Cố Thiên Kiêu không hiểu ý tứ của những lời này, nhưng, hắn cũng không cần lý giải, chỉ vì trong nháy mắt, hắn đột nhiên cảm giác huyết thống điên cuồng căng phồng lên, trái tim cuồng chiến, như muốn phá thể mà ra.
Phốc!
Cố Thiên Kiêu đồng dạng phun ra một lớn ngụm máu lớn, cùng vào lúc này, Hàn Tiên đã đánh tới trước mặt hắn, tiên tiêm băng hàn, luồng hơi lạnh này còn chưa tiếp xúc với thân thể, liền khiến hắn cảm giác Linh Hải như bị đóng băng lại, khó có thể vận chuyển.
-Đáng ghét!
Cố Thiên Kiêu cắn răng, hắn mạnh mẽ thôi thúc Linh lực trong cơ thể để điều khiển Thần Tiêu Cổ Chung, lực lượng trấn phong bao phủ lại vùng không gian này, phảng phất một tòa núi cao, ép xuống thân thể Dạ Thiên Hàn, cũng ép xuống Hàn Tiên Võ Linh của nàng.
Dạ Thiên Hàn đứng trong hư không, bước chân ung dung dừng lại, ánh mắt nhìn chăm chú Thần Tiêu Cổ Chung trong hư không, không hề có biệu hiện sợ hãi, khóe miệng hơi nhấc lên, lạnh lùng cười một tiếng.
Lúc này, hai con mắt nàng trở nên cực kỳ yêu dị, mái tóc dài màu tím tung bay , cánh tay ngọc vung lên, bóng roi tràn ngập hư không, càn quét đất trời, đón nhận Thần Tiêu Cổ Chung to lớn.
Đùng!
Hàn Tiên chạm tới Thần Tiêu Cổ Chung, phát sinh một đạo âm thanh trầm vang sau đó liền bị mạnh mẽ đánh bay đi, Cổ Chung tiếp tục giáng xuống, nhưng tốc độ trì hoãn không ít.
Chờ khoảng cách Cổ Chung giáng xuống chỉ còn một trượng, Dạ Thiên Hàn khẽ mở môi đỏ, phun ra một chữ:
-Phong!
Răng rắc răng rắc răng rắc. . .
Nàng vừa dứt lời, trong nháy mắt, thanh âm từng trận sương lạnh ngưng tụ vang lên, lập tức, dưới ánh mắt khiếp sợ của Cố Thiên Kiêu, bên trên Thần Tiêu Cổ Chung, lại kết lại từng đạo từng đạo Hàn Băng.
Những Hàn Băng không tên này, phảng phất tràn ngập từ bên trong Cổ Chung ra, làm cho ánh sáng Thần Tiêu Cổ Chung trở nên cực kỳ ảm đạm, lực lượng trấn phong yếu ớt, căn bản là không có cách nào trấn áp được Dạ Thiên Hàn.
-Cái này cũng là Võ Linh thiên phú?
Cố Thiên Kiêu tâm thần kinh hãi, hắn xưa nay chưa từng thấy qua Võ Linh quỷ dị như thế, vừa có thể tru tâm, có thể kết tinh sương lại , hơn nữa, hai thứ này đều vô ảnh vô tung, căn bản muốn phòng cũng không thể phòng.
Dạ Thiên Hàn không để ý đến chấn động của Cố Thiên Kiêu, nàng tự như Ma Nữ Băng sương , cánh tay ngọc vung nhẹ, trong phút chốc, không gian xung quanh rung động kịch liệt, phảng phất có hàn khí tàn phá bừa bãi, Hàn Tiên Võ Linh quỷ dị thả ra vô cùng tận băng lạnh, dường như đem nơi đây hóa thành một mảnh Địa Ngục Băng Luyện.
Oành!
Hàn Băng nổ tung, Thần Tiêu Cổ Chung mạnh mẽ run rẩy một chốc, liền vô lực rơi xuống, Cố Thiên Kiêu thân là người khống chế Thần Tiêu Cổ Chung, giờ khắc này cũng là chịu phản phệ mãnh liệt, miệng mở liên tục phun ra mấy ngụm máu lớn, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt như tờ giấy.
Nhưng, hắn cũng không có thời gian thở dốc.
Chớp mắt, một cỗ tử quang nhanh như chớp đánh đến, Linh Hải trong cơ thể hắn điên cuồng run rẩy, như có từng đạo từng đạo băng lạnh xuyên thấu thân thể, rót vào Linh Hải, điên cuồng bừa bãi tàn phá trong người hắn, khiến hắn khó có thể thở dốc.
-Lâm Tịnh Hiên, đồng loạt ra tay!
Cố Thiên Kiêu lại phun ra một ngụm máu, hắn có dự cảm mãnh liệt, nếu luồng khí lạnh kia hoàn toàn rót vào bên trong Linh Hải của hắn, không đến chốc lát, hắn sẽ bị đóng băng thành tượng đá.
Thực lực của Dạ Thiên Hàn, quá khủng bố, vượt xa khỏi sự tưởng tượng của hắn!
Lâm Tịnh Hiên phía dưới cũng có cái cảm giác này, trong ánh hắn mắt lộ sợ hãi, thân thể căng thẳng, Đại La đao hồn hòa vào trong cơ thể, không nói một lời, giơ tay chính là dốc toàn lực.
Trong khoảnh khắc, Viễn cổ ánh đao điên cuồng xoay tròn thét dài trước người Lâm Tịnh Hiên, vô số ánh đao xuất hiện, mỗi một ánh đao, đều chen lẫn khí thế khủng bố, ánh đao hòa vào nhau, cuối cùng ngưng tụ thành một đạo kỳ quang.
-Đại La quỷ chém!
Bàn tay vung lên, nhất thời phía trước đạo kỳ quang kia phá không, hóa thành một thanh trường đao, lộ ra Quỷ khí cùng Viễn cổ Đao Ý, trực chém vào tim của Dạ Thiên Hàn.
Đồng thời, Cố Thiên Kiêu cũng không tiếp tục che dấu thực lực.
Hắn sâu sắc ý thức được, thực lực Dạ Thiên Hàn mạnh mẽ cở nào, địch nhân như vậy, nếu như thả hổ về rừng, tương lai thi đấu trên võ đài, khẳng định là một nguy cơ lớn.
-Nhất định phải đem nữ tử này tru diệt ở chỗ này!
Cố Thiên Kiêu mắt lộ ra dữ tợn, Thần Tiêu Cổ Chung phá không đánh tới, toàn lực thả ra lực lượng trấn phong, đồng thời, tinh lực Sát Thần Chi Thủ cũng xuất hiện trong tay Cố Thiên Kiêu , một trảo đánh xuống muốn đem đầu của Dạ Thiên Hàn mạnh mẽ nổ nát.
Ầm ầm ầm!
Hai đại hoàng khí, một cái Cửu Văn vương khí, 3 đạo hào quang óng ánh lóng lánh trời cao, sức mạnh kinh khủng khiến không gian sinh ra những gợn sóng, thanh thế như vậy, không thua kém hỗn chiến lúc trước chút nào.
Trên người Lâm Tịnh Hiên cùng Cố Thiên Kiêu, tất cả đều bùng nổ ra khí tức cường thịnh, một đòn như vậy, đã là sức mạnh mạnh nhất của hai người, bọn họ ngược lại muốn xem xem, Dạ Thiên Hàn làm cách nào để thoát khỏi.
Nhưng mà trong nháy mắt này, trên người Dạ Thiên Hàn lại không huy động Linh lực thả ra ngoài, một đôi tay chuyển động, tạo ra vô số pháp ấn phức tạp, ở chỗ mi tâm, có một tia sáng tím chậm rãi hiện lên.
Đạo tử quang này như một viên ngọc thạch nhỏ khảm ở mi tâm của Dạ Thiên Hàn, ngọc thạch này tựa hồ nắm giữ sức hút khủng bố, thế tiến công cuồng bạo bao phủ trước người Dạ Thiên Hàn, mắt thấy muốn xé rách thân thể của nàng, không một dấu hiệu nào, bỗng dung ngưng lại
-Ngưng!
Dạ Thiên Hàn lại phun ra một chữ, trên người nàng, đột nhiên bùng nổ một trận hàn khí doạ người, cả một mảnh không gian triệt để đọng lại, toàn bộ hóa thành u hàn tử quang, mà thế tiến công hóa đáng sợ kia thành tượng băng, không còn khí tức cuồng bạo.
Ánh mắt Lâm Tịnh Hiên cùng Cố Thiên Kiêu ngưng lại, bọn họ đột nhiên ngẩng đầu, đã thấy Dạ Thiên Hàn toàn thân lượn lờ u tử quang hoa, ngón tay duỗi ra, điểm nhẹ trong hư không.
Răng rắc!
Cả vùng không gian run rẩy, từng đạo từng đạo Hàn Băng ầm ầm nổ tung, băng tiết nát tan, hóa thành từng vụn băng sáng lạn, từ giữa bầu trời rơi xuống, nhưng những Băng Hoa này tiếp xúc được thân thể Lâm Tịnh Hiên cùng Cố Thiên Kiêu, lại giống như băng đao sắc bén nhất trên thế gian, vạch ra từng đạo vết máu, máu trên người của hai người gần như muốn nổ tung mà ra.
Hai người nhất thời hoang mang lo sợ, không dám đối đầu, ở trong hư không điên cuồng tránh né, ngay cả Linh Hải trong cơ thể đều phảng phất như đóng băng.
Chỉ qua chốc lát, thân thể Lâm Tịnh Hiên cùng Cố Thiên Kiêu, liền bị máu nhuộm đỏ, bọn họ run run rẩy rẩy đứng trên mặt đất trên, nhìn phía Dạ Thiên Hàn trong con ngươi, không còn tham lam, càng không có Linh lực bá đạo, chỉ còn nỗi sợ hãi thật sâu.
Vừa bắt đầu, Dạ Thiên Hàn thôi thúc Hàn Tiên Võ Linh, tru tâm không động, thực lực thi triển ra, đủ để ung dung nghiền ép một trong hai người bọn họ.
Mà mới vừa rồi, Dạ Thiên Hàn triển khai bí pháp thần thông quỷ dị, không chỉ đỡ một đòn toàn lực của hai người, còn khiến bọn họ trọng thương.
Lúc trước, bọn hắn căn bản không có cách tưởng tượng, một người Thiên Linh tầng chín, lại có thực lực kinh người như vậy, phảng phất, bọn họ cùng Dạ Thiên Hàn không thuộc về cũng một thế giới.
-Trước khi tiến vào Cổ Tinh bí cảnh , Thủy Lưu Hương bày ra thực lực đã chấn kinh tất cả mọi người rồi, hầu như tất cả mọi người đều cho rằng, Thủy Lưu Hương là thiên tài số một của Cửu Hàn Cung, vạn vạn không nghĩ tới, thực lực Dạ Thiên Hàn này, cũng đồng dạng khủng bố.
- Lục tông thi đấu lần này, người thắng cuối cùng, e rằng vẫn là Cửu Hàn Cung. . .
Nhìn Dạ Thiên Hàn trong hư không, trên mặt Cố Thiên Kiêu, toát ra vẻ chán chường hiếm thấy.
Hắn biết, trước thực lực tuyệt đối, cho dù âm mưu quỷ kế có nhiều hơn nữa, đều chỉ là phí công thôi!