Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 839: Quý đại nhân

Chương 838: Quý đại nhân

-Sở Hành Vân, ngươi điên rồi phải không?

Trong bầu trời đêm, thân thể Càn Vũ Tâm không ngừng run rẩy, nàng bị lời nói của Sở Hành Vân dọa sợ rồi, người này, hắn không rời đi, lại còn thâm nhập vào hoàng cung, chuyện này quả thật khiến nàng kinh ngạc không thể nói thành lời.

Thời điểm này trong hoàng cung hội tụ các thế lực lớn trong triều, cường giả vô số, ngay cả vị Quý đại nhân thần bí kia cũng ở đây, hiện tại tiến vào hoàng cung, chính là muốn chết.

So với Càn Vũ Tâm đang hoảng sợ, Sở Hành Vân lại có vẻ cực kỳ bình tĩnh, không nhanh không chậm nói:

-Tất cả đều tụ tập đông đủ ở hoàng cung, đây chính là cơ hội tốt để một lưới bắt hết, lẽ nào ngươi không muốn tru diệt Càn Dận, đoạt lại hoàng quyền?

-Ta đương nhiên nghĩ, chỉ là. . .

Càn Vũ Tâm bất lực cay đắng, muốn nói, nhưng không nói ra được, chỉ lo đả kích tinh thần Sở Hành Vân, dù sao, không phải ai cũng có thể tự thể nghiệm, cường giả Âm Dương đến cùng mạnh mẽ đến mức nào.

Ẩn ý trong lời nói Càn Vũ Tâm, Sở Hành Vân đương nhiên rõ ràng, hắn không nói thêm gì, càng không giải thích, âm thầm đem tốc độ tăng lên tới cực hạn, thẳng hướng hoàng cung mà đi.

Ào ào ào!

Dưới tốc độ của Sở Hành Vân, hai người như ánh sáng lướt qua, đem bóng tối cắt ngang, bên tai tiếng gió vù vù, mỗi cái chớp mắt trôi qua, thân thể có thể lướt qua tới mấy trăm mét.

Tốc độ khủng bố như vậy khiến khuôn mặt Càn Vũ Tâm trắng bệch, nàng cúi đầu nhìn, phát hiện mình đang ở giữa không trung với độ cao ngàn trượng, quét mắt xuống có thể thu cả hoàng cung vào trong mắt.

Cảm giác như vậy nàng chưa từng trải nghiệm qua, rất thoải mái, phảng phất chỉ cần mình dụng tâm suy nghĩ liền có thể tới bất cứ nơi nào trên mảnh thiên địa này, vô cùng vui sướng.

Nàng hơi dời mắt, nhìn sang Sở Hành Vân bên cạnh, hắn im lặng không nói lời nào, tóc đen tung băy trong gió, một đôi con ngươi đen ần chứa thần quang, dường như có thể nhìn thấu tất cả, sắc bén mà thâm thúy.

Trong chớp nhoáng này, Càn Vũ Tâm có chút ngây dại, quên hết những lắng lo cùng khủng hoảng trong lòng, lẳng lặng hưởng thụ khung cảnh thơ mộng này.

Thậm chí nàng còn nghĩ tới, nếu như bầu trời đêm nay tồn tại vĩnh hằng, thì thật tốt biết mấy!

Cùng lúc này, đèn đuốc trong hoàng cung rực sáng, tòa cung điện nguy nga, vô số cấm quân đóng giữ ngoài điện, trong không gian chỉ có tiếng bước chân, bầu không khí vô cùng nghiêm túc.

Bên trong điện, tụ tập vô số người, những người này ăn mặc hiển quý, khí thể cường thịnh hiển nhiên là những người có vị thế.

Mà ở đại điện trên cao, một tên nam tử gầy gò ngồi thẳng, ngũ quan của hắn lanh lảnh, khiến người ta cảm giác âm hiểm giảo hoạt, quân bào trên người lấp lánh, mặc trên người hắn hưng lại không có khí khái quân vương vô thượng, trong lúc dơ tay nhấc chân, khiến người ta cảm giác được sự khó chịu.

Tên nam tử gầy gò này, không ai khác, chính là Càn Dận.

Bên phải Càn Dận, là một kẻ cực kỳ bí ẩn, toàn thân bao phủ bởi áo bào màu đen, hắn ngồi yên tĩnh xếp bằng, đầu hơi cúi, dùng mũ sa che khuất ngũ quan, khiến người ta hoàn toàn không nhìn thấy tướng mạo.

Chỉ có điều, đối với sự tồn tại của hắn, không người dám nghị luận, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng, Càn Dận cũng là như thế, thời điêm nói chuyện sống lưng cũng cong xuống, biểu hiện sự sợ hãi cùng tôn kính.

Người này, chính là Quý đại nhân trong miệng mọi người, là kẻ cầm đầu gây ra sự náo loạn trong Tôn Võ Thành.

-Chư vị!

Vào lúc này, Càn Dận đứng lên, ngăn lại tiếng nghị luận.

Chỉ thấy hắn quét một vòng, lớn tiếng nói:

-Hiện tại Vạn Kiếm Các cường giả ít ỏi,mà tên Lạc Vân chỉ là kẻ mượn gió bẻ măng, đùa bỡn thủ đoạn, nếu chúng ta khởi nghĩa vũ trang, có thể cùng Vạn Kiếm Các ở vị trí ngang hàng, chiếm được một phương tông vực.

-Như thế hàng năm chúng ta không cần tiến cống ,càng không cần giao nột tài nguyên tu luyện, nếu xử lý thỏa đáng, còn có thể áp chế Vạn Kiếm Các, trở thành kẻ thống trị 18 hoàng triều.

Trong lời nói của Càn Dận xen lẫn tâm ý mê hoặc khiến quần thần hừng hực, kích động muốn hành động.

Bất quá, ánh mắt của mọi người, cũng không nhìn về phía Càn Dận, mà là tập trung ở trên người Quý đại nhân, rất hiển nhiên, bọn họ đều rõ ràng, sức mạnh chân chính, đến từ vị Quý đại nhân này, cũng chỉ có hắn, mới có thể khai tông, Càn Dận chỉ là một con rối mà thôi.

Trước ánh mắt của mọi người, vị Quý đại nhân chậm rãi đứng lên.

Vóc người của hắn có chút khôi ngô, thanh âm nói chuyện tràn ngập cảm giác bùng nổ:

-Các vị đang ngồi đây đều là đến từ những hoàng triều lớn, đều là chi chủ quản lý thế lực một phương, nói vậy trong lòng cũng có lý tưởng hào hùng, mà tên Lạc Vân này dựa vào thủ đoạn hèn hạ, âm mưu trước quỷ đoạt được Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông, các ngươi thần phục dưới chân hắn, chỉ có thể trở thành kẻ vô dụng tầm thường, không có đất dụng võ.

-Nếu như các ngươi sử dụng quyền lợi trong tay, gây nên hỗn loạn ở các hoàng triều, vậy Vạn Kiếm Các ắt sẽ bị ảnh hưởng lớn, hỗn loạn sụp đổ, đến lúc đó, ta sẽ xuất thủ, dẫn đầu các ngươi, nghênh chiến Lạc Vân, trở thành nhân thượng chi nhân!

Thanh âm truyền vang, rõ ràng rơi vào trong tai mỗi người, đám người không hẹn mà đồng loạt quỳ một chân, hướng vị Quý đại nhân, cung kính nói:

-Thần nghe lệnh Quý đại nhân!

-Thần nghe lệnh Quý đại nhân!

Càn Dận mừng rỡ, hắn lui về sau vài bước, cũng quỳ gối phải, tròng mắt lấp lóe tinh quang, phảng phất như nhìn thấy một tương lai hiên ngang, tay nắm thực quyền, chi chủ một phương.

-Đều đứng lên đi.

Quý đại nhân thoả mãn mở miệng, bàn tay lớn vung một cái, như quân vương ngồi xuống ngay ngắn, hắn quét nhìn đám quần thần phía dưới, vừa mới chuẩn bị nói tiếp, lại giống như cảm giác được cái gì, khí tức trong nháy mắt trở nên cuồng bạo.

Ầm ầm ầm!

Dường như cùng lúc, cửa điện dày nặng tinh xảo bị một luồng sức mạnh kinh khủng phá nát, trong đám bụi đất còn lẫn từng thân thể của cấm quân.

-Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Vẻ mặt Càn Dận tỏ rõ tức giận, vừa mở miệng, bên trong tầm nhìn, tất cả đều là dư âm của cỗ sức mạnh đáng sợ này, nhất thời cả kinh ,hoang mang lo sợ.

Tiếng nổ rõ ràng, vang vọng trong đại điện, chờ dư âm hoàn toàn tản đi, đại điện rộng rãi hào hoa phú quý, đã đã biến thành một vùng phế tích, trên mặt đất, trên trụ ngọc, thậm chí trên mặt bàn, đều không trọn vẹn, máu nhuộm đỏ vách tường.

Một đám thế lực chi chủ, mỗi người một thương thế, máu tươi từ trên người không ngừng chảy ra, hoàn toàn không còn tư thái cao quý vừa nãy, rất chật vật, nghi hoặc không rõ, căn bản không biết chuyện gì phát sinh .

Mà trên người vị Quý đại nhân, một vệt kim quang lượn lờ, chặn đứng hết thảy dư âm, đôi mắt hắn lạnh lẽo thăm dò nhìn về phía trước.

Ba tháp ba tháp. . .

Ngay vào lúc này, một trận tiếng bước chân không nhanh không chậm, từ ngoài điện truyền tới.

Dưới sự chú ý của mọi người, khung cảnh tràn ngập thi thể cùng máu tươi, hai đạo thân ảnh chậm rãi hiện ra, một nam, một nữ.

Nữ tử, trên người mặc một bộ Nghê Thường xanh lam, dáng người yểu điệu, dung mạo tuyệt mỹ, nhưng nàng tựa hồ có hơi e ngại cùng kinh hoảng, ánh mắt không ngừng lấp loé, hô hấp cũng có chút gấp gáp.

Mà nam tử kia, trên người mặc một bộ đồ đen, sống lưng thẳng tắp như kiếm, một bước đạp xuống, ung dung không vội, trên mặt không cảm xúc, mơ hồ lộ ra vẻ lạnh lẽo, không hề có chút e ngại nào.

Ánh mắt hắn, trực tiếp xuyên qua đám người, rơi vào trên người vị Quý đại nhân:

-Quý Uyên, đường đường là phó môn chủ Đại La Kim Môn, lại đến Càn Võ hoàng triều làm mưa làm gió, xưng vương xưng bá?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch