Đoàn người đi theo Sở Hành Vân rời khỏi vạn phong nhai, vừa mới đi, trong lòng bọn họ tràn ngập nghi hoặc, nhưng vừa ra khỏi vạn phong nhai, tràng cảnh trước mắt, khiến cho bọn họ dại ra.
Vạn Kiếm Các trong ấn tượn bọn họ, không còn tồn tại nữa, thay vào đó, chính là từng thi thể đầy máu tanh, máu chảy thành sông, quả thực như địa ngục giết chóc vậy.
-đây là Vạn Kiếm Các?
Lục Thanh Tuyền đầy kinh ngạc, thời khắc này, nàng cảm thấy đây không phải là Vạn Kiếm Các, mà đến một chỗ không gian độc lập.
Sở Hành Vân nhìn thấy dị mang trong mắt Lục Thanh Tuyền, thanh âm đạm mạc nói:
-Vừa đi vừa nói.
Nghe được lời cuả hắn, Lục Thanh Tuyền lập tức ngưng tiếng nói lại, hai con mắt ngưng thần, hướng về phía Sở Hành Vân nhìn qua, những người còn lại cũng giống như thế, hô hấp bọn họ gấp gáp, hầu như không có cách nào suy nghĩ ra.
Vạn phong nhai ở nơi sâu nhất Vạn Kiếm Các, người ở hoang vu, linh trận khắp nơi, cũng chính vì nguyên nhân này, đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Hình mới tách khỏi tràng cảnh này.
Dọc theo đường đi, Sở Hành Vân trần thuật đơn giản sự tình phát sinh ra, ngôn ngữ hắn rất bình thản, hời hợt, nhưng mỗi một lời rơi xuống, đều để đoàn người khiếp via.
Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các giao chiến, song phương hơn trăm ngàn chi chúng, chỉ vừa nghĩ như vậy, liền đủ đề làm cho người kinh hĩa, tình hình hỗn chiến đến đáng sợ.
Vạn vạn không nghĩ tới, một hồi huyết chiến này, là do Sở Hành Vân bày xuống mưu cục, cuối cùng hắn còn hung hăng dẫm lên, liền diệt hai đại tông môn, trở thành người thắng cuối cùng.
-Hết thảy trước mắt, thực là không thể nào tin tưởng được!
Cổ Huyền Thanh cũng phun ra một ngụm hàn khí, hắn nhìn lại phía xa, ở nơi đó, cường gia Tề Thiên phong đang chạy đến khắp nới, quét dọn chiến trường, mà ở phía xa, là 3000 Tĩnh Thiên Quân, thân chưa động, nhưng sát khí tràn ra, quấy nhiễn thiên địa một phương.
Tình cảnh này, làm cho ngực Cố Huyền Thanh khó chịu, thân thái trở nên cẩn thận từng li từng tí một, trừ hắn ra, những người khác cũng giống như thê,s bở vì đột nhiên xuất hiện, mà rơi vào trong thán phục.
Trong mắt bọn họ, Sở Hành Vân tồn tại, có ý nghĩa phi phàm, không ai hoài nghi thực lực cùng thiên phú của hắn, nhưng muốn cùng cường giả niết bàn cao cao tại thượng đánh đồng, vẫn là không thể nào.
Nhưng là, Cổ Phồn Tinh cùng Phạm Vô Kiếp thân là cường giả niết bàn cảnh, đều chết rồi, ngã xuống tại chỗ, Sở Hành Vân lấy tư thái kẻ chiến thắng, một lần chưởng không hai đại thế lực to lớn.
Trong nháy mắt này, đoàn người phát hiện, thanh niên áo đen trước mặt này, quá thần bí, bọn họ có khả năng chỉ nhìn thấy một phần nhỏ, thực không đáng kể!
-Sư tôn, ngươi vừa mới nói, ngươi đã sớm biết Thạch Hạo sẽ phản bội, là có ý gì?
Ninh Nhạc Phàm đặt câu hỏi, khi hắn đang nói chuyện, mọi người đã đến ngoại môn Vạn Kiếm Các, bởi vì hai mưới tám tinh túc đại trận, ngoại môn biến thành một vùng phế tishc, trong không gian tràn ngập máu tươi cùng suy yếu,làm cho mọi người cảm thán.
-Lúc trước, ta lập xuống bảy đại kiếm bia, phàm là người có thể phá giải, ta đều thu làm đệ tử, truyền thụ kiếm điển vô thượng, nhưng dưới đó, ta sớm bí mật điều tran, biết được những cử chỉ của các ngươi.
Trên mặt Sở Hành Vân không chút biểu tình, nhưng ánh mắt đoàn người đã ngưng lại, ngừng lại hô hấp theo bản năng, tinh thế nghe nói.
-Danh vọng của Thạch Hạo ở ngoại môn khá cao, tính cách thành thật, nhưng tất cả những thứ này, đều là hắn ngụy trang thôi, kỳ thực hắn rất tham lam, thủ đoạn nham hiểm, cho dù so với Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu cũng không kém là bao.
-Lấy tính tình của hắn, chỉ cần nghe được ta phản bội Vạn Kiếm Các, nhất định sẽ quỳ xuống đất xin tha, đồng thời lấy huyền địa kiếm điển ra làm điều kiện, cầu xin Phạm Vô Kiếp tha thứ, thậm chí hắn có thể sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn, tan rã ngoại môn, do đó lấy được tín nghiệm của Phạm Vô Kiếp, ta nói không sai chứ?
Sở Hành Vân nói ra không nhanh không chậm, để đoàn người phía sau rơi vào tĩnh mịch, Sở Hành Vân vừa nói ra chính là hành động thực tế của Thạch Hạo, phảng phất như tận mắt nhifnt ahays.
-Đã như vậy, vì sao sư tôn muốn thu Thạch Hạo?
Lục Thanh Tuyền nhíu lông mày, tiếng nói mang theo một ít oán giận, dù sao vì Thạch Hạo mà chết nhiều người, nếu lúc trước Sở Hành Vân không nhận Thạch Hạo, thì sao nghiêm trọng như vậy.
Tâm tình Lục Thanh Tuyền biến hóa, Sở Hành Vân có thể cảm giác được, hắn thu hồi ánh mắt, nhìn phía trước nói:
-Thời gian ta lập xuống kiếm bia, liền dự liệu được màn này.
-nếu người thừa kế địa kiếm điển, tính cách hàm hậu, thành thật, hắn đối với sát ý của Phạm Vô Kiếp, sẽ làm cử động gì?
Sở Hành Vân đột nhiên hỏi ngược lại, làm đoàn người nghẹn lời, chỉ có Thủy Thiên Nguyệt duy trì tâm tư, trầm ngâm nó:
-Bởi vì thế, Phạm Vô Kiếp rất khả năng tức giận lên chúng ta, sẽ giết chết hết mấy người, răn đe.
Thủy Thiên Nguyệt trải qua quá nhiều tang thương, nàng vừa trả lời, trong mắt lóe lên một hào quang, tựa hồ lĩnh ngộ được cái gì, lân thứ hai nói lên:
-Chẳng lẽ nói, sở dĩ sư tôn nhận Thạch Hạo, chính vì lợi dụng lòng sợ chết của hắn, đê hắn thần phục Phạm Vô Kiếp, chủ động nói ra sự tồn tại của kiếm điển, do đó đển Phạm Vô Kiếp sinh lòng tham, không ra tay giết một ai?
Nghe được ngôn ngữ Thủy Thiên Nguyệt, không ít người đều ngộ ra, bọn họ cùng nhìn về phía Sở Hành Vân, thấy hắn gật đầu, tiếng nói:
-đúng là như vậy, bất quá, đây chỉ là một người trong đó.
Sở Hành Vân dừng một chút lại nói:
-Thời gian ta ở Vạn Kiếm Các, thành công quản lý ngoại môn, có được vô số danh vọng, vô số đệ tử làm tùy tùng của ta, nhưng bọn họ cũng không thành tâm mà đến, khó có thể phán đoán.
-Thạch Hạo tồn tại, liền như lửa thử vàng, có thể thăm dò được bản tâm đệ tử, bất kể mặt nào, thời gian còn sống mà quay về, sẽ không có ai ngụy trang, càng không sinh lòng tính toán.
-Bởi vì kiếm điển tồn tại, đệ tử thân truyền không có nguy hiểm đến tính mạnh, nhưng người tiếp tục ủng hộ ngươi, bọn họ không có thủ đoạn bảo mệnh, ngươi liền không sợ, tất cả đều chết ở trong tay Thạch hạo?
Lục Hình mở tiếng phẫn nộ, hắn liếc nhìn 800 môn đồ phía sau, phát hiện sắc mặt 800 người này có chút khó coi.
Sở Hành Vân quay đầu lại, nhưng bước chân vẫn tiến về phía trước, thanh âm trong miệng từ từ phá tra:
-Bọn họ không có thủ đoạn bảo mệnh, nhưng chỉ cần ngươi ở Vạn Kiếm Các, hình pháp liền không là lời nói xuống, mà bọn họ cũng sẽ được ngươi che chở.
Hồi hộp!
Trái tim Lục Hình run rảy, đoàn người lại im lặng không nói gì.
Nguyên lai, Sở Hành Vân đi bước này, đều suy tính từ lâu, vì lẽ đó hắn đã biết Thạch Hạo tham lam bỉ ổi, mà vẫn thu làm đệ tử.
Đột nhiên đoàn người có cảm giác, phảng phất cả thiên địa này, đều biến thành ván cờ của Sở Hành Vân, mà Sở Hành Vân là người chơi cờ duy nhất, bố trí mọi mưu cục.
Lục Hình cũng nhìn Sở Hành Vân, hắn nắm chặt huyết trú kiếm theo bản năng, con ngươi nhìn phía chấp pháp điện xa xa, một loại cảm giác tự hào mãnh liệt, cảm gaisc nơi sâu trong nội tâm của hắn, rất khoan khoái.
Xèo một tiếng!
Ngay vào lúc này, một tiếng xé gió trên trời cao truyền đến, Vũ Tĩnh Huyết vác một thanh phương thiên họa kích, trên người sát khí lượn lờ, chậm rãi giáng lâm xuống, đoàn người cảm nhận được cỗ sát ý này, không tự chủ được cuộn thân thể lại, không dám nhìn đối diện.
-Làm sao lại là hắn?
Không giống vơi smoji người, thời gian Thủy Thiên Nguyệt nhìn thấy Vũ Tĩnh Huyết, cả người nàng đều sửng sốt, trống rỗng.
Năm đó, nàng trải qua hoành thành huyết chiến, suýt nữa bị làm nhục, tuy việc này đã qua hồi lâu, nhưng tình cảnh đó, nàng không phia được, đối với Vũ Tĩnh Huyết là cực kỳ khắc sâu.
Nếu không có tận mắt nhìn thấy, nàng căn bản không thể tin được, Vũ Tĩnh Huyết ở Lưu vân hoàng triều cách xa vô cùng, lại xuất hiện ở Vạn Kiếm Các, hơn nữa trên người Vũ Tĩnh Huyết đầy linh tực, chẳng lẽ hắn cũng ra tay rồi?
-Xem ra, sư tôn quen biết Vũ Tĩnh Huyết, bằng không, hắn không thể xuất hiện.
Trong trong lúc Thủy Thiên Nguyệt suy tư, lúc này, xa xa lại có tiếng xé gió truyền đến.
Mà bóng người xuất hiện lần này, là một thanh niên mặc khải giáp, khỏe mạnh cáu kỉnh, dáng dấp hàm hậu, đồng thời lên tiếng nói:
-Thiếu chủ, ta đã theo người dặn dò, đem tất cả những người khác thu xếp ở trung ương.
Thanh niên này vừa nói, làm cho Thủy Thiên Nguyệt có cảm giác quen thuộc, nàng ngẩng đầu, khi thấy dùng mạo thanh niên này, con ngươi nàng co rút lại.
-hắn là… Sở Hổ?
Nội tâm Thủy Thiên Nguyệt điên cuồng run lên, hầu như nhìn Sở Hành Vân mà nói nỉ non: