Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 852: Thế sự kỳ diệu

Chương 851: Thế sự kỳ diệu

Kỳ diệu

Tôn Võ Thành náo loạn, lưu lại một vệt đen trong lòng đoàn người.

Chính thời khắc Vạn Kiếm Các phát triển, thập bát hoàng triều không ngừng xuất hiện náo loạn, thế cuộc hỗn loạn, ở bên ngoài, Đại La kim môn cùng Thần Tiêu điện nhìn chằm chằm, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay.

Chuyến này đối với đệ tử Vạn Kiếm Các mà nói, giống như cự thạch ngàn cân trong lòng, cảm giác thật khó chịu.

Sở Hành Vân nói lời này, để bọn họ cảm giác tâm thần khoan khoái, trước tiên chưởng khống Thập bát hoàng triều, quét sạch náo loạn, sau đó tập kết hết thảy tài nguyên, đối kháng Đại la kim môn cùng Thần tiêu điện, trong ngoài hỗn trợ lẫn nhau.

-Ngoài ra…

Ngay khi đoàn người đang suy tư, thanh âm Sở Hành Vân vang lên lần thứ hai.

Nhưng thấy hai con mắt hắn hơi trầm xuống, đọc ra từng chữ, lạnh lẽo nói:

-Nếu trong quá trình tiếp quản thập bát hoàng triều, xuất hiện người phản kháng, bất luận đối phương là ai, địa vị ra sao, trực tiếp đánh chết tại chỗ, đồng thời đem thi thể treo lên ba ngày, để răn đe.

Hồi hộp!

Dứt tiếng, trái tim đoàn người run lên mạnh mẽ, giương mắt nhìn lên, đón nhận con mắt lạnh lùng của Sở Hành Vân, rất hiển nhiên, những lời này không phải nói đùa, người trái lệnh, đánh chết tại chỗ.

Dù cho người phản kháng, là quân vương cao cao tại thượng kết cũng cũng chỉ có con đường chết.

-Các ngươi còn vấn đề gì không?

Thấy đám người rơi vào bên trong trầm mặc, Sở Hành Vân nói ra lần thứ hai, đem bọn họ giật mình tỉnh lại, dồn dập lắc đầu, không dám trái ý Sở Hành Vân.

-Nếu không có việc gì, thì lên đường đi, không nên làm lỡ thời gian.

Hai con mắt Sở Hành Vân lạnh lẽo, tiếng nói cũng không rung động chút nào, tay phải vung lên tùy ý, phía dưới, đoàn người cấp tốc rời khỏi Vạn Kiếm Điện.

Chỉ trng chốc lát, cả Vạn Kiếm Điện to lớn, ngoại trừ Sở Hành Vân, chỉ còn lại Tuyết Khinh Vũ cùng Tần Vũ yên.

Đùng đùng đùng đùng!

Tiếng vô tay vang lên liên tiếp không ngừng, Tần Vũ Yên mất đi thần thái cung kính vừa nãy, đôi môi hơi cuộn lên, lộ ra một núm đồng tiền, quay về Sở Hành Vân nói:

-Lấy việc tiếp quản Thập bát hoàng triều, để đám người sinh ra kính ý, sau đó lấy ngôn ngữ máu tanh, kinh sợ đám đệ tử, làm cho bọn họ sinh ra sợ hãi, phương pháp chưởng khống như vậy, đúng là để ta giật mình.

-nếu như ta đoán không lầm, thú triều bạo phát, cũng là có liên hệ với ngươi đi, chuyện này phát sinh, quá khéo, đối với Vạn Kiếm Các mà nói, quả thực là như thần trợ.

Hiện tại, trong Vạn Kiếm Điện cũng không có đệ tử nào khác, ngữ khí nói chuyện của Tần Vũ Yên, cũng tùy ý không ít.

-Ngươi đột nhiên nói những câu này, chẳng lẽ muốn công kích ta, nói ta lam sát kẻ vô tội?

Sở Hành Vân đem mắt rời qua, dùng một loại trả lời trêu ghẹo.

Đối với việc Tần Vũ Yên nhìn thấu, Sở Hành Vân cũng không cảm thấy giật mình.

Luận tu vi và thiên phú, Tần Vũ Yên cũng không mạnh, chỉ có thể coi là bình thường, nhưng luận tầm nhìn và tâm tư, Tần Vũ Yên tuyệt hảo, cái này cũng là lý do, Sở Hành Vân muốn cho Tần Vũ Yên quản lý công việ thương bộ.

Nhưng mà, Tần Vũ Yên lắc đầu nói:

-Ngươi làm bố trí, xác thực sẽ có không ít người oan bị chết, nhưng chuyện này đối với Vạn Kiếm Các và Thập bát hoàng triều mà nói là biện pháp tốt nhất.

-Quý Uyên cùng Hạ Vân Thanh ẩn núp trong bóng tôi, đã nói rõ, Đại la kim môn cùng Thần Tiêu điện có dã tâm bừng bừng, chỉ cần thời cơ thích hớp, bọn họ sẽ trực tiếp ra tay, mạnh mẽ cướp đoạt hai tông vực.

-Nếu như thật đến bước này, thập bát hoàng triều cùng 18 cổ thành, sẽ bị tàn sát hết sạch, triệt để biến mất, không còn một ít vết tích.

Tần Vũ Yên tự mình trải qua huyết chiến hoàng thành, đối với thủ đoạn tàn đọc, nàng làm sao có thể không biết, thở dài nói:

-Với việc này so sánh, tai nạn thú triều mang đến, quá nhỏ, căn bản không đáng được nhắc tới.

Nói đến đây, mi nàng nhướng lên, thanh âm kỳ quái nói:

-Kỳ thực, chuyện ngươi làm, đều là vì thập bát hoàng triều, cũng là vì 18 cổ thành, chỉ tiếc, mấy người xem không hiểu, cũng không hiểu, nên mới sinh ra phản kháng.

-Có lẽ vậy.

Sở Hành Vân nhún vai, nói:

-Dưới thời loạn lạc, bốn phía hỗn loạn, thuận theo lòng người, người phản kháng, giết, không cần giải thích gì thêm.

Nghe được lời của Sở Hành Vân, đầu tiên Tần Vũ Yên sửng sốt một chút, sau đó cười lên, nàng nhìn Sở Hành Vân chăm chú, cuối cùng nói:

-Thế sự thực là kỳ diệu.

Sở Hành Vân cũng nhìn Tần Vũ Yên, thần hái hơi dừng lại, không biết lời của Tần Vũ Yên là có ý gì.

-Tưởng tượng lúc trước, ngươi chỉ là một thiếu chủ gia tộc nhỏ bé, nhà chỉ có bốn bức tường, tay không có quyền thế, nhưng trong thời gian mấy tháng, ngươi làm tan rã Thủy gia, chấn hưng gia tộc, đồng thời trở thành thiên tài số một Phong tây thành, ngay cả thành chủ cùng Diêm độc cũng bị ngươi thu phục, nguyện làm thuộc hạ.

-Sau này, người bước vào Hoàng Thành, không chỉ có làm ra thanh danh, còn thành lập Vân Đằng thương hội, đêm kinh tế của Lưu Vân nắm trong tay, nắm giữ danh dự cùng thế lực to lớn.

Mà giờ khắc này, ngươi đã là cường giả âm dương cảnh cao cao tại thượng, chưởng khống cả thập bát hoàng triều cùng 18 cổ thành, sở hữu mênh mông tông vực, ra lệnh mốt tiếng, ngàn vạn người quỳ gối, không dám trái lệnh.

Từng đạo hồi ức, từ trong miệng Tần Vũ Yên phun ra, làm hai con mắt nàng trở nên mê ly, bên trong tròng mắt, từng đạo ánh sáng ngưỡng mộ lập lòe, như tiểu nữ nhân vậy, hoàn toàn không có phong thái thường ngày.

Cùng nhau đi tới, Tần Vũ Yên, tận mắt chứng kiến Sở Hành Vân quật khởi.

Từ thiếu niên ngây ngô bình thường, đến thiên tài yêu nghiệt, trở thành các chủ Vạn Kiếm Các cao cao tại thượng, mỗi lần Sở Hành Vân lột xác, quá chấn động, khiến người ta khó có thể tin được.

Đặc biệt là vừa nãy, Sở Hành Vân lộ ra khí thế, để Tôn Võ Thành sinh ra ảo giác, một lần nữa cho rằng, đứng trước mặt nàng, là một người lâu năm đứng ở địa vi cao, đem hết thảy công việc năm giữ trong tay, bày mưu nghĩ kế, nhìn xa trông rộng.

-Thế sự đúng là kỳ diệu, nhưng, thế sự cũng biến ảo khôn lường, ta làm tất cả, chỉ vì suy nghĩ trong lòng mà thôi, cũng không có cao thượng như vậy, vô tư.

Ngữ khí Sở Hành Vân hơi ngưng, trên người một lần nữa tỏa ra uy nghiêm.

Thấy thế, Tần Vũ Yên lại cười nhạt, nhưng tiếng cười qua đi, con ngươi nàng nhìn phía Sở Hành Vân, thể hiện một vẻ thất vọng khó có thể hiểu.

Không biết vì sao, nàng nhìn Sở Hành Vân trưởng thành từng bước, từng bước một trở nên mạnh mẽ, trong lòng tràn ngập ngưỡng mộn, cũng tràn ngập cảm giác vô lực, phảng phất, khoảng cách với Sở Hành Vân càng ngày càng xa.

-Nếu ta có thể đến trước Thủy Lưu Hương, thật tốt biết bao nhiêu.

Đột nhiên, một cái ý nghĩ quái lạ, xuất hiện trong đầu Tần Vũ Yên, ngay cả nàng, cũng bị cái ý niệm này dọa nhảy lên.

Bất quá, ý niệm như vậy, cũng chậm rãi hiện lên ở trong đầu Tuyết Khinh Vũ, làm cho ngươi của nàng, nhìn Sở Hành Vân không cách nào di độgn.

Đồng dạng, sâu trong nội tâm Tuyết Khinh Vũ là cảm giác vô lực, càng mạnh liệt sâu sắc hơn Tần Vũ Yên.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch