Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 727: Thất Vọng

Chương 726: Thất Vọng

Theo hàn khí tản đi, không gian cũng dần khôi phục như thường.

Mọi người nhìn phương hướng Dạ Tuyết Thường rời đi, trong lòng vẫn chưa hết sỡ hại, thực lực Dạ Tuyết Thường thật đáng sợ, một chút liền đóng băng thiên khung, để cả ngũ đại chi chủ đều không thể động đậy, cũng khó trách cửu hàn cung có thể xưng bá bắc hoang vực nhiều năm như vậy.

Nhưng sau khi hoảng sợ, không ít người đang vui mừng bí ẩn.

Dạ Tuyết Thường mang Thủy Lưu Hương rời đi, liền nói rõ, lục tông thi đấu lần này, Cửu Hàn cung lựa chọn rút lui, không tham dự cuộc xếp hạng, càng không cướp chức thủ khoa.

Điều này làm cho tâm của ngũ đại chi chủ nhẹ lòng, trong đầu tuôn ra ham muốn thủ khoa.

-Hành trình cổ tinh bí cảnh kết thúc, hết thảy thiên tài yêu nghiệt đều có thu hoạch, hơn nữa Cửu Hàn cung đột nhiên rút luin, những việc này liên tiếp, đều cần một ít thời gian tiêu hóa, không bằng tạm thời trở về thánh tinh thành đi.

Giờ phút này, thanh âm của Phạm Vô Kiếp vang lên, nhìn về phía mọi người, mang theo một ít tâm ý.

-Phạm các chủ, ngươi cho rằng sau khi nghỉ ngơi, chúng ta sẽ không truy cứu tội của Lạc Vân sao?

Tiếng nói Cố Huyền Phong lạnh lẽo, trực tiếp để Phạm Vô Kiếp hiện lên vẻ lúng túng.

Lời hắn nói vừa nãy, mục đích, cũng không chỉ nghỉ ngơi, mà muốn giảm bớt áp lực cho Vạn Kiếm Các.

Trong cổ tinh bí cảnh, Lạc Vân phạm vào giết chóc quá nặng, chọc giận ba thế lực lớn, nếu còn dây dưa xuống, Phạm Vô Kiếp rất khó để giải thishc, mới nghĩ ra kế tạm thời này.

Dù sao, đứng ở kia, cũng không phải người tầm thường, nhìn một chút liền nhìn thấu suy nghĩ của hắn.

-Cổ tinh bí cảnh, phát sinh dị biết, uổng công các ngươi là chủ của các thế lực lớn, cuối cùng, cũng chỉ là đám người vô liêm sỉ vì lợi ích của mình, thượng bất chính, hạ bất loạn, lời này thực không sai.

Đối mặt với ánh mất lạnh lùng cuaur đám người Cố Huyền Phong, Sở Hành Vân chậm rãi nhìn lên, trong con ngươi, lại càng tăng lên hàn ý.

Câu nói tiếp theo của hắn, căn bản không để ý đám người Cố Huyền Phong, cất bước một cái, rời khỏi nơi này.

-Lớn mật!

Cử chỉ hành động của Sở Hành Vân, làm Cố Huyền Phong tức giận ngập trời, hắn muốn đưa tay cản Sở Hành Vân lại, Cổ Phồn Tinh bên cạnh dứt tay áo, ra hiệu với hắn.

Lập tức, Cổ Phồn Tinh quay về phía Phạm Vô Kiếp nói:

-Phạm các chủ, tội Lạc Vân, đã không còn gì bàn cãi, mặc kệ hắn biện giải ra sao, hắn đều phải chết.

-Căn cứ vào vào lục tông đại bỉ, ở trong lúc thi đấu, hắn nắm giữ đặc quyền tuyệt đối, bất luận người nào cũng không được gây thương tổn cho hắn, nhưng sau khi thi đấu, đặc quyền này liền biến mất.

-Vào lúc nấy, nợ mới hận cũ, chúng ta cùng thanh toán một tể, điểm ấy hợp với quy củ, cũng không có phá bỏ uy tắc, không sai chứ?

Ngôn ngữ Cổ Phồn Tinh không nhanh không chậm, nhưng bất luận người nào cũng có thể cảm giác được sát ý của hắn.

Cổ Cảnh Thiên, chết trong tay Sở Hành Vân.

Liễu Gia cùng thánh tinh thành cũng bị Sở Hành Vân đại loạn.

Nếu như hỏi ai muốn giết Sở Hành Vân nhất, chính là Cổ Phồn Tinh chứ không ai khác.

-Cổ tông chu, lời của ngươi…

Bách Lý Cuồng Sinh không ưu sắc mặt dơ bẩn những người này, mở miệng cãi lại, nhưng Phạm Vô Kiếp quát to:

-Nghiệt đồ, câm miệng cho ta!

Âm thanh như tiếng sấm, làm cho linh hải Bách Lý Cuồng Sinh đều run rẩy, thoáng chốc dừng lại tiếng nói, hắn vừa nghiêng đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt lấy lòng của Phạm Vô Kiếp, gật đầu liên tục nói:

-Cổ tông chủ nói như vậy, hết thảy đều phù hợp quy củ, chờ sau khi kết thúc lục tông đại bỉ, ta sẽ cho mọi người bàn giao.

Dứt tiếng, gương mặt Cổ Phồn Tinh âm trầm, liền trực tiếp rời đi, tâm tình của hắn bây giờ, căn bẩn không thể lộ ra nụ cười.

Hắn như vậy, đám người Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu Điện cũng như thế, không nói nên lời, xoay người rời đi, chỉ còn đám người Vạn Kiếm Các ở lại.

-Sư tôn, sự tình ở cổ tinh bí cảnh, không liên quan tới Lạc Vân, chúng ta..

Bách Lý Cuồng Sinh khẽ cắn răng, vì cảm giấc được oan ức của Sở Hành Vân, nhưng hắn vừa mở miệng, liền đón nhận hai con ngươi âm lãnh của Phạm Vô Kiếp.

-Ngươi đừng nhắc lại việc này, nếu không đừng trách ta không niệm tình sư đồ!

Phạm Vô Kiếp không có để ý đến phản ứng của Bách Lý Cuồng Sinh,hóa thân lưu quang, biến mất trong hư không.

Phạm Vô Kiếp vừa đi, đám người Thường Xích Tiêu cũng không ở lại, trong lòng âm thầm cười chộm vài tiếng, cả người ung dùng, tràn đầy đắc ý trở về thánh tinh thành.

Cả không gian to lớn, chỉ còn lại Bách Lý Cuồng Sinh, hắn đứng tại chỗ, nghĩ lại cảnh tượng lúc nãy, trong lòng tràn ngập bất đắc dĩ, cảm giác được từng trận đau lòng.

Đối với lời nói xấu của đoàn người, Sở Hành Vân tự nhiên có thể cảm nhận được, hắn trở về thánh tinh thành, không nói một lời liền bước vào mật thất tu luyện, tiên vào không gian luân hồi.

-À!

Vừa nhập không gian luân hồi, Sở Hành Vân liền phát sinh một tiếng thét dài, tan nát cõi lòng.

Tiếng hú này, đầy phẫn nộ, không cam lòng, nhưng càng nhiều, là vô lực, bắt nguồn tư nơi sâu nhất trong nội tâm, hầu như muốn làm Sở Hành Vân thành người điên mất.

Năm đó, Lâm Băng Ly mang Lâm Tịnh Hiên đi, Sở Hành Vân từng lập lời thề, muốn trong vòng ba năm, đạp Cửu Hàn cung, mang Thủy Lưu Hương về, vĩnh viễn không cho nàng rời đi.

ở trong rừng trúc, Sở Hành Vân còn nói với Sở Hành Vân, muỗn họa mi cho nàng mỗi ngày, để nàng thành nữ tử hạnh phúc nhất trên đời.

những câu nói này, những lời thề này, vang vọng trong đầu Sở Hành Vân không ngớt, nhưng khi vừa rời khỏi cổ tinh bí cảnh, Thủy Lưu Hương liền bị Dạ Tuyết Thường mang đi, lần thứ hay trở lại Cửu Hàn cung.

Nhìn tình cảnh Sở Hành Vân lúc này, chỉ có thể nuốt giận vào bụng, cái gì cũng không làm được.

Cảm giác như vậy, so với năm đó càng thêm uất ức, càng thêm không cam lòng!

Âm thanh thét dài vang vọng trong không gian, chấn động đến mức làm huyết trì rung động, không gian run rẩy, nhưng dù vậy, Sở Hành Vân cũng chưa đình chỉ, hắn nắm chặt song quyền, một đôi mắt, cơ hồ đều nhuộm đỏ, căm tức lạnh lùng,

-KHông đưuọc, không thể nhưu vậy!

Trong miệng Sở Hành Vân phun ra tiếng nói.

Bên trong mắt của hắn, xẹt qua vài phần điên cuồng:

-Dạ Tuyết Thường tự mình đến thánh tinh thành, liền nói rõ, nàng đã biết, Lưu Hương thoát khỏi thiên hồi khống tâm thạch.

-Cửu hàn cung có dã tâm tràn ngập, âm mưu tầng tầng, tuyệt đối sẽ nghĩ biện pháp khác khống chế lại Lưu Hương, sau khi nàng trở về cửu hàn cũng, sẽ càng nhiều dằn vặt hơn trước.

-Không được, không thể tiếp tục như vậy, ta tuyệt không cho Lưu Hương chịu đựng những rằng vặt này, bằng không, ta sao có tư cách nói bảo vệ Lưu Hương, sao có tư cách làm phu quân nàng!

-Không được, tuyệt đối không để nàng chịu đựng rằn vặt!

Thấy bóng người hắn đứng lên, cánh tay phải hiện ra hắc động trọng kiếm, phân tâm thần ra, hòa vào hắc động trọng kiếm, không chút do dự nào, đi đến trước mặt đạo hố đen khủng bố kia…

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch