi bới, chỉ là, Bách Lý Cuồng Sinh căn bản không có cho hắn thời gian thở dốc, trong phút chốc, phá diệt ánh kiếm lần thứ hai tỏa ra, từ trên cao ép xuống, đem Võ Linh của Lâm Tịnh Hiên đều chặt đứt, trực chém mi tâm.
Vù!
Phá Diệt ánh kiếm ép xuống, Lâm Tịnh Hiên chỉ cảm thấy cả người một trận lạnh lẽo, phảng phất như bất cứ lúc nào đều có thể chết , trên vết thương truyền đến đau đớn nhói đến tim gan, trong mắt Bách Lý Cuồng Sinh bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, uy thế phát ra không ngừng đè ép tâm thần hắn , khiến cho hắn muốn phát điên.
-Chỉ bằng ngươi cũng muốn giết ta, quả thực là chuyện viển vông, ta sẽ để ngươi thấy sức mạnh chân chính của ta!
Lâm Tịnh Hiên phát sinh tiếng rống giận dữ, một vệt kim quang cực kỳ khủng bố xông thẳng lên trời, đám người liền nhìn thấy Đại La Đao Hồn một lần nữa ngưng tụ, sừng sững phía sau Lâm Tịnh Hiên, đồng thời, một thanh trường đao như tắm ánh kim, trôi nổi ở trước người Lâm Tịnh Hiên, ánh vàng lóng lánh, ẩn chứa khí tức cổ xưa.
-Vật ấy, rất bá đạo.
Tô Tĩnh An nhìn trường đao kia, âm thầm run sợ một trận, thời điểm đao này xuất hiện, hắn lại nghe được Thiên Long Đàn Cổ phát sinh một cỗ thanh âm nhỏ, phảng phất đối với trường đao còn có cảm giác kiêng kỵ.
-Đao này tên là la Sinh Cổ Đao, chính là chí bảo trấn tông của Đại La Kim Môn, đứng hàng Hạ phẩm hoàng khí, Đại La Đao Hồn, chính là khí linh của La Sinh Cổ Đao, chỉ khi hai đao dung hợp, mới có thể phát huy ra sức mạnh chân chính.
Sở Hành Vân giải thích truyền vào trong đầu Tô Tĩnh An.
Tô Tĩnh An nhíu mày , há mồm, nhưng Sở Hành Vân lại nói tiếp:
-Yên tâm, cho dù Lâm Tịnh Hiên có dùng La Sinh Cổ Đao, cũng không thắng được Cuồng Sinh.
Thời điểm hai người âm thầm trò chuyện, lông mày Sở Hành Vân hơi giương lên, trên mặt lộ ra nụ cười tự tin, điều này khiến cho Tô Tĩnh An có cảm giác an tâm, gật gù, một lần nữa đưa mắt quan sát trận chiến.
La Sinh Cổ Đao ra khỏi vỏ, kim quang đầy trời, giờ khắc này Lâm Tịnh Hiên như một tên Viễn cổ Đao Khách, quan sát Bách Lý Cuồng Sinh, lạnh lẽo nói ra:
-Vốn định cuối cùng mới lấy ra La Sinh Cổ Đao, nhưng ngươi quá mức hung hăng, buộc ta phải đưa ngươi tế trước lưỡi đao này!
Bách Lý Cuồng Sinh đứng tại chỗ, tàn ánh sáng chỉ xéo trời cao, ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú La Sinh Cổ Đao trong hư không, trong giây lát, hắn kéo lợi kiếm, từng bước chầm chậm hướng về phía trước.
-Uy nghiêm của Hoàng khí , không người có thể ngăn, ngươi còn có thể tiếp tục chiến?
La Sâm nhìn chằm chằm bóng lưng Bách Lý Cuồng Sinh, cuối cùng phát sinh một đạo âm thanh xem thường, nhưng Cố Thiên Kiêu bên cạnh hắn không cười, hắn chăm chú cau mày, một loại cảm giác không tên dâng lên trong lòng.
Đại La Đao Hồn hòa vào trong cơ thể Lâm Tịnh Hiên, lúc này khắp toàn thân hắn đều là Viễn cổ Đao Ý, nhìn thấy trong con ngươi Bách Lý Cuồng Sinh bình tĩnh, có một luồng dự cảm không hay tràn ra, không tự chủ được có chút run rẩy.
-Trong tay ta là La Sinh Cổ Đao, thực lực cường hãn mấy lần, mặc dù Bách Lý Cuồng Sinh kiếm ý ác liệt, cũng không thể là đối thủ của ta.
