Ánh tà dương chiếu lên Vạn Kiếm Sơn, lộ ra cảm giác man mác, gió thổi trong khe núi, khiến những vũng máu nổi lên từng tầng gợn sóng.
Lúc này trên Vạn Kiếm Sơn đã không còn gào thét cùng kêu rên, tất cả mọi người đứng tại chỗ, ánh mắt chăm chú tập trung trên người Sở Hành Vân, cho đên khi vệt bạch quang cuối cùng tiêu tán.
Những người Vạn Kiếm Các còn sống sót không tới hai ngàn người, không một ai lên tiếng nói chuyện, bọn họ vẫn chưa tiêu hóa được chấn động vừa rồi.
Nhất cử nhất động của Sở Hành Vân đều khiến mọi người chấn kinh, dẫn ngàn vạn cường giả tới, chiến lại hai tông, tru diệt Phạm Vô Kiếp, không người nào có thể ngăn cản.
Mỗi một hành động đều có thể nói là kinh hãi thế tục, hắn tồn tại thần bí mà đáng sợ, phảng phất như mãi mãi cũng không thể thấy được lá bài tẩy cuối cùng của hắn!
Tinh Thần cổ tông cũng đồng dạng rơi vào trong trạng thái thất thần, Liễu Vấn Thiên lơ lửng trên không, khi hắn nhìn thấy truyền kỳ cổ kiếm âm u rơi xuống trên mặt hiện lên một vẻ nguội lạnh.
Hô!
Hắn thở dài một tiếng, quay về Sở Hành Vân nói:
-Ta sớm có dự liệu, hai tông tử đấu, ăt không có người thắng, nhưng ta lại không có thể đoán được, tất cả những thứ này, đều ở bên trong mưu tính của ngươi.
Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ tông đều đứng hàng Lục tông, trong suy nghĩ của Liễu Vấn Thiên, dù có người mang ác ý trong lòng cũng đơn giản là người trong tứ đại tông môn còn lại.
Không nghĩ tới cuối cùng người thắng lại là Sở Hành Vân, một tên thanh niên còn chưa tới 20 tuổi.
-Ta làm tất cả chỉ là thiết kế bố cục, để các ngươi lộ ra dã tâm mà thôi.
Sở Hành Vân quay đầu lại, nhìn chăm chú Liễu Vấn Thiên, mở miệng nói:
-Nếu Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần cổ tông không có dã tâm, cho dù ta gây xích mích như thế nào, các ngươi đều sẽ không xung đột vũ trang, càng sẽ không đi đến một bước này.
Nghe vậy, Liễu Vấn Thiên nhất thời nghẹn lời, vẻ bất đắc dĩ trên mặt càng tăng lên.
Thời điểm ở trước sơn môn Vạn Kiếm Các, hai bên căn bản có thể đình chiến nhưng Phạm Vô Kiếp nắm trong tay truyền kỳ cổ kiếm ngông cuồng tự đại, muốn mạnh mẽ nuốt chửng Tinh Thần Cổ tông, mới kéo tới hai tông huyết chiến.
Tinh Thần cổ tông cũng giống như thế, bọn họ từ Thánh Tinh thành tới Vạn Kiếm Các, đứng trước sơn môn vốn có thể ôn hòa nhã nhặn trò chuyện nhưng bọn họ lo lắng sát tâm của Vạn Kiếm các vì vậy tiên hạ thủ vi cường, trắng trợn tàn sát đệ tử ngoại môn.
Trong nội tâm của hai bên vốn đều có dã tâm , có tham niệm , mà chính sự tồn tại này mới khiến trận chiến càng thêm nghiêm trọng, thậm chí rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
-Dã tâm là vì quyền, vì lợi, không nghĩ tới đến mười tám năm, ta như trước không có cách nào triệt để ngăn chặn mình.
Liễu Vấn Thiên ngẩng đầu lên, phảng phất nghĩ lại tới chuyện cũ như vậy, trong mắt phun ra nuốt vào ra nồng nặc vẻ buồn bả.
Hắn vừa cười khổ vừa lắc đầu, cuối cùng giống như buông xuôi tất cảm hai mắt dần nhắm lai, ảm đạm vô thần, vô thức nỉ non:
-Nếu như ta đoán không sai, hộ tông đại trận lõm vào hẳn cũng là do một tay ngươi làm ra?
Sở Hành Vân không nói, chỉ là gật gật đầu.
Thời điểm hỏi vấn đề này kì thực trong lòng Liễu Vấn Thiên đã có đáp án.
Trận huyết chiến vừa rồi tuy nhanh nhưng Liễu Vấn Thiên có thể cảm giác được thế lực khủng bố mà Sở Hành Vân nắm giữ, mặc kệ là Lận Thiên Trùng hay 3000 Tĩnh Thiên Quân, hay những cường giả phong tỏa vùng không gian này, tất cả đều là những người không tầm thường.
Sự tồn tại như vậy ở Bắc Hoang Vực đều có thể chủ trì một phương, khai tông lập phái, thay đổi cục diện ở Bắc Hoang Vực, trở thành thế lực thứ bảy tồn tại.
Công phá Hộ Tông Đại Trận, đối với Sở Hành Vân mà nói, cũng không phải là chuyện không thể
-Ngươi tại sao phải làm như vậy?
Liễu Vấn Thiên lần thứ hai đặt câu hỏi, hắn trong lòng không rõ, Sở Hành Vân vì sao phải nhằm vào Tinh Thần cổ tông cùng Vạn Kiếm Các, ở trong ấn tượng của hắn, tựa hồ, hai tông cũng không trêu chọc qua Sở Hành Vân.
Trong tròng mắt Sở Hành Vân phản chiếu hình ảnh của Liễu Vấn Thiên, hắn dừng một chút, môi nhẹ nhàng mở ra:
-Mặc kệ là gây xích mích Vạn Kiếm Các, hay là đảo lộn Tinh Thần cổ tông, chỉ vì một mục đích, cứu mẫu thân ta rời khỏi Lạc Tinh Uyên, khiến cho nàng thoát khỏi nỗi khổ bị giam cầm.
Thình thịch!
Lời ấy còn chưa dứt, ánh mắt Liễu Vấn Thiên mạnh mẽ run rẩy, đồng thời khi nghe được ba chữ Lạc Tinh Uyên, người của tinh thần cổ tông cũng lộ ra thái độ kinh ngạc, điên cuồng run rẩy.
Bọn họ tất cả đều là tinh anh của Tinh Thần cổ tông, đối với việc năm đó, đương nhiên hiểu biết, dù sao, cả tòa Lạc Tinh Uyên bên trong cũng chỉ giam cầm một người, chính là đệ nhất mỹ nữ Tinh Thần cổ tông—— Liễu Mộng Yên.
Mà Sở Hành Vân hắn lại cưng Liễu Mộng Yên là mẹ, như vậy hắn chẳng phải là cháu ngoại tôn của Liễu Vấn Thiên?
Không cần Sở Hành Vân tiếp tục giải thích, tất cả mọi người đều hiểu.
Việc năm đó xuất phát từ Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần cổ tông, hai bên đều từng đại khai sát giới, phạm vào tội lỗi đầy rẫy, trong đó, người đáng thương nhất phải kể đến Sở Hành Vân.
Nguyên lai hắn làm tất cả chính là vì báo thù, vì cứu mẫu thân, vì vậy hắn đối với Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ tông mới vô tình như vậy, những thứ này đều là bọn hắn nợ Sở Hành Vân!
Trái tim Liễu Vấn Thiên điên cuồng run rẩy, ánh mắt hắn nhìn về phía Sở Hành vân vô cùng phức tạp, có kinh ngạc, không thể tin nôi, có sự hổ thẹn, mở miệng lại không biết phải nói gì.
Đối với cháu ngoại tôn Sở Hành Vân này Liễu Vấn Thiên đã quên lãng nhiều năm, hắn vẫn không muốn thừa nhận con gái thiên tài của mình lại gả cho một người bình thường, không có chút thiên phú nào.
Nhưng giờ khắc này, ngoại tôn không chút thiên phú, không khác gì rác rưởi kia, đang đứng trước mắt hắn, mới chỉ 18 đã tiến vào âm dương, cầm Hắc Động trọng kiếm, sức chiến đấu vô song, sở hữu thế lực khủng bố, tru diệt hai đại tông môn.
Sự thực trước mắt như có muôn vàn bàn tay tát lên mặt hắn, khiến hắn chỉ biết phát sinh từng tiếng cười khổ, gò má hừng hực một mảnh.
Mặt khác trên hư không, ánh mắt Liễu Thi Vận trống rỗng, run giọng nói:
-Lạc Vân, hắn lại là nhi tử của Yên di, hắn đến Tinh Thần cổ tông, cũng không phải là vì Lục tông thi đấu, càng không phải vì báu vật, mà chỉ vì cứu yên di.
-Chẳng trách sau khi hắn đến Thánh Tinh thành, mắt thần đô lại phức tạp như thế, trong lòng hắn chịu đựng quá nhiều quá nhiều. . .
Đối với Sở Hành Vân, Liễu Thi Vận còn có tâm ý, yêu say đắm nhưng nàng vẫn cảm thấy Sở Hành Vân quá thần bí, thần bí đến mức khiến cho nàng dám tới gần, hiện tại, tất cả những thứ thần bí này sáng tỏ, lại khiến nàng càng không dám tới gần.
Nàng phát hiện, so sánh cùng Sở Hành Vân , mặc kệ là thiên phú, hay là nội tâm, chênh lệch đều quá to lớn, quả thực có thể nói là khác nhau một trời một vực.
Quan trọng hơn chính là, nàng cha, Liễu Cổ Khung, tuy không phải chết ở trong tay Sở Hành Vân, nhưng cũng vì Sở Hành Vân mà chết.
Hai người, căn bản không ở cùng một thế giới.
-Có lẽ đây chính là báo ứng của ta đi!
Liễu Vấn Thiên cảm nhận được thống khổ trong mắt Liễu Thi Vận, nội tâm đồng dạng dày vò không ngớt, chỉ thấy hắn ngẩng đầu lên, phát sinh một đạo tiếng nói thất vọng.
Nghe được câu sám hối này, con ngươi vô tình của Sở Hành Vân vi ngưng, không hề có chút tình cảm nhìn chăm chú lão giả tóc trắng xoá xế chiều, tâm niệm khẽ động, Hắc Động trọng kiếm trên nhảy lên.
-Thời điểm ngươi làm ra quyết định hẳn là nghĩ tới tình cảnh ngày hôm nay, hết thảy đều do ngươi tự làm tự chịu!
Ngay khi Sở Hành Vân muốn động thủ, trong hư không một đạo thanh âm vang lên, ẩn chứa một chút tức giận, truyền đến bên trong màng nhĩ của mọi người.
Thanh âm này rơi xuống, trong hư không, đột nhiên có mấy bóng người cấp tốc lướt tới.
Liễu Vấn Thiên theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua, thời điểm con ngươi chạm đến những người kia, trong nháy mắt, tâm thần run lên, thoáng chốc đọng lại ở nơi đó!