Quang Minh Huyền Tinh cùng Hỏa Nguyên Huyền Tinh đều chứa nguyên năng lượng, tuy thực lực Sở Hành Vân hiện tại chỉ có thể dụng một chút, nhưng chỉ một chút này, có thể khiến hư không cuộn sóng, tạo thành lực sát thương cực kỳ đáng sợ.
Tất cả sức mạnh ngưng tụ lại ở Hắc Động trọng kiếm, một kiếm chiếu xuống,khí thế chém đứt không gian, những cao thủ thiên linh này, sao có thể chống lại, chỉ có thể phát sinh những tiếng kêu thảm hại, sau đó liền bị tru diệt, biến thành từng bộ thi thể.
Đám người nhìn thấy tình cảnh này, không một ai có thể cất lời, bọn hắn xưa nay chưa từng nhìn thấy kiếm chiêu kinh khủng như thế, phàm là những vật tiếp xúc với ánh kiếm đều biến mất, hóa thành tro tàn.
Bọn họ đột nhiên ý thức được, tên thanh niên áo đen trước mắt này, tuổi tác tuy nhỏ, nhưng thiên phú lại khủng bố như yêu, căn bản không thể dùng ánh mắt bình thưởng để nhìn hắn.
Không chỉ đám người này, mà ngay cả Quý Uyên cùng Hạ Vân Thanh, giờ khắc này cũng có cảm giác như thế, trong lòng bọn họ có chút hối hận, không nên bất cẩn như vậy, càng không nên để kệ Sở Hành Vân ra tay.
200 tên cao thủ thiên linh, dưới kiếm chiêu này, trực tiếp thiệt mạng trăm người, ngay cả xương cốt cũng không thể tìm về, quá khốc liệt, cho dù hai đại thế lực Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu điện, cũng cảm thấy vô cùng đau lòng.
-Lui lại
Hạ Vân Thanh thét lớn, những tên cao thủ thiên linh may mắn sống sót lập tức phản ứng lại, dồn dập hướng bốn phương tám hướng chạy trốn, bọn họ đã không giám tiếp tục chiến đấu, đối mặt với Sở Hành Vân, chỉ có một đường chết.
-Một tên cũng đừng hòng rời đi.
Một đạo thanh âm lạnh lẽo cực kỳ kéo tới, phảng phất vang lên trong tai của bọn hắn, mà ở phía sau, Sở Hành Vân lần thứ hai giơ kiếm, toàn thân đều là sát ý lạnh lẽo.
Những tên cao thủ Thiên Linh này là người bí ấn mà Càn Vũ Tâm nói tới, thời điểm bọn hắn đến Tôn Võ Thành, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, trực tiếp tàn sát hơn một nửa hoàng cung, mạnh mẽ thống trị Tôn Võ Thành.
Hiện tại bọn hắn muốn chạy trốn, Sở Hành Vân há lại có thể để chúng toại nguyện!
Ánh kiếm chói mắt, óng ánh, lấy Sở Hành Vân làm trung tâm, hướng bốn phương tám hướng quét qua, những tên cao thủ Thiên Linh gào thét sợ hãi, thời khắc này, bọn hắn chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
-Sở Hành Vân, lập tức dừng tay cho ta!
Nhìn từng cường giả Thiên Linh cảnh chết đi, viền mắt Hạ Vân Thanh như muốn nứt ra, búa tạ trong tay vung lên, muốn ngăn cản một trận chết chóc vô tình này.
Tuy nhiên Sở Hành Vân chỉ liếc hắn, chỗ mi tâm, đạo hắc tất kiếm văn chầm chậm nhúc nhích, như có con mắt thứ ba xuất hiện, trong nháy mắt, phía sau lưng Hạ Vân Thanh mồ hôi chảy ròng ròng, cảm giác cái chết ập xuống!
-Súc lực —— vẫn sơn!
Sở Hành Vân bước chân đạp nhẹ, bóng người anh tuấn xuất hiện ở trước mặt Hạ Vân Thanh,trên cánh tay phải, Vạn Tượng giáp tay lưu chuyển bạch quang óng ánh thả ra một luồng sức mạnh vô thượng đáng sợ, nghiền ép hư không, khiến không gian cũng vì đó run rẩy.
Trong chớp mắt này, Sở Hành Vân không chút ẩn giấu, đem sức mạnh của Vạn tượng giáp tay thôi thúc đến đỉnh điểm.
Ầm ầm ầm
Âm thanh gào thét giận giữ truyền đến, Hạ Vân Thanh tu vi đã đạt tới Âm Dương cảnh tầng ba, vậy mà hoàn toàn bị chiêu kiếm này chấn động, ánh mắt hắn không ngừng tan rã, chỉ có thể ngơ ngác nhìn kiếm phong đáng sợ hạ xuống, không thể chống lại.
-Hạ trường lão!
Quý Uyên gầm lên, đem Hạ Vân Thanh hô tỉnh.
Hạ Vân Thanh sắc mặt tái nhợt, hắn điên cuồng vung búa tạ, hướng về Hắc Động trọng kiếm đánh tới, sức mạnh hùng hậu tàn phá bừa bãi, nhưng so với trăm vạn cự lực tượng trước mặt, vẫn là quá nhỏ bé, trực tiếp hóa hư vô, ngay cả một gợn sóng cũng không thể nhấc lên.
Chiêu kiếm này quá nặng, như một ngọn núi đè xuống, như thần linh muốn tru diệt Hạ Vân Thanh.
Ầm!
Một đạo thanh âm nổ tung, mặt đất mạnh mẽ run rẩy, cả một tòa cung điện rung động,Hạ Vân Thanh từ trên không trung nện xuống mặt đất, phát ra từng đạo thanh âm ong ong, vang vọng trong không gian tựa như một hồi chuông báo tử vong.
Chờ bụi mù cuồn cuộn tản đi, chỉ thấy ở nơi Vân Trường Thanh rơi xuống xuất hiện một cái khe nứt, vô số đá vụn lăn lộn, bụi tung mờ mịt, còn Vân Trường Thanh, không thấy bóng dáng, phảng phất như không tồn tại.
Đám người mở to mắt giống như không thể tin được, Hạ Vân Thanh, trưởng lão Thần Tiêu Điện, cường giả Âm Dương Cảnh, bị Sở Hành Vân dùng một chiêu kiếm giết chết?
Không người nào có thể nghĩ tới tình cảnh này.
Trong nháy mắt, Sở Hành Vân còn vung kiếm, trắng trợn truy sát những cao thủ Thiên Linh còn đang chạy chốn.
Trong chớp mắt, Sở Hành Vân như ma quỷ ,xuất hiện ở trước mắt Hạ Vân Thanh, một kiếm dễ dàng giết chết Hạ Vân Thanh.
Càn Vũ Tâm chăm chú nhìn Sở Hành Vân, đôi mắt đẹp lấp lóe, cũng kinh ngạc không thôi.
Sở Hành Vân thực lực, vượt xa dự liệu của nàng, mặc dù nàng biết Sở Hành Vân thân phận sau, cũng không nghĩ tới sẽ mạnh đến mức độ như vậy.
Một chiêu kiếm vung lên, diệt trăm tên Thiên Linh.
Dù là vung lên hay chém xuống đều vô cùng uy mãnh, không hề có nhược điểm gì, trọng yếu hơn chính là tu vi của Sở Hành Vân, chỉ là Âm Dương cảnh tầng hai, còn thấp hơn tu vi của Hạ Vân Thanh.
Khác với vẻ ngạc nhiên của đám người, trên mặt Sở Hành Vân bình tĩnh như nước, Hắc Động trọng kiếm run lên, thong dong tùy ý, thật giống như chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Kỳ thực đối với Sở Hành Vân mà nói, một chiêu kiếm chém giết Hạ Vân Thanh, xác thực là một chuyện nhỏ bé không đáng kể.
Sauk hi hắn tiến vào Âm Dương cảnh tầng hai, Hắc Động trọng kiếm đạt 20 vạn cân, vạn tượng giáp tay cũng lên cấp Hạ phẩm hoàng khí, thiện lực đạt 90 ngàn tượng lực.
Vừa nãy sau khi trải qua súc lực, sức mạnh đã đạt đến 18 vạn tượng lực, kiếm lạc vẫn sơn, đã hoàn toàn vượt qua tu vi Âm Dương cảnh tầng hai, có thể nổ nát một ngọn núi.
Giết một Hạ Vân Thanh, chỉ là một việc đơn giản như trở bàn tay.
Hắc Tất kiếm trên người Sở Hành Vân dần dần biến mất, nhưng Vạn tượng giáp tay vẫn còn óng ánh bạch quang, hai viên bản nguyên huyền tinh tỏa ánh sáng chói mắt, đâm vào trong mắt mọi người, hắn nhìn Quý Uyên, mở miệng nói:
-Kế tiếp liền đến phiên người.
Thình thịch!
Mọi người đều run lên, Sở Hành Vân trước giết 200 Thiên Linh, sau tru diệt Hạ Vân Thanh , thời khắc này, hắn còn muốn rat ay với Quý Uyên?
-Sở Hành Vân, tu vi của ta đạt đến Âm Dương cảnh tầng bảy, Hạ Vân Thanh tuyệt đối không thể so được với ta, ngươi cảm thấy, ngươi có thể giết ta?
Sắc mặt Quý Uyên tái nhợt, khí thể khủng bố thuộc về Âm Dương cảnh tầng bảy nở rộ, muốn vượt xa Hạ Vân Thanh.
Tu vi của Quý Uyên cao hơn nhiều so với Hạ Vân Thanh, nếu hắn toàn lực ra tay, cũng có thể giết chết Sở Hành Vân, Sở Hành Vân quá ngông cuồng, căn bản không để hắn vào mắt.
-Không phải là cảm thấy, mà nhất định có thể.
Sở Hành Vân cười gằn nói, hắn giơ Hắc Động trọng kiếm, mũi kiếm chỉ vào đầu Quý Uyên, vừa chuẩn bị ra tay, đã thấy trên người Quý Uyên dâng lên một vệt sáng quỷ dị.
Lập tức, luồng ánh sáng quỷ dị này mạnh mẽ run rẩy, dùng một tốc độ khủng khiếp mang theo thân thể Quý Uyên cấp tốc thoát khỏi nơi này.
-Quý Uyên… Chạy trốn?
Giây lát, trong đầu đoàn người không hẹn mà cùng hiện lên ý nghĩ này, nguyên bản không gian cứng ngắc, chớp mắt hoàn toàn tĩnh mịch, tất cả đám người líu lưỡi không nói được gì.