Lâm Tịnh Hiên ở trong tự trấn an, ngay lập tức hắn ngửa mặt lên trời gào thét, hướng về Bách Lý Cuồng Sinh cuồn cuộn lao đi.
Nháy mắt, ánh đao màu vàng phun trào ra đầy trời, trôi nổi với Bách Lý Cuồng Sinh, cuối cùng, đem cả người hắn đều nhấn chìm bên trong.
-Không được!
Tô Tĩnh An trong lòng rung động, ở trong tầm mắt của hắn, chỉ có ánh đao óng ánh chói mắt, nhưng không nhìn thấy bóng người Bách Lý Cuồng Sinh.
Nơi ánh đao bao phủ, Lâm Tịnh Hiên đứng trên cao, ánh mắt nhìn xuống Bách Lý Cuồng Sinh, phun ra một đạo thanh âm lạnh lẽo :
-La Sinh Cổ Đao, truyền thừa với Thượng Cổ Võ Hoàng, đối mặt với oai nghiêm của Võ Hoàng , ngươi giống như đám lục bình, thấp kém không đáng nhắc tới.
-Võ Hoàng?
Bách Lý Cuồng Sinh lông mày nhẹ nhàng nhếch lên, hai con mắt nhìn thẳng Lâm Tịnh Hiên, lạnh lùng phun ra một đạo thanh âm xem thường:
-Rất mạnh sao?
-Chết đến nơi rồi, còn dám ngông cuồng như thế, thực là buồn cười!
Lâm Tịnh Hiên phát sinh đạo âm thanh thét dài, trong hư không, một tia ánh đao lập loè hiện ra, hướng về Bách Lý Cuồng Sinh lao đi, nhưng chẳng biết vì sao, hắn thấy Bách Lý Cuồng Sinh thần sắc bình tĩnh, trong lòng có một cảm giác bất an mãnh liệt.
-Võ Hoàng ngang dọc Thiên Địa, xác thực là cường giả tuyệt thế, nhưng bên trên Võ Hoàng, còn có Đế Tôn, phong thái bậc đế, Võ Hoàng, làm sao có thể so sánh?
Bách Lý Cuồng Sinh đem tàn ánh sáng nắm chặt trong tay, lãnh đạm lên tiếng, làm cho cặp mắt Lâm Tịnh Hiên run lên, bên trên Võ Hoàng, còn có đế?
Vù!
Thời khắc này, Lâm Tịnh Hiên cảm giác cả người cứng ngắc, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, phát hiện phía sau Bách Lý Cuồng Sinh, một đạo Lăng Thiên Kiếm Ảnh ở đó, ánh kiếm lấp loé không ngớt, soi sáng La Sinh Cổ Đao, lại khiến ánh đao từ từ trở nên ảm đạm, tựa hồ, Lăng Thiên Kiếm Ảnh tồn tại, khiến thân là hoàng khí La Sinh Cổ Đao cũng muốn sợ hãi.
-Không thể, ngươi làm sao có khả năng huy động sức mạnh như thế!
Lâm Tịnh Hiên thân thể điên cuồng run rẩy lên, hắn không thể tin được, kiếm ý của Bách Lý Cuồng Sinh lại mạnh mẽ đến trình độ như thế, hắn đã dùng đến La Sinh Cổ Đao nhưng vẫn bị áp chế, hơn nữa còn bị áp chế đến mức không cách nào thở dốc.
Bách Lý Cuồng Sinh ngẩng đầu lên, nhìn hai con mắt chấn động của Lâm Tịnh Hiên phảng phất như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng của đối phương, lên tiếng nói:
-La Sinh Cổ Đao rất mạnh, nhưng ngươi, thực sự quá yếu, căn bản là không có cách lĩnh ngộ tâm ý trong đao, nhưng buồn cười là ngươi lại muốn dựa vào La Sinh Cổ Đao để đánh bại ta.
- Nông cạn giống như ngươi vậy, cho dù thiên phú có mạnh hơn, cũng khó có thành tựu!
Trên người Bách Lý Cuồng Sinh, phá diệt kiếm ý đang không ngừng rung động, tàn ánh sáng khẽ run , tương tự phát sinh thanh âm kiếm ngân vang, người cùng kiếm, giao tương cộng hưởng, cuối cùng sinh ra một vệt ánh kiếm cực hạn, trực tiếp hướng Lâm Tịnh Hiên chém tới.