Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 795: Kiếm chi số mệnh

Chương 794: Kiếm chi số mệnh

Chiến đấu vừa rồi nhìn như dài đằng đẵng nhưng kì thực chỉ phát sinh trong chớp mắt, nhưng trong chớp mắt này là một trận kịch biến.

Liễu Vấn Thiên cùng Lận Thiên Trùng đối chiến, Liễu Vấn Thiên bại.

Năm tên cường giả Âm Dương, chết trong tay Vũ Tĩnh Huyết, thi thể không còn.

sức chiến đấu hàng đầu của Tinh Thần cổ tông cùng Vạn Kiếm Các, diệt sạch, còn lại mấy ngàn người sống sót, cũng đều bị tình cảnh này sợ dọa sợ mất mật, nhất thời không còn một chút tâm ý chiến đấu, chỉ có sợ hãi cùng tuyệt vọng.

Dưới tình huống này không ít võ giả tựa như phát điên chạy nhanh đi, như muốn rời khỏi địa ngục máu tanh này, tuy nhiên bọn họ không đi được bao xa thì bầu trời bỗng nhiên bị thủy triều linh lực bao trùm.

Ầm ầm ầm

Thanh âm vang dội, khi mảng thủy triều linh lực này hạ xuống, sức sống còn sót lại của những võ giả trốn chạy kia cũng bị dập tắt sạch, biến thành từng bộ thi thể lạnh lẽo, từ giữa không trung rơi xuống.

Cả một vùng không gian thoáng chốc tĩnh mịch, đoàn người nhìn về phía thủy triều linh lực xa xa rồi lại nhìn lại thi thể nhuốm máu chất thành núi, tâm thần như rơi vào đáy vực, co quắp ngã xuống mặt đất.

-Đáng ghét!

Phạm Vô Kiếp đem cảnh tượng này thu vào trong đáy mắt, tròng mắt đột nhiên trợn trừng, nhất là khi nhìn thấy Tề Dương Trầm cùng Phạm Vô Trần chết đi, thân thể hắn run rẩy kịch liệt.

Vạn Kiếm Các tổng cộng có 18 Kiếm Chủ, độc lập một phương, thống lĩnh hoàng triều.

Vào giờ phút này, 18 Kiếm chủ, tất cả đều chết, một người, cũng không còn.

Cảm giác bi thương mãnh liệt ập đến Phạm Vô Kiếp khiến hắn phảng phất như mất hết sinh lực, nội tâm trống rỗng, đầu óc càng là không còn một mảnh.

-18 vị Kiếm Chủ đã chết, hơn trăm ngàn đệ tử của Vạn Kiếm Các cũng tử thương vô số, còn sót lại mấy ngàn, hiện tại là ngươi, các chủ đương nhiệm của Vạn Kiếm Các, cũng đến lúc bước vào hoàng tuyền.

Thời điểm Phạm Vô Kiếp còn đang trống rỗng, âm thanh Sở Hành Vân chậm rãi vang lên.

Phạm Vô Kiếp quay đầu lại, chỉ một khắc, thân thể hắn liền bị Minh Chú ánh sáng bao phủ, cảm giác suy yếu mãnh liệt từ trong cơ thể trào ra khiến hắn không cách nào nắm chặt truyền kì cổ kiếm.

Xèo một tiếng!

Trước mắt, một vệt quang hoa quỷ dị lóe lên, Sở Hành Vân vừa rồi còn ở phạm vi trăm thước đã trực tiếp xuất hiện trước mặt Phạm Vô Kiếp, Hắc Động trọng kiếm giương cao, như bao trùm toàn bộ thân thể Phạm Vô Kiếp.

-Vẫn Sơn Thức!

Một đạo thanh âm lạnh lẽo phun ra, Sở Hành Vân cũng không nhiều lời, Hắc động trọng kiếm chém xuống, hắc quang cuồn cuộn, một luồng sức mạnh hủy diệt đáng sợ dâng trào, phản phất như một con cự thú hắc ám sát phạt tứ phương.

-Chỉ bằng ngươi cũng muốn giết ta?

Phạm Vô Kiếp quát lạnh một tiếng, truyền kỳ cổ kiếm lập tức vung lên, đón nhận Hắc Động trọng kiếm.

Nhưng truyền kỳ cổ kiếm vốn không gì địch nổi, khi đối mặt với Hắc Động trọng kiếm, lại mất đi cảm giác mạnh mẽ, ánh kiếm ảm đạm, không giám đón nhận, run lẩy bẩy.

Oành!

Hai kiếm va chạm, ánh kiếm khủng bố trong nháy mắt bạo phát, Phạm Vô Kiếp vốn đang trong trạng thái hư nhược đối mặt với kiếm oai của hai địa kiếm khí thì thân thể không cách nào tiếp tục chống đỡ, phun ra một ngụm máu tươi nóng bỏng.

Một ngụm máu tươi phun ra, cả người phạm Vô Kiếp liền như con diều đứt dây, bay ra ngoài, sắc mặt hắn khó coi, hai con mắt xoay chuyển vừa muốn nắm bắt thân ảnh của Sở Hành Vân, lại phát hiện Sở Hành Vân đã ở trước mặt hắn, song phương cách nhau không tới một thước.

-Chém!

Sở Hành Vân lần thứ hai vung kiếm, thế kiếm cành mạnh mẽ, kiếm uy đáng sợ, khiến sắc mặt Phạm Vô Kiếp trắng xanh không ngớt, hắn thu liễm khí thế quanh người, trong đầu lập tức xuất hiện ý niệm chạy trốn, ngay lúc này, một luồng sức hút vô hình quỷ dị kéo tới, phảng phất như đã sớm dự liệu được ý nghĩ của hắn, trực tiếp ràng buộc quanh người hắn.

-Ta muốn ngươi chết, ngươi làm sao có thể sống?

Sở Hành Vân lạnh lùng nói từng chữ, vào giờ phút này, Phạm Vô Kiếp, đã không còn tư thái cao ngạo thường ngày, khuôn mặt bị sự sợ hãi che kín, thân thể run rẩy không ngừng, tâm thần hoảng loạn hoàn toàn.

-Nghịch Kiếm Thức!

Một lời phun ra, lấy Sở Hành Vân làm trung tâm, ánh sáng tất Hắc Kiếm xé rách trời cao, đem Thiên Địa Ngũ Hành đều xoay chuyển , ánh kiếm phun ra nuốt vào lăn lộn, Thiên Địa đều bị xé rách.

Hắc Động trọng kiếm hạ xuống, hư không đảo lộn, ánh kiếm tế thiên.

-Kiếm!

Mắt thấy hố đen sắp phủ xuống, Phạm Vô Kiếp cắn răng giơ lên truyền kỳ cổ kiếm trong tay, trong khoảnh khắc, ở chuôi kiếm Truyền kỳ cổ kiếm chậm rãi xuất hiện một viên tinh thạch to bằng ngón tay cái, tinh thạch phát ra một vệt ánh sáng tinh khiến, khiến cho truyền kỳ cổ kiếm ảm đạm lu mờ lần nữa tỏa ra ánh sáng cực hạn.

-Lực lượng ánh sáng thuần túy nguyên bản còn một tia khí tức.

Ánh mắt Sở Hành Vân rơi vào bên trên viên tinh thạch này, Hắc Động trọng kiếm ép xuống, lại không cách nào trực tiếp dập tắt nguồn sức mạnh này.

-Vốn ta không muốn đi tới một bước này, thế nhưng ngươi đã dọa người như thế, vậy thì cũng đừng trách ta vô tình.

Phạm Vô Kiếp phun ra một ngụm tinh huyết, nguyên bản Linh Hải khô héo của hắn điên cuồng rung động, một lần nữa dâng trào ra Linh lực cuồn cuộn.

Phạm Vô Kiếp nhắm hai mắt, thời điểm mở ra lần thứ hai, trên người hắn bắn ra ngàn vạn ánh sáng cực hạn, khí thế khủng bố tràn ngập, khiến đám người tâm thần run rẩy, dồn dập hút vào một ngụm khí lạnh.

-Không được!

Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết thần sắc đọng lại, Phạm Vô Kiếp hiển nhiên thôi thúc bí pháp, mạnh mẽ khôi phục Linh lực, lấy cảnh giới đáng sợ của hắn, một khi ra tay, tuyệt đối khủng bố cực kỳ.

Ong ong ong!

Linh lực quanh thân như rồng, lăn lộn không ngớt, Phạm Vô Kiếp cũng hoàn toàn xóa sạch sự suy tàn, hai con mắt chậm rãi giương lên, lại phát hiện trên mặt Sở Hành Vân không hề có sự sợ hãi, mà hắn còn đang cười.

Không sai, Sở Hành Vân hắn đang cười, hơn nữa còn là một nụ cười châm chọc!

-Thiêu đốt tinh huyết để đánh đổi, khôi phục Linh lực, lấy truyền kỳ cổ kiếm đem ta triệt để giết chết, đồng quy vu tận, ý nghĩ này ngược lại không tệ, nhưng ngươi tựa hồ quên điểm trọng yếu nhất.

Sở Hành Vân không nhanh không chậm nói khiến vẻ mặt Phạm Vô Kiếp sững sờ, hắn, quên chuyện gì?

Sở Hành Vân đem vẻ mặt của Phạm Vô Kiếp thu vào đáy mắt, mày kiếm nhếch lên, nhạt tiếng nói:

-Mấy ngàn năm trước, truyền kỳ cổ kiếm thảm bại dưới Hắc Động trọng kiếm, thậm chí bị Hắc Động trọng kiếm chặt đứt mũi kiếm, bị trở thành tàn kiếm, hiện tại tuy trải qua mấy ngàn năm, nhưng sợ hãi của Kiếm Linh đối với Hắc Động trọng kiến không có suy yếu nửa phần, thậm chí còn càng diễn càng liệt.

-Ngươi lấy tàn kiếm chống đối Hắc Động trọng kiếm, đồng thời còn muốn giết ta, ngươi không cảm thấy, hành động như vậy rất buồn cười sao?

Sở Hành Vân nhìn vẻ mặt kịch biến của Phạm Vô Kiếp, trong giọng nói tràn ngập tự tin, ngạo ý, dường như từ sâu trong tâm can hắn triệt để miệt thị Phạm Vô Kiếp, càng miệt thị truyền kỳ cổ kiếm.

Tâm niệm hắn khẽ động, hắc động trọng kiếm lập tức tràn ra từng đạo minh văn đen kịt quỷ dị, những minh văn này mới hiện ra truyền kỳ cổ kiếm liền run rẩy điên cuồng, ánh kiếm nội liễm, thậm chí biến mất không tăm hơi.

-Chuyện này…

Phạm Vô Kiếp cùng Kiếm Linh đã hợp thành một thể,hắn cảm giác được sự sợ hãi của Kiếm Linh hơi nhướng mày,còn không thốt ra được nửa caao lại nghe Sở Hành Vân thét lên:

-Phá nát cho ta!

Tiếng nói rơi xuống , bên trên Hắc Động trọng kiếm, một luồng sức mạnh phá diệt phảng phất đến từ Hắc Ám Thâm Uyên chảy ra, chen lẫn một ít ma ý, điên cuồng giáng lâm đến trên thân truyền kỳ cổ kiếm.

Răng rắc

Thanh âm lanh lảnh vang lên, lập tức đoàn người nhìn thấy Hắc Động trọng kiếm ép xuống, ánh kiếm tràn ngập trong hư không tiêu tán đi, một nửa đoạn thân kiếm từ trên trời cao, cấp tốc rơi xuống.

Nửa đoạn thân kiếm này, tự nhiên thuộc về truyền kỳ cổ kiếm.

Thời gian mấy ngàn năm trôi qua, số mệnh hai thanh kiếm truyền thuyết, sau lần va chạm thứ hai, kết quả vẫn không hề thay đổi!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch