-Ta biết, đệ tử Vạn Kiếm Các chết lần trước, để ngươi nhận ra dị dạng, vì lẽ đó ngươi dịch dung, tiến vào Tôn Võ Thành, muốn điều tra ngọn nguồn, đúng dịp là, ngươi vừa tiến vào Tôn Võ Thành, liền gặp phải ta, nói không sai chứ?
-Ừm.
Sở Hành Vân gật đầu, khóe miệng hiện lên một nụ cười.
Càn Vũ Tâm lại cười, trong mắt nàng hiện ra vẻ cảm động, chân thành nói:
-Cảm ơn ngươi đã an ủi ta, nhưng ta biết, ngươi không thể là Lạc Vân kiếm chủ.
-Vì sao?
Sở Hành Vân hứng thú, hỏi ngược lại.
-Một năm qua, sự tích của Lạc vân kiếm chủ không ngừng truyền ra, dù ta chưa thấy tận mắt, nhưng đã nghe nói không ít, hắn không quá 20 tuổi, cũng đã tiến vào âm dương cảnh, dùng trọng kiếm, một kiếm phá vạn pháp, chính là thiên tài ngàn năm khó gặp, tuy nói thiên phú của ngươi không kém, nhưng tu vi còn kém xa, hơn nữa, ngươi am hiểu khoái kiếm, chứ không phải là trọng kiếm.
Trong lời nói, lông mày Càn Vũ Tâm nhướng lên, nói ra:
-Quan trọng chính là, gương mạo Lạc Vân kiếm chủ tuấn dật như yêu, dù cho một nữ tử tuyệt sắc, đều sẽ cảm thấy xấu hổ, mà tướng mạo của ngươi…
Càn Vũ Tâm nở nụ cười, hai nắm trước, nàng đã nhìn qua dùng mạo của Sở Hành Vân, mà hiện tại, nàng nhìn thấy dùng mạo Sở Hành Vân không biến hóa chút nào, đương nhiên sẽ không liên tưởng đến Sở Hành Vân đã sử dụng dịch dùng.
-Ngươi phân tích một phen, đúng là có lý.
Sở Hành Vân cười khổ, hắn cũng chưa nghĩ ẩn dấu thân phận của mình, nhưng hiển nhiên, Càn Vũ Tâm không tin tưởng.
Dù sao, Sở Hành Vân cùng Càn Vũ Tâm đã từ biệt hai năm.
Bên trong thời gian hai năm, Sở Hành Vân không chỉ tịnh tiến tu vi, cũng có biến hóa bên ngoài, còn trở thành người không chế hai đại tông môn, các chủ Vạn Kiếm Các, chênh lệch như vậy, người thường không thể nào tưởng tượng được.
Bộp bộp bộp!
Giữa lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Càn Vũ Tâm ngưng lại tiếng nói, hai con mắt phóng ra ánh sáng lạnh, bất cứ lúc nào cũng có dấu hiệu ra tay, so với đó, Sở Hành Vân lại có vẻ bình tĩnh thong dong, không nhanh không chậm nói:
-Có chuyện gì?
Từ một khắc bước vào túy tiên lâu, linh lực Sở Hành Vân liền tràn ra, một một vật đều không thoát khỏi Sở Hành Vân điều tra, người gõ cửa này, chỉ là tên sai vặt của túy tiên lâu mà thôi.
-Xin lỗi quý khác, lúc đêm này, túy tiên lâu tổ chức buổi đáu gia ở đỉnh, nếu quý khác có hứng thú, có thể đến nhìn qua.
Gã sai vặt cung kính trả lời, chỉ lo chọc giận Sở Hành Vân.
-Ta biết rồi, ngươi lui ra đi.
Thanh âm Sở Hành Vân lãnh đạm, để gã sai vặt không dám đứng lâu, lập tức rời đi.
Chờ sau khi gã sai vặt rời đi, Càn Vũ Tâm thở phào nhẹ nhõm, hai mắt nhìn về phía Sở Hành Vân, nói:
-Buổi đấu giá Túy tiên lâu, từ trước đến nay đều lạ đại sự của Tôn Võ Thành, bất luận đồ vật nào được đấu giá, đều là bảo vật hiếm có, ngay cả vua khí cũn có, có thể hấp dẫn vô số người chú ý.
-Làm sao? Ngươi có hứng thú?
Sở Hành Vân không hứng thú lắm, chỉ thuận miệng hỏi.
-Từ khi ta chạy ra khỏi hoàng cung, trên người thiếu hụt bảo vật, vừa vạn, có thể mua sắm, xem có thể thu hoạch gì không, ngày sau nếu gặp truy sát, cũng có thể lấy ra dùng.
Càn Vũ Tâm chẹp miệng, lần nàng có Sở Hành Vân cứu giúp, lúc này mới thoát khỏi hiểm cảnh, nhưng lần sau khó có đảm bảo, nhất định phải phòng người chu đáo.
-Tốt lắm, liền đi xem thôi.
Sở Hành Vân không đáng nói, vữa nãy, hắn đã biết ngọn nguồn rồi, cũng thấy rõ toàn bộ thế cuộc, nếu đầu nguồn náo loạn, đến từ đám người thần bí kia, như vậy chỉ cần đem nó loại trừ, là có thể trấn áp náo loạn, để Tôn Võ Thành trở lại bình thường.
Đối với Sở Hành Vân mà nói, chuyện này không khó, chỉ cần hắn tiếp tục theo Càn Vũ Tâm, không cần làm gì, đối phương sẽ chủ động tìm đến cửa.
Càn Vũ Tâm cũng không biết suy nghĩ trong lòng Sở Hành Vân, nàng chỉ nghe được Sở Hành Vân đáp ứng, trên mặt hiện lên nụ cười, đôi mắt đẹp nhìn Sở Hành Vân chăm chú, ngữ khí sốt sắng nói:
-Đúng rồi, ngươi tên là gì?
Lúc trước ở Lạc Hà Cốc, Càn Vũ Tâm từng hỏi họ tên Sở Hành Vân, khi đó Sở Hành Vân chưa trả lời, chỉ thấy nở nụ cười rồi biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Một cái họ tên, không gì to tát, nhưng đối với Càn Vũ Tâm mà nói, là việc trọng đại.
-Họ Sở, tên Hành Vân.
Sở Hành Vân nhìn Càn Vũ Tâm một chút, liền để lại một tiếng nói rồi bước ra khỏi phòng.
-Sở Hành Vân?
Sở Hành Vân nỉ non ba chữ này, hai con mắt ngưng, tựa hồ nghe được ở nơi nào, đang lúc nàng chuẩn bị lên tiếng hỏi, Sở Hành Vân đã rời khỏi.
-Cái tên này, vẫn như trước, rất quái lạ!
Càn Vũ Tâm trợn tròn mắt, trong miệng không khỏi quát một tiếng, nhưng trong lòng vui mừng, chỉ vì, cuối cùng nàng đã biết tên Sở Hành Vân, hiểu thêm về hắn.
Sở Hành Vân có nhận biết nhảy cảm, nghe được Càn Vũ Tâm nói nhỏ, hắn cười nhạt một tiếng, nhưng rất nhanh, khuôn mặt khôi phục lại lạnh lùng, trở về phòng, tiến vào trạng thái tu luyện.
Theo thời gian trôi qua, ánh dương chìm về phía tây, màn đêm chậm rãi bao phủ cả Tôn Võ Thành.
Tuy nói Tôn Võ Thành này, có đầy khí tức não loạn, trong ngoài thành, vô số cấm quân, một bước một người gác, nhưng túy tiên lâu không có bất cứ ảnh hưởng gì, võ giả nối liền không dứt.
Sàn đấu giá túy tiên lâu, ở đỉnh chóp, được xây dựng vô cùng tráng lệ, xa họa, có thể chưa đựng năm ngàn người.
Giờ khắc này, ở ngoài túy tiên lâu, đã tụ tập không ít người, những người này khá có thân phân ở Tôn Võ Thành, trong lúc vung tay nhấc chân đều tỏa ra khí thế bức người.
Khi Sở Hành Vân cùng Càn Vũ Tâm chưa đến sàn đấu gia, đã nghe được tiếng nghị luận truyền đến, mà ở trung ương, một vệt sáng trôi nổi, vầng sáng này chậm rãi hạ xuống, tỏa ra hào quang rực rỡ.
Thấy thế, đoàn người lập tức ngừng tiếng nói, ánh mắt nhìn sang, đã thấy bên trong vầng sáng, có một ông lão chậm rãi đi ra, trên người mặt trường bào, râu tóc bạc phơ, trên mặt không có quá nhiều biểu tình, cử chỉ nghiêm túc.
-Không nghĩ tới, đấu giá hội lần này, lại do chính Diệp Thiên Khung chủ trì.
Càn Vũ Tâm nhìn lão giả chằm chằm, trong mắt khá kích động.
Sở Hành Vân nhìn về hướng lão giả nhìn tới, nhưng rất nhanh thu hồi ánh mắt lại.
Tu vi lão giả này, đã đạt đến thiên linh tầng chín, đối với người tầm thường mà nói, chính là cường giả đỉnh cao, nhưng ở trng mắt hắn, cực kỳ phổ thông, không đáng xem kỹ.