Sở Tinh Thần chủ động đặt câu hỏi, hắn chưa bao giờ nhìn thấy Liễu Mộng Yên như vậy, ánh mắt kia, không chỉ có vui mừng, còn có sợ hãi trong đó.
Liễu Mộng Yên dừng một chút, trong miệng lại phát ra tiếng thở dài.
Nàng nói:
-Sáu đại thế lực, Cửu hàn cung đứng đầu, Thất tinh công nằm ở địa vị siêu nhiên, nhưng ngàn năm qua, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn lòng muôn đạ thú, đều muốn chiếm đoạt Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông.
-Khi ta còn bé, Thần Tiêu Điện từng nhiều lần xâm phạm Tinh Thần Cổ Tông, bọng bọ tự xưng là vì dân Thần chi tử, hành sự hung hăng càn quấy, tư thái cao ngạo, chưa bao giờ quan tâm đến sinh tử người khác.
-Ta nhớ rõ ràng, năm đó, ở chỗ giao nhao giữa Thần Tiêu Điện cùng Tinh Thần Cổ Tông xuất hiện một cái địa cấp linh mạch, vì thế Tinh Thần Cổ Tông sai ba vạn người, đi suốt đêm đến, muốn chiếm tiên cơ, không ngờ, Thần Tiêu Điện đã đến từ lâu, cũng chuẩn bị công việc trước để chiếm cứ linh mạch.
-Phải biể rằng, linh mạch xuất hiện ở chỗ hai tông giao nhau, theo đạo lý mà nói, hai tông đều có quyền khai thác, nhưng Thần Tiêu Điện chiếm lấy linh mạch, xưng nó là do thần ban xuống, chỉ có những đứa con của thần mới có thể nắm giữ, những người còn lại, muốn lấy sẽ phạm vào lửa giận của thần.
Liễu Mộng Yên nó đến đây, trên mặt hiện lên vẻ cười gằn:
-Thần Tiêu Điện lấy ngôn ngữ này, mục đích chính là chiếm lấy linh mạch, điểm này, làm sao Tinh Thần Cổ Tông không rõ ràng, mà ai cũng không muốn từ bỏ.
-Kỳ thực, Tinh Thần Cổ Tông đối với đầu địa cập linh mạch này, cũng không có tâm chiếm hết, chỉ muốn được quyền khai thác, càng không muốn có xung đột với Thần Tiêu Điện, Thần Tiêu Điện nhìn ra điểm này, bề ngoài đồng ý nhường ra một phần linh mạch, nhưng trong bóng tối lại bố trí âm mưu.
-Cuối cùng, thời gian khai thác linh mạch, linh mạch bỗng nhiên sinh ra bạo động, sơn mạch ụp xuống, ba vạn người Tinh Thần Cổ Tông phái ra, đều chết trong vực sâu, hài cốt không còn, Thần Tiêu Điện lại lấy lý do lửa giận của htaafn, trắng trợn trào phúng Tinh Thần Cổ Tông, đồng thời tiếp quản toàn bộ linh mạch.
-Sáu đại thế lực có quy định, không được chém giết ám hại, càng không được nhiễu loạn đến trật tử, Tinh Thần Cổ Tông vì sao không phản kháng, ngược lại đem linh mạch dâng cho Thần Tiêu Điện?
Sở Tinh Thần đưa ra nghi hoặc của mình.
-Quy định, đúng là như vậy, nhưng, điều kiện phải có chứng cứ, người Thần Tiêu Điện, tính cách nham hiểm, thích dùng tâm kế, sở dĩ bọn họ đem cả ba ngàn người chôn chết, chính vì giết người diệt khẩu, không còn chứng cứ.
Sở Hành Vân lập tức đáp lại, để Liễu Mộng Yên gật đầu:
-Không sai, việc lúc trước, Tinh Thần Cổ Tông căn bản không tìm được chứng cứ, nếu không buôn tha, sẽ bị Thần Tiêu Điện cắn ngược lại một cái, cũng chỉ có thể lựa chọn buông ra.
-Huống chi, việc này ngoại trừ Thần Tiêu Điện, còn có Đại La Kim Môn tham dự trong bóng tối, đối mặt với áp lực của hai tông mông, nếu Tinh Thần Cổ Tông phản kháng, kết quả càng thảm hơn.
Việc này, đã qua lâu, nhưng lúc Liễu Mộng Yên nói ra, vẫn run lên, phẫn nọ, khí tức lạnh lẽo thêm vài phần.
Sở Hành Vân nghe xong Liễu Mộng Yên, thần thái không hề biến đổi.
Thời gian lục tông đại bỉ, hắn đã biết Thần Tiêu Điện đê tiện, cùng với Đại La Kim Môn bá đạo, cường bạo thu linh mạch, giết người trong bóng tối, hành động như thế, ngược lại phù hợp với tác phong làm việc của hai tông.
Hắn còn nhớ, ở đời trước, sáu đại tông môn rung chuyển, một lần nữa chia lại tông vực, Thần Tiêu Điện thông qua thủ đoạn, chiếm đoạt vô số lợi ích, phàm là người ngoại tông, đều thành nô bộc.
Cho tới Đại La Kim Môn, đem người ngoại tông, nhốt vào trong sơn mạch, để bọn họ tự do sinh tồn.
Chờ thời cơ đến, Đại La Kim Môn sẽ phát đệ tử, đến sơn mạch đó để rèn luyện, tàn sát những người này, tôi luyện đao ý.
ở Bắc Hoang Vực, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, sớm có ghi chép, hai tông cấu kết với nhau làm việc xấu, chỉ cần có đầu mối sẽ lập tức bị hủy đi.
Đấy chính là lý do, mười tám năm trước, Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các, phát sinh ra đại sự liên tiếp, quan hệ hai tông vẫn không rạn nứt, duy trì hữu hảo, nguyên chính vì chống đỡ Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn.
-Theo khi Dạ Tuyết Thường bước vào cảnh giới võ hoàng, thực lực Cửu Hàn cung càng mạnh hơn, Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu Điện, mang lòng sợ hãi, nếu bọn họ nắm lấy cơ hội này, chiếm đoạt Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông, như vậy, nội tình ngàn năm của hai tông mông, đều sẽ hóa thành phù vân, bất luận người nào cũng đừng mong tránh được hạo kiếp.
Liễu Mộng Yên từ tự mình trả qua, đối với thủ đoạn của Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, cũng tường tận, nói:
-Thú triều đột nhiên bạo phát, nguy hiểm cho 18 cổ thành cùng thập bát hoàng triều, thú triều qua đi, sẽ có vô số người bị chêt, nhưng từ góc độ khác mà xem xét, thú triều như tấm bình phong thiên nhiên, ngăn cản một kiếp nạn khủng khiếp.
Thấy Liễu Mộng Yên như vậy, Sở Tinh Thần vội tiến lên, đưa tay vỗ bờ vai của nàng an ủi, lập tức nói sang chuyện khác, quay về phía Sở Hành Vân nói:
-Vân nhi, ngươi thừa dịp thú triều tàn phá, mạng mẽ thu lấy 18 cổ thành cùng thập bát hoàng triều, để chống đối Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, xem ra có biện pháp.
-Thế nhưng, thời gian của chúng ta, quá ngăn, huống hồ huyết chiến vừa xong, tinh nhuệ hai tông mất hết, nếu coi như chống đối, sợ cũng không có hiệu quả.
Ánh mắt Sở Tinh Thần không thấp, rất nhanh cảm nhận được thế cục bây giờ.
Sở Hành Vân gật đầu:
-Thú triều qua đi, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn sẽ xuất thủ, nếu chúng ta không muốn khôi phục sức chiến đấu như cũ, sẽ thua mà không nghi ngờ gì, vì lẽ đó, ta chưởng khống 18 cổ thành cùng thập bát hoàng triều, cũng không phải là quản lý con dân, mà muốn trong thời gian ngắn nhất tập hợp tất cả tài nguyên tu luyện, toàn lực ngưng tụ kiếm nô.
-Hả?
Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần khẽ run lên, bọn họ đối với kiếm nô, cũng không xa lạ gì, rất rõ ràng lai lịch của nó, nhưng chính vì thế, bọn họ đối với Sở Hành Vân mới không hiểu rõ.
Kiếm nô, rất mạnh, có thể làm cho cường giả âm dương cảnh chết đi, hóa thành cỗ máy chiến tranh, bất tử bất diệt, nhưng mà phải trả giá bằng tài nguyên tu luyện to lớn.
Hành động như vậy, nguy hiểm quá lớn, hầu như là không còn đường lui.
-Vân nhi, ngươi có hay không…
Liễu Mộng Yên suy nghĩ lại, cảm thấy Sở Hành Vân quá mức qua loa miệng mở ra, đang muốn nói gì đấy, nhưng lại thấy phía sau Sở Hành Vân, 18 bóng người lấp lóe, đứng trong hư không.
18 bóng người này, vai gánh kiếm, hai con mắt chống rỗng, toàn thân đen kịt, tỏa ra kiếm ý lạnh lẽo.
Mà ở phía sau, có một bóng người to lớn, quan thân hiện ra tử u, kiếm bên hông tản ra kí tức khôi hoằng.
Càng kinh người hơn, là vẻ mặt người này, Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần nhận ra.