Ngón tay ngọc duỗi ra, kẹp lấy hắc động trọng kiếm rất tùy ý, kiếm ảnh nghịch chuyển trên thân kiếm, cũng từ từ trở nên ảm đạm, cuối cùng nhập vào trong bóng tối.
Vẻ mặt Sở Hành Vân ngẩn ngơ, sau một khắc, vầng sáng Đạo tinh này không ngừng khuếch tán ra, bên trong, một nữ tử yểu điệu, nhẹ nhàng bước ra.
Cô gái này, có vẻ đẹp tuyệt sắc, không chỉ có khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết, khí chất trên người cũng xuất trần siêu nhiên, nàng đứng thẳng, bất động, nhưng cả vùng không gian, thậm chí cả mảnh thiên địa, tựa hồ muốn ảm đạm vì nàng.
Thời điểm Sở Hành Vân nhìn thấy cô gái này, trong lòng hắn thầm hít một ngụm trọc khí, tiến lên nửa bước, cúi đầu, cung kinh nói ra:
-Tiểu tử Sở Hành Vân, ra mắt tiền bối.
Nữ tử này chính là chủ nhân Tinh Thần tiên môn, Thủy Lạc Thu!
Phải biết, ở mấy ngàn năm trước, Thủy Lưu Hương bước vào đế cảnh, chấp chưởng Tinh Thần tiên môn, quản lý cả chân linh đại lục, mặc kệ là tư lịch hay thực lực, Thủy Lưu Hương đều xứng làm tiền bối.
Huống chi, Thủy Lưu Hương từng xuất thủ cứu Sở Hành Vân, về tình về lý, một tiếng tiền bối này, nàng xứng đáng nhận được.
Thủy Lưu Hương khẽ gật đầu, ánh mắt rơi vào trên người Sở Hành Vân, trên mặt xuất hiện một nụ cười nhẹ, tán thưởng nói:
-Biểu hiện của ngươi rất tốt, không có phụ kỳ vọng của ta đối với ngươi.
Tiếng nói của nàng, rất nhẹ, rất ôn nhu, như một làn gió xuân, nhưng đồng thời, lại làm cho người khác cảm nhận được sự kiêu hung, khiên người ta khó sinh cảm giác chống cự.
-Biểu hiện? Kỳ vọng?
Sở Hành Vân sửng sốt một chút, không biết lời này có ý gì, hắn nhìn với ánh mắt nghi ngờ, đã thấy nụ cười Thủy Lưu Hương càng đậm, ngọn tay ngọc hướng về phía hư không nhẹ nhàng điểm ra một điểm/
Vù!@
Giống như hơi nước bay hơi vậy, Sở Hành Vân và Thủy Lưu Hương kinh ngạc quan sát, một vùng không gian, đang điên cuồng vặn vẹo, hắc ám rút đi, ánh sao tiêu tán, thân thể ton lớn của tám tôn hoàng kim cổ viên, cũng biến mất không còn thấy tăm hơi.
Càng để cho hai người kinh ngạc là, thương thể trên người bọn họ, cũng hoàn toàn biến mất, lông tóc không tổn hại, phảng phất như những gì vừa đi qua, chỉ là một giấc mộng.
-Ảo cảnh thật là khủng khiếp.
Sở Hành Vân hít vào một ngụm khí lạnh, từ lúc hắn bước đến cầu Lâm tiên, tất cả, đều là ảo cảnh hư vô, cũng không phải chân thực, nhưng từ đầu tới đuôi, hắn cũng không phát hiện manh mối, vẫn hãm sâu vào trong đó.
Thấm chí, hắn còn có loại dự cảm.
Nếu Thủy Lạc Thu không chủ động mở ra ảo cảnh, hắn cùng Thủy Lưu Hương sẽ mãi mãi không thể nào thoát ra.
-Đây chính là cường giả đế cảnh chân chính, dù chỉ còn một tịa tàn hồn, đều có thể đảo loạn hư không, thiên địa lẫn lộn.
Sở Hành Vân nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, tầm mắt rời qua, chuẩn bị hướng về phía Thủy Lạc Thu dò hỏi nghi hoặc.
-Ta biết ngươi muốn hỏi cái gì/
Sở Hành Vân còn chưa mở miệng, Thủy Lạc Thu liền lên tiếng ngắt lời, chỉ thấy cánh tay nàng nhẹ nhàng mơn trớn, không gian trước mắt, đột nhiên xuất hiện con đường, xa xa không biết đi về nôi nào.
Nàng nói:
-Đi theo ta đi, ta sẽ đem ngọn nguồn mọi việc, nói rõ ràng với các ngươi, đặc biệt là việc liên quan đến Tinh Thần tiên tạch cùng Cửu Hàn tuyệt mạch.
Nghe được lời Thủy Lưu Hương, Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương đều nhìn nhau, đều thấy kinh ngạc trong mắt đối phương, cũng không nhiều lời, bước nhanh theo phía sau Thủy Lạc Thu, bước vào con đường hư không.
Con đường không phải dài, chỉ giây lát, liền tới một rừng trúc.
Trong rừng chúc, có một ngôi nhà gỗ nhỏ, ngoài có một đình nghỉ mát, bên trong có một bộ bàn ghế đơn giản, quét mắt nhìn quanh một cái, tuy mộc mạch bình thường, nhưng làm người có cảm giác thoải mái, hài hòa.
Thủy Lưu Hương ngồi xuống ,lập tức chỉ về phía ghế gỗ nói:
-Ngồi đi.
Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương không dám chống đối, lập tức ngồi xuống, trong thần sắc, vẫn có vẻ không quen như trước, không cách nào buông lỏng, bọn họ còn có chút cấp bách, muốn từ trong miệng Thủy Lạc Thu nhanh có được đáp án.
Thấy thế, Thủy Lạc Thu lại nở nụ cười, cũng không để ý tiếp, mở miệng nói ra:
-Năm đó, ta gặp phải sự tính toán của Đế Thiên Dịch, làm cho Tinh Thần tiên môn đi vào hướng suy bại, từ đó về sau, người Tinh Thần tiên môn, chết đã chết, chạy đã chjay, cả một tiên môn to lớn, liền hóa thành hoang vu, biến mất trong dòng sông lịch sử.
-Những người rời khỏi cổ tinh bí cảnh, rải rác khắp nơi trong chân linh đại lục, một phần trong đó, mọc rễ nảy mầm ở đây, đời đời truyền thừa, dựa vào một phần công pháp Tiên môn, khai sơn lập phái, thành lập gia tộc, mà bọn họ, chính là tinh thần cổ tông.
Tiếng nói buông xuống, ánh mắt Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương ngưng lại.
ở trong vjan tinh đọa thạch, bọn họ biết được lịch sử Tinh Thần tiên môn, cùng lý do Tinh Thần tiên môn đi vào suy yếu, nhưng bọn họ lại không biết, Tinh Thần cổ tông là do Tinh Thần tiên môn truyền thừa lại.
-Người sáng tạo Tinh Thần cổ tông, cũng không phải là đệ tử nòng cốt của Tinh Thần tiên môn, công pháp truyền thừa của bọn họ, cả pháp môn tuy luyện chỉ là da lông, bằng không, Tinh Thần cổ tông từ lâu đã xưng bá cả Chân linh đại lục.
Cảm giác được ánh mắt kinh ngạc trong hai người, Thủy Lạc Thu cười một tiếng, lập tức nói bổ sung.
Lời nói này, để Sở Hành Vân gật đầu bừng tỉnh, trong lòng không có chút dở khóc dở cười.
Một trong sáu thế lực bắc hoang vực, Tinh Thần cổ tông tồn tại lâu nhất, ở trong mắt bọn họ, Tinh thần cổ tông có địa vị cao cả, là tông môn chính thống của Bắc hoang vực, thế cực còn lại chỉ là may mắt quật khởi mà thôi.
Nhưng trên thực tế, Tinh Thần cổ tông thanh cao, ngay cả bang chi của Tinh Thần tiên môn cũng không được tính, công pháp võ học truyền thừa, cũng chỉ là da lông bên trong da lông.
Nếu như lời này truyền đến trong tai Cổ Phồn Tinh, không biết hắn có cảm tưởng như thế nào.
Tiếng nói Thủy Lạc Thu không ngừng, tiếp tục nói:
-Đám người rời khỏi cổ tinh bí cảnh, cũng không ít người Thủy gia, Thủy Lưu Hương chính là một trong những đời sau của Thủy gia, cũng vì như vậy, trong cơ thể nàng, mới có Cửu hàn tuyệt mạch.
-Quả nhiên thế!
Đối với đáp án này, Sở Hành Vân sớm đã nghĩ tới.
Quanh ảnh lịch sử trên vạn tinh đoạn thạch, ngàn năm qua, không ai có thể nhìn thấy, Thủy Lưu Hương vừa đến thánh tinh thành, liền có thể sản sinh cộng hưởng, còn nữa, nàng cùng Thủy Lạc Thu đều họ Thủy, đều nắm giữ Cửu Hàn tuyệt mạch.
Việc này rất dễ khiến người ta liên tưởng đến Thủy Lạc Thu có quan hệ với Thủy Lưu Hương.
Khuôn mặt Sở Hành Vân biến hóa nhỏ, tự nhiên không chạy thoát được ánh mắt Thủy Lạc Thu, nàng tán thưởng Sở Hành Vân một chút, sau đó nói:
-Người Thủy gia, trải rộng chân linh đại lục, trải qua ngàn năm, huyết thống từ lâu đã mỏng manh, người có thể thức tỉnh Cửu Hàn tuyệt mạch, cực kỳ ít ỏi, ức vạn người chưa chắc có một người.
Thế nhưng, ở bắc hoang vực nhỏ bé này, ngoại trừ Thủy Lưu Hương, tựa hồ còn có người thức tỉnh Cửu Hàn tuyệt mạch rồi, nếu như ta nhớ không nhầm, thế lực người kia, bị các ngươi gọi là Cửu Hàn cung.