Đối với Sở Hành Vân sắp xếp trưởng lão, tất cả mọi người đều có thái độ thỏa mãn, có thể trong thời gian ngắn nhất đưa Vạn Kiếm Các khỏi tình trạng suy yếu, khôi phục sức sống lần nữa.
Đã như thế, trưởng lão thứ mười tồn tại, có hơi dư thừa.
-Hình Pháp, truyền công, nội vụ, tổng cộng có chín tên trưởng lão, địa vị bọn họ không phân cao thấp, nhưng mà, ở trên chín tên trưởng lão, còn có một vị đại trưởng lão phụ trách quản lý ba mạch.
Sở Hành Vân nói ra không nhanh không chậm, tiếng nói mang tâm ý nắm chắc, làm cho bầu không khí trở nên nghiêm túc.
Mọi người đều biết, từ khi Vạn Kiếm Các sáng lập cho đến nay, liền thiết lập tam mạch, đồng quản Vạn Kiếm Các, để tông môn dần dần vận chuyển.
Sở Hành Vân sắp xếp, tuy chặt chẽ, nhưng cuối cùng, chưa nhảy ra thể chế vốn có của Vạn Kiếm Các.
Cho nên, thời gian đoàn ngời nghe được lời nói của Sở Hành Vân, trên mặt hiện ra vẻ tò mò, ngay cả Bách Lý Cuồng Sinh cũng khá ngạc nhiên nhìn tới.
Sở Hành Vân đem linh lực vào trong lời nói, cất cao giọng:
-Chức vụ đại trưởng lão, không lệ thuộc bất kỳ mạch nào, lại càng không trực tiếp tham dự chuyện Vạn Kiếm Các, nhưng hắn có thể quản giáp ba mạch, ảnh hưởng phương thức xử lý cả tông môn.
-Nói vậy, mọi người ở đây đều biết, ở dưới Phạm Vô Kiếp chưởng khống Vạn Kiếm Các, thường thường sẽ có thiên tài chết bất ngờ, loại bất ngờ này xảy ra nhiều lần, rất quỷ dị, lâu dần thành nguyền rủa của Vạn Kiếm Các.
Nghe được lời ấy, những người Vạn Kiếm Các thay đổi sắc mặt, đối với việc này, bọn họ rõ ràng, nghi hoặc không ngừng tăng lên, không biết vì sao Sở Hành Vân lại nói việc này.
Dừng một chút, Sở Hành Vân giải thích:
-Cái gọi là nguyền rủa của Vạn Kiếm Các, đơn giản chính là Phạm Vô Kiếp muốn mình mình nuốt truyền kỳ cổ kiếm, mà đã làm ra hành động tàn nhẫn, chỉ có như vậy hắn mới có thể ngồi chắc vị trí các chủ, chưởng khống hết tài nguyên tu luyện.
-Hả?
Không ít người Vạn Kiếm Các sửng sốt, nhưng lúc đó, cũng không ít người cau mày trầm ngâm, rất hiển nhiên, bọn họ đối với cái nguyên rủa này, cũng có suy nghĩ riêng của mình, nên không cảm thấy giật mình.
-Phạm Vô Kiếp ham muốn truyền kỳ cổ kiếm, giết chết thiên tài trong bóng tối, ảnh hưởng rất nhiều,ngoại trừ truyền công nhất mạch, những mạch khác đều đã mục nát từ lâu, chỉ là thùng rỗng kêu to, trở thành đồng lõa của Phạm Vô Kiếp, cũng chính là nguyên nhân Vạn Kiếm Các chỉ nằm tầm dưới của sáu đại thế lực.
Ngôn ngữ của Sở Hành Vân sắc bén, liền vạch ra cội nguồn của việc Vạn Kiếm Các mục nát:
-Xét điểm ấy, ta lập ra chức vụ đại trưởng lão, hắn không lệ thuộc tam mạch, những có thể quản giáo cử chỉ tam mạch, mà hơn hai ngàn tên đệ tử Vạn Kiếm Các cũng do đại trưởng lão quản phối.
-Ngược lại, nếu đại trưởng lão có hành động hủ bại nào, tam mạch đều có thể trực tiếp vạch ra, do đó để Vạn Kiếm Các thanh sạch.
Lời này nói xong, để mọi người tỉnh ngộ, cuối cùng rõ ràng chức vụ đại trưởng lão, không khỏi tán thành cách xếp của Sở Hành Vân.
Chức vụ đại trưởng lão, không thuộc về mạch nào, chỉ có thể sai hơn 2 ngàn người, nhìn như không có thực quyền, những có thể quản giáo tam mạch, ảnh hưởng đến phương thức xử lý của các mạch.
Từ điểm này có thể phán đoán, mặc kệ là chức năng hay vị trí, đại chưởng lão chỉ dưới các chủ.
Nhưng đồng thời, đại trưởng lão cũng bị tam mạch quản giáo, bất kỳ chuyền gì, đều có thể dùng hình pháp soi xét.
An bài như thế, cũng không phức tạp, thậm chí có thể nói là đơn giản, ngăn chặn được hiện tượng mục nát, biện pháp này thực không sai.
Bách Lý Cuồng Sinh gật đầu liên tục, trong mắt nhìn Sở Hành Vân có vẻ tán thành.
Hiện tượng Vạn Kiếm Các mục nát, hắn tự mình trải qua, vì lẽ đó rất hiểu, nguyên nhân chính vì điểm này, hắn mới không muốn ở lâu trong tông môn, nhắm mắt làm ngơ.
-Không biết, chức vụ đại trưởng lão này, cho người nào đảm nhiệm.
Bách Lý Cuồng Sinh có vẻ hiếu kỳ hỏi, vị trí đại trưởng lão trọng đại, phá vỡ lịch sử Vạn Kiếm Các.
Ý nghĩ của Bách Lý Cuồng Sinh giờ khắc này, cũng chính là ý nghĩ của mọi người, thậm chí không ít người hướng về phía Lận Thiên Trùng cùng Mặc Vọng Công, lên tiếng nghị luận, đại điện xảy ra ầm ĩ.
-yên lặng!
lúc này Sở Hành Vân quát một tiếng, lập tức để đám người ngừng lại nghị luận, chỉ thấy hắn quét mắt nhìn đoàn người một chút, ánh mắt rơi vào Bách Lý Cuồng Sinh, tuyên bố:
-Ta quyết định, vị trí đại trưởng lão, để cho Bách Lý Cuồng Sinh đảm nghiệm.
Nói xong, đoàn người đưa ánh mắt nhìn Bách Lý Cuồng Sinh theo bản năng, tuy trong mắt có kinh ngạc, nhưng càng nhiều hơn là tán thành, trong miệng không có chút nghị luận.
Bách Lý Cuồng Sinh, chính là đệ tử thân truyền của Phạm Vô Kiếp, thiên phú kinh người, tài năng càng xuất chúng, người người tin phục.
Nói không khuếc đại, trong mặt mọi người, sau khi Phạm Vô Kiếp thoái vị, các chủ Vạn Kiếm Các đời tiếp theo, nhất định thuộc về Bách Lý Cuồng Sinh.
ở sau lục tông thi đáu, quan hệ Bách Lý Cuồng Sinh cùng Sở Hành Vân, để mọi người nhìn thấy, kề vai chiến đáu, vinh nhục cùng hưởng, đã kết thành thâm tình.
Mà hiện tại, Sở Hành Vân thay thế vị trí Phạm Vô Kiếp, trở thành các chủ Vạn Kiếm Các, vị trí trưởng lão này, rơi vào tay Bách lý cuồng sinh, ngược lại cũng hợp tình hợp lý.
Vẻ mặt mọi người được Bách Lý Cuồng Sinh thu vào trong mắt, đầu tiên là hắn cả kinh, sau đó sững sờ, cuối cùng dở khóc dở cười nhìn Sở Hành Vân.
-Chẳng chắc muốn ta dự họp đại hội tông môn, nguyên lai…
Nhất thời Bách Lý Cuồng Sinh rõ ràng, trong mắt hắn cảm động, rời ánh mắt qua, đang chuyển bị mở miệng, lông mày đột nhiên nhíu lại.
Chỉ thấy hắn trầm ngâm giây lát, cuối cùng lắc đầu nói:
-Ta ít quản việc tông môn, đối với chức vụ đại trưởng lão, cũng không hiểu nhiều lắm, ta làm đại trưởng lão, có vẻ không thích hợp.
-Ý tốt của các chủ, ta ghi nhớ, những vẫn là nên tìm người khác đi.
Bách Lý Cuồng Sinh có chút không tự tin nó, hắn biết rõ tầm quan trọng của đại trưởng lão, nhưng vì như thế, hắn mới không uốn tiếp thu.
Hắn không muốn bởi vì mình, uổng bí Sở Hành Vân khổ tâm, thế nên chủ động từ bỏ.
-Mỗi khi ta quyết định cái gì, đều đắn do suy nghĩ, chức vụ đại trưởng lão, không ai thích hợp hơn ngươi.
Nghe được lời từ trối của Bách Lý Cuồng Sinh, Sở Hành Vân không kinh ngạc chút nào, phảng phất như đã dự liễu từ sớm.
Hắn chậm rãi bước ra, đi đến trước mặt Bách Lý Cuồng Sinh, nói:
-Cuồng Sinh, ngươi đi với ta đến một chỗ, nếu cuối cùng ngươi vẫn không nhận chức đại trưởng lão, ta sẽ không cưỡng cầu.
Dứt lời, Sở Hành Vân không tiếp tục nói, mà dưới sự chú ý của đoàn người, nhanh bước ra khỏi vạn kiếm điện.