Nghe được bốn chữ này, thân thể Cố Thiên Kiêu run lên, mắt đỏ như máu.
Thời điểm ở trong cổ tinh bí cảnh, Cố Thiên Kiêu từng thua Sở Hành Vân, thậm chí suýt chút nữa bị giết, việc này vừa qua không bao lâu, hắn lại gặp phải Dạ Thiên Hàn, may mắn mới có thể bảo vệ tính mạng.
Hai trận bại này, Cố Thiên Kiêu không có quên, mà khắc sâu trong đầu.
Theo hắn tiến vào âm dương cảnh, còn đột phá âm dương cảnh tầng hai, nội tâm Cố Thiên Kiêu sinh ra cảm giác kiêu ngạo, chờ rời khỏi cổ tinh bí cảnh, cọ rửa sỉ nhục này
Ai viết, vữa nãy hắn đối mặt với Sở Hành Vân, vẫn là thất bại, ở trước mặt tất cả mọi người, bị thiên địa chi lực đánh bay ra ngoài, dáng dấp chật vật, không thể tả.
Này, đã không thể nói là làm mất mặt, còn như đánh vết sẹo trên mặt hắn!
Thấy sắc mặt Cố Thiên Kiêu biến đổi, con ngươi mọi người co rút lại, xem ra, ở trong Cổ Tinh bí cảnh, Cố Thiên Kiêu xác thực đã thua Sở Hành Vân, bằng không, cũng không thẹn quá hóa giận như vậy.
-Tiểu bối, ngươi thật uy phong à!
Cố Huyền Phong lộ ra bộ mặt giận dữ, Cố Thiên Kiêu là con trai của hắn, càng là thiên tài yêu nghiệt của Thần Tiêu Điện, giờ phút này, hắn đại biểu cho mặt mũi Thần Tiêu Điện.
Cử động của Sở Hành Vân vừa nãy, không chỉ có để Cố Thiên Kiêu lúng túng, còn mạnh mẽ quất Thần Tiêu Điện một bạt tại, thực sự là càn rỡ đến cực điểm.
-Phạm Vô Kiếp, xem ngươi bồi dưỡng được đệ tử ưu tú như thế nào!
Cổ Phồn Tinh cũng hừ lạnh một tiếng, một lồng khí lập tức hướng về Sở Hành Vân gào thét, mang tới sát tâm, giống như đao phong rơi vào trên người Sở Hành Vân, ý vị uy hiếp mười phần.
Nơi đây, là Thánh Tinh Thành, địa bàn của Tinh Thần Cổ Tông.
Mà Cổ Cảnh Thiên, là thiếu tông chủ Tinh Thần Cổ Tông, sẽ chở thành chủ nhân Tinh Thần Cổ Tông.
Sở Hành Vân thừa nhận mình giết Cố Thiên Kiêu, rất hung hăng, phảng phất như chuyện bình thường vậy, bao nhiêu năm, Cổ Phồn Tinh chưa gặp người làm càn như vậy, dám không nhìn hắn, càng không nhìn toàn bộ Tinh Thần Cổ Tông.
Phạm Vô Kiếp lướt qua trước mọi người, hai con mắt lấp lóe tinh mang, giống như đang trầm tư cái gì.
-Người trẻ tuổi, có vài phần khí thịnh, đối với cái chết của mấy vị thiên tài kia, ta cũng cảm thấy tiếc hận.
Chốc lát sau, Phạm Vô Kiếp nhìn về phía mấy người mà nói.
Nghe vậy, đoàn người trở nên kinh ngạc, Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc quay đầu, thần sắc có mấy phần kinh ngạc, nhìn về phía Phạm Vô Kiếp.
Nếu như Phạm Vô Kiếp vừa nãy, là muốn bảo vệ Sở Hành Vân, như vậy, giờ phút này, chính là đứng trước ba thế lực, toàn lực bảo vệ Sở Hành Vân.
Mà trên thực tế, quả thậ như thế, Phạm Vô Kiếp chính là muốn toàn lực giữ gìn Sở Hành Vân,không cho hắn bị tổn thương.
Vữa nãy, Sở Hành Vân dưới một ý niệm, lấy thiên địa chi lực đánh bay Cố Thiên Kiêu, còn nói ra ngôn ngữ hung hăng, điều này làm cho Phạm Vô Kiếp một lần nữa đánh giá lại thực lực của Sở Hành Vân.
12 tên thiên tài yêu nghiệt, 3 chết, một bỏ đi, chỉ còn lại tám người.
Bên trong tám người, Vạn Kiếm Các có hai người, mà thực lực đều được lột xác, không thể như ngày xưa mà nói, nếu toàn lực phát huy,nói không chừng, Sở Hành Vân có thể mang đến cho Vạn Kiếm Các chức thủ khoa.
Vì lục tông đại bỉ, Phạm Vô Kiếp quyết định toàn lực giữ gìn Sở Hành Vân.
Ngoại trừ ra, Phạm Vô Kiếp còn nhạy cảm chú ý tới, hai người Tô Tĩnh An, đã từng nói bảo vệ Sở Hành Vân, điều này liền nói, Sở Hành Vân có quan hệ vô cùng tốt với hai người này.
Hơn nữa, thời điểm Thủy Lưu Hương đối mới vợi Sở Hành Vân, toàn thân đều không có hàn ý chút nào, điều này cho thấy, Thủy Lưu Hương có quan hệ vô cùng tốt, thậm chí còn ràng buộc.
Dựa vào hai tầng quan hệ nàng, Vạn Kiếm Các hoàn toàn có thể dựa dẫm vào thất tinh cốc cùng cửu hàn cung, đặc biệt là cửu hàn cung, thực lực sâu không thấy đáy, thần bí khó lường, để Cố Huyền Phong cùng Lâm Nguyên không dám tùy ý đắc tội.
Đều này, đều là lý do Phạm Vô Kiếp đắn đó, sau đó làm ra hành động như thế, Vạn Kiếm Các quật khởi, nhất định phải dựa vào Sở Hành Vân, tuyệt không thể để hắn bị tổn thương!
-Tâm tư Phạm Vô Kiếp quả nhiên nhạy cảm, chẳng trách ở đời trước, hắn có thể chưởng quản Vạn Kiếm Các mấy trăm năm, cũng đưa Vạn Kiếm Các về hướng đỉnh cao, nhưng cử động hôm nay của hắn, chung quy cũng là thông minh quá bị thông minh hại.
Sở Hành Vân đã sớm nhìn thấu tâm tư Phạm Vô Kiếp, cũng không nói ra, ngược lại tiếp thu vui vẻ.
Phạm Vô Kiếp càng bảo vệ hắn, đối với kế hoạch tiếp theo của hắn, càng có lợi!
Cổ Phồn Tinh nhìn hai người rước mặt, trên người lộ ra hàn ý lành lạnh, căn răng phun ra hai chữ:
-Rất tốt.
Vẻn vẹn hai chữ, mà lạnh lẽo lòng người, trong lòng hắn, đã hận Sở Hành Vân thấu xương, thậm chí toàn bộ Vạn Kiếm Các, hắn đều nhìn gắt gao, dữ tợn khó có thể hình dùng.
-Hả?
Giữa lúc Cổ Phồn Tinh khó có thể nhẫn lại, tầm mắt hắn bỗng phóng ra, xuất hiện một bóng người tuyệt sắc mặc trường bào, chân đạp hư không, từng bước đi tới beennafy.
Nóng người tuyệt sắc này, xuất hiện không một tiếng báo trước, ngay cả Cổ Phồn Tinh cũng không biết, người này xuất hiện khi nào.
-Người tới là người phương nà?
Cổ Phồn Tinh vừa mở miệng, lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người, cũng chính là lúc này, đoàn người mới phát hiện có người này tồn tại, mỗi một người đều lộ ra vẻ nghi hoặc.
Ánh mắt của Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương đều nhìn qua, một sát na này, tầm mắt Sở Hành Vân rơi ở nơi đó, thân thể run lên theo bản năng, sâu trong nội tâm nàng tuôn ra hơi lạnh, khiên cho linh hồn nàng run rẩy.
-Gan cho thật lớn, dám không nhìn Tinh Thần Cổ Tông ta!
Hai tên trưởng lão Tinh Thần Cổ Tông đứng dạy, quay về phóng người tuyệt sắc mà quát lên, ngày hôm nay, Tinh Thần Cổ Tông đã đủ mất mặt, người này không nhìn Cổ Phồn Tinh, chẳng phải càng để Tinh Thần Cổ Tông càng mất mặt?
-Cút!
Đối với tiếng quát của hai trưởng lão, bóng người này chỉ phun ra một chữ lạnh lùng.
Sau một khắc, thiên địa gèo thét, một luồng sát khí lạnh thấu xương càng quét hư không, trong thiên địa như có một lồng hơi thở, tỏa ran, giang lâm lên cơ thê rhai ngườ, cũng ở dưới ánh mắt kinh hãi của hai người, đem toàn bộ bao phủ lại.
Xèo.
Một vệt hàn khí lóe qua.
Bóng người kia, ung dùng bước qua hai tên trưởng lão này, phía sau, hai người đứng ở đó, trên thân thể xuất hiện từng đạo băng sương, nhưng băng sương này ngày càng nhiều, phảng phất vĩnh viễn không có điểm dừng, theo sau đó, hai tên trưởng lão này, liền vỡ nát thân thể, hóa thành băng.
-Ngươi, đến cùng là người phương nào!
Hai con mắt Cổ Phồn Tinh trợn to, hai tên trưởng lão này, đều là cao thủ hàng đầu Tinh Thần Cổ Tông, tu vi đến âm dương cảnh tầng chín, nhưng đối mặt với người này, lại không có sức đánh chả chút nào.
Lời vừa nói ra, tất cả đều cảm giác trái tim giật lên, có thể để cho mọi người không có hành động, đạo thân ảnh kia đã đến trước mặt bọn họ, lộ ra tròng mắt quái dị, trắng như tuyết.
Trong khoành khắc, một luồng sóng lạnh lẽo khủng bố ập đến, tỏa ra tầng tầng, hàn khí ngập trời, thân thể tất cả mọi người đều đông cứng.
Ngay cả thực lực mạnh mẽ như chủ nhân ngũ đại thế lực, cũng không ngoại lên, từng cái bị đóng băng cứng ngắc, linh lực hóa thành băng sương, phát sinh ra từng đạo âm thanh vỡ nát.
-Nguồn sức mạnh này, là ý chí võ hoàng?
Đối mặt với cỗ hàn khí đáng sợ này, Sở Hành Vân cũng không ngoại lệ, bị đông cứng triệt để, không cách nào nhúc nhích nửa phần, không có động đậy được cảnh ánh mắt, hiếm thấy được vẻ chấn động của hắn.
Hắn kinh ngạc phán hiện, cỗ hàn khí này không phải là linh lực, cũng không phải thiên phú võ linh, mà là sức mạnh ý chí, chỉ có cường giả võ hoàng mới có thể lĩnh ngộ.
Bóng người tuyệt sắc xuất hiện trước mặt hắn, chính là cường giả võ hoàng?
cùng lúc đó, Sở Hành Vân còn phát hiện, Thủy Lưu Hương bên cạnh hắn, không có bị đóng băng, nhưng thân thể, không ngừng run rẩy, trong con ngươi xinh đẹp, thẩm thấu ra ánh sáng sợ hãi.
Một màn như vậy, để Sở Hành Vân sinh ra một dấu hiệu không rõ, tâm thần chìm đến đáy vực…