Sở Hành Vân đứng sừng sững trong hư không, tất hắc kiếm ánh sáng lượn lờ xung quanh cơ thể, con ngươi hơi rủ xuống, dùng một loại ánh mắt bễ nghễ thiên hạ nhìn quét xuống phía dưới, tư thái bá đạo lẫm liệt.
Cánh tay phải của hắn, bạch quang Vạn tượng giáp tay rút đi, hai viên bản nguyên Huyền Tinh khảm nạm ở đây, ánh sáng lấp lóe, cung cấp sức mạnh tinh khiết cuồn cuộn không dứt, nhưng Sở Hành Vân đồng thời lại cảm giác một luồng mệt mỏi kéo tới.
Đối với việc này Sở Hành Vân cùng không có cảm thấy kinh ngạc.
Cuộc chiến hôm nay hắn đã thôi thúc vạn tượng giáp tay ba lần.
Lần thứ nhất, sau khi phóng thích, chấn động hư vô, kết hợp cùng với Quang Minh Huyền Tinh cùng Hỏa Nguyên Huyền Tinh, tạo thành một biển sóng quang diễm vô tận, một lần giết chết trăm têm Thiên Linh cao thủ.
Lần thứ hai, lấy súc lực thần thông, sử dụng kết hợp với Vẫn Sơn Thức, một chiêu kiếm giết chết Hạ Vân Thanh.
Lần thứ ba, hoàn toàn phóng thích sức mạnh đáng sợ của Vạn Tượng giáp tay, lại lấy súc lực thần thông, đem sức mạnh tăng lên đến hai triệu tượng lực, đồng thời triển khai phiên thiên thức, ngưng tụ ra kiếm chi vòng xoáy, đem Quý Uyên Âm Dương bảy tầng giết tại chỗ.
3 lần thôi thúc, mỗi một lần đều tiêu hao sức mạnh khổng lồ, nếu không có Quang Minh Huyền Tinh cùng Hỏa Nguyên Huyền trợ giúp, giờ khắc này Sở Hành Vân, e sợ đã kiệt sức mà chết.
-Theo tu vi tăng lên, sức nặng của Hắc Động trọng kiếm cũng càng thêm trầm trọng,có lẽ, chỉ khi thu thập được bản nguyên Huyền Tinh thì ta mới có thể khống chế sức mạnh.
Sở Hành Vân ở trong lòng thầm nghĩ.
Thông qua cuộc chiến hôm nay, Sở Hành Vân đối với thực lực của chính mình, càng thêm rõ ràng, đồng thời, hắn đối với việc làm sao nhanh chóng nâng cao thực lực, cũng không còn mê muội, đã có mục tiêu rõ ràng.
Lạch cạch!
Thân thể hắn từ giữa không trung hạ xuống, Sở Hành Vân vung tay lên, liền đem hết thảy nhẫn chữ vật thu vào trong túi, đồng thời lợi dụng Hắc Động trọng kiếm, âm thầm rút đi hồn phách Âm Dương của Quý Uyên cùng Hạ Vân Thanh.
Phải biết, hai người này đến từ Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu điện, đều là Âm Dương cường giả, Sở Hành Vân có thể lợi dụng bí pháp, đem hai người cô đọng thành nô, tăng lên thế lực của chính mình.
-Sở. . . Lạc Vân Các chủ, ngươi không có sao chứ?
Lúc này, Càn Vũ Tâm bước nhanh tới, đôi mắt đẹp tuy lập loè ánh sáng, trong tiếng nói của nàng, mơ hồ lộ ra một ít cảm giác kính nể.
Dù sao, nàng cũng đã biết thân phận Sở Hành Vân, cũng biết rõ địa vị hai người chênh lệch, không còn dám thích làm gì thì làm.
Sở Hành Vân không hề trả lời, chỉ lắc lắc đầu, lập tức đưa mắt dời qua, nhìn về phía Càn Dận cùng một đám thế lực chi chủ.
-Càn Dận, ngươi dựa dẫm Hạ Vân Thanh cùng Quý Uyên, hiện tại hai người hắn đã chết đi, còn không giao hoàng quyền ra đây?
Càn Vũ Tâm đồng dạng nhìn về phía Càn Dận, vừa mở miệng, liền muốn đoạt lại hoàng quyền, để Tôn Võ Thành trở lại an bình.
-Giao ra hoàng quyền?
Càn Dận phảng phất giống như nghe được một chuyện cười lớn, hắn cười lớn, hỏi ngược lại:
-Này hoàng quyền, là trao trả cho cái kẻ nhu nhược Càn Thiệu kia, hay là trao trả cho tên tiểu nhân hèn hạ bên cạnh ngươi?
-Câm miệng!
Càn Vũ Tâm hét một tiếng, tên Càn Dận này, rõ ràng đã chết đến nơi rồi, còn dám nói lời chửi rủa Sở Hành Vân.
Đối mặt với sự tức giận của Càn Vũ Tâm, Càn Dận không hề sợ hãi, hắn đưa mắt dời qua, thời điểm chạm tới ánh mắt của Sở Hành Vân, trên mặt vẫn không có ý sợ hãi, trực tiếp đón nhận tròng mắt đen trắng của Sở Hành Vân.
-Ngươi không cần nhìn như vậy ta, ta nói đều là sự thực.
Càn Dận nhướng hai hàng lông mày, hờ hững nói ra:
-Lạc Vân, ngươi thừa dịp Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần cổ tông huyết chiến, lợi dụng thủ đoạn hèn hạ, chém giết cường giả, mưu đoạt tông vực, đồng thời tự xưng làm Các chủ Vạn Kiếm Các, hành động như vậy, chẳng lẽ không phải là tiểu nhân hèn hạ?
-Nếu muốn chân chính ngồi vào vị trí đó, ngoại trừ thực lực, còn cần có thế lực to lớn, giao thiệp rộng rãi, như vậy mới có thể trấn áp một phương, vận hành tốt tông vực. Mà cả hai điểm này, ngươi đều không có!
Càn Dận mắt lộ ra ánh mắt xem thương nhìn Sở Hành Vân.
-Người thắng làm vua, người thua làm giặc, thắng chính là thắng, Càn Dận, ngươi đừng vội nói bậy nói bạ.
Càn Vũ Tâm tức giận, nổi giận đùng đùng bước lên, nhưng lại bị Sở Hành Vân ngăn lại.
-Ta không hề nói bậy nói bạ.
Vẻ mặt Càn Dận như trước, đồng thời, bên cạnh hắn, một đám thế lực chi chủ, cũng chậm rãi thu lại kinh sắc, hai con mắt hơi chìm xuống, tùy ý tỏa ra khí tức địa vị cao quý.
Càn Dận dừng một chút, tiếp tục nói ra:
-Lạc Vân, thực lực ngươi không yếu, thiên phú càng là cực phẩm, có thể chiến đấu vượt năm cấp, một lần chém chết Quý Uyên, nhưng, cho dù ngươi mạnh mẽ đến đâu, giết chết người, cũng bất quá là cùng một cảnh giới thôi, nếu đối mặt niết bàn cường giả, ngươi đặt tay lên ngực tự hỏi, ngươi còn có thể có một cơ hội sống sót?
-Phía sau Quý Uyên cùng Hạ Vân Thanh, là Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu điện, ở trước mặt hai đại tông môn này, Lạc Vân ngươi không đáng là gì, chút thực lực này của ngươi, làm sao có thể đối đầu lại, đừng nói là đối chiến với niết bàn cường giả, chỉ chiến thuật biển người, cũng đủ để giết ngươi trăm nghìn lần.
-Chính vì điểm này, ta đồng ý phản bội Vạn Kiếm Các, thần phục Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu điện, ngươi không thân không thế, lấy gì chống đối hai đại tông môn, lại lấy cái gì chống đối hai Đại niết bàn cường giả, quay đầu lại, bất quá là đem tông vực chắp tay nhường đi mà thôi.
Lời này khiến không ít các thế lực chi chủ đật đầu đồng tình.
Đối với việc Sở Hành Vân trở thành Vạn Kiếm Các Các chủ, bọn họ đã sớm mang bất mãn trong lòng
Luận thực lực, Sở Hành Vân rất mạnh, chỉ có điều, hắn mạnh, nhưng căn bản là không có cách chống đỡ toàn bộ tông môn, thậm chí ngay cả thống trị trật tự Thập Bát Hoàng triều, cũng có vẻ như giật gấu vá vai.
Thấy Sở Hành Vân không có lên tiếng, thanh âm cười nhạo của Càn Dận càng nồng nói:
-Dù cho lùi 10 ngàn bước, ngươi lần thứ hai dựa vào thủ đoạn hèn hạ, chiến thắng Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu điện, đồng thời chém giết được cường giả niết bàn , này thì có thể làm sao, chẳng lẽ, ngươi còn có thể giết Cung chủ Cửu Hàn Cung, đem Cửu Hàn Cung cũng thu vào dưới trướng?
-Kẻ hèn hạ đùa bỡn thủ đoạn, là kẻ tiểu nhân, kẻ dùng bạo lực để đạt được mục đích, chính là kẻ vũ phu, Lạc Vân ngươi chính là sự kết hợp của cả hai, mà lấy tuổi tác hiện tại của ngươi, cùng với thế lực trong tay ngươi hiện nay, căn bản không thể cai quản tốt mười tám hoàng triều.
-Thử hỏi, người cao quý như ta, tại sao phải đem hoàng quyền giao cho một tên tiểu nhân vũ phu, một kẻ như vậy, ta chẳng thà chủ động diệt Càn Võ hoàng triều, cũng không để tiếng xấu đời sau.
Càn Dận bắt đầu cười ha hả, một đám thế lực chi chủ cũng là như thế, từ đầu tới đuôi đều không nhìn thẳng Sở Hành Vân, dù cho có một vài ánh mắt quét qua, cũng chỉ là xem thường cùng xem thường.
Trong mắt bọn họ, xuất thân của Sở Hành Vân quá thấp, coi như nắm giữ thực lực không tầm thường, cũng chỉ là có dại, khó mà đến được nơi thanh nhã, tuy có thể nhất thời phong quang, nhưng chung quy sẽ biến mất ở trong vòng quay lịch sử mênh mông.
Sở Hành Vân đứng trước mặt Càn Dận, mỗi một lời nói, hắn đều có thể nghe được rõ ràng, kiếm văn chỗ mi tâm lần thứ hai nhúc nhích, lộ ra một tia sát ý.
-Làm sao? ngươi muốn tiếp tục đại khai sát giới?
Càn Dận lại có chút thấy chết không sờn.
sau khi cười to một tiếng, hắn đem lồng ngực giương cao, điên cuồng nói:
-Ta thừa nhận, ta còn lâu mới là đối thủ của ngươi, ngươi muốn giết ta, ta tuyệt đối không thể trốn đi đâu được, thế nhưng, chết ở trong tay kẻ vũ phu, ta coi như chết, cũng sẽ không nhắm mắt.