Thời gian gây xung đột Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông, Sở Hành Vân đã dự liệu được, Thần Tiêu diện cùng Đại la kim môn sẽ không chịu cô đơn, vận dụng các thủ đoạn, thể hiện ra lòng dạ ác độc.
Bởi vậy, từ lâu Sở Hành Vân đã suy nghĩ mưu kế, chống lại Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn tập kích, tranh thủ thời gian.
Chính như lời hắn nói, lợi dụng Vong hồn chi tê gây nên thú triều, tuy có thể ngăn cản Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn điều tran, nhưng chỉ cần thú triều bị trấn áp, chẳng mấy chốc sẽ tiêu tan.
Đến lúc đó, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn sẽ nắm lấy thời cơ, ra tay trắng trợn.
Từ trình độ nào đó mà nói, thú triều bạo phát, là con dao , có thể chặt đứt âm mưu của Đại La Kim Môn cùng Thần Tiêu Điện, để 18 cổ thành cùng thập bát hoàng triều không bị náo loạn.
Mà Nhạn Tường Quan, chính là một tấm khiên, đứng vững ở biên giới, có thể chống lại Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn tấn công, bảo phệ phòng tuyến.
Vì lẽ đố, tầm quan trọng của Nhạn Tường Quan, không cần nói cũng biết.
Sở Hành Vân đối với sự bố trí ở Nhạn Tường Quan, có chút thô ráp, mặc dù có Vũ Tĩnh Huyết giúp đỡ, hắn cũng không dám qua loa, mọi chuyện cần làm kín đáo, suy nghĩ sâu sắc.
-Dựa vào một chỗ hiểm địa, mạnh mẽ chống đối hai đại tông môn tập kích, hành động điên cuồng như vậy, e rằng chỉ có tiểu tử như ngươi có thể nghĩ ra.
Giữa lúc Sở Hành Vân đang suy tư, bên tai, đột nhiên truyền đến một tiếng nói quen thuộc.
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy hư không phía trước, có hai bóng người đi ra.
Một người, mặc một áo choàng, sống lưng lọm khọm, tựa hồ chỉ cần một cơn gió thổi qua, đều có thể đem hắn thổi bay, làm cho người ta cảm giác suy yếu mãnh liệt.
Một người khác, người mặc thanh bào, tư thái thong dong, tuy tuổi tác đã cao, nhưng lúc vung tay nhấc chân, đều lộ ra một cảm giác hào hiệp, khiến người ta kinh ngạc chính là, thân thể người này, không hề có khí tức sống, cũng không hề có tử khí, quỷ dị tới cực điểm.
Hai người này chính là Lận Thiên Trùng cùng Mặc Vọng Công.
-Hai vị tiền bối, vì sao ở nơi này?
Khi thấy hai người, Sở Hành Vân phát ra một tiếng kinh hôn, hơn nữa, từ lời phán đoán của Lận Thiên Trùng vừa rồi, hiển nhiên hắn đã thấy được đối thoại của Sở Hành Vân với Vũ Tĩnh Huyết.
Lận Thiên Trùng cùng Mặc Vọng Công từ từ đáp xuống đất, nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Sở Hành Vân, hai người đều ngậm ý cười.
Mặc Vọng Công nói:
-Vũ Tĩnh Huyết dẫn 3000 Tĩnh Thiên Quân, trấn áp 18 cổ thành, trong lúc này, Tĩnh Thiên Quân trải qua không ít ác chiến, khó tránh khỏi hư hao, cho nên ta cố ý tới Tinh Thần Cổ Tông.
Nghiêm chỉnh mà nói, Vũ Tĩnh Huyết và Tĩnh Thiên Quân đã phân ra hai loại,một là linh khôi thân, bọn họ không có cảm giác đau, không sợ tử vong, nhưng ngược lại, một khi xuất hiện thương thế, sẽ không cách nào tự hồi phục như cũ, nhất định phải do Mặc Vọng Công tự mình sửa chữa.
Xét thấy điểm này, Mặc Vọng Công xuất hiện ở Tinh Thần Cổ Tông cũng là đương nhiên.
Sở Hành Vân khẽ gật đầu, ánh mắt chuẩn bị di động, tiếng nói của Lận Thiên Trùng đã truyền tới:
-Thú triều lan đến thập bát hoàng triều cùng 18 cổ thành, khắp lơi lộ ra nguy hiểm, mà việc sửa chữa Tĩnh Thiên Quân không thể kéo dài, cả Vạn Kiếm Các, cũng chỉ có ta có thể đi theo hộ tống.
Tu vi Lận Thiên Trùng đã đạt đến niết bàn cảnh tầng 6, chỉ là thú triều, đương nhiên không ngăn được hắn.
Huống chi, trải qua Sở Hành Vân phân công, hết thảy người ở Vạn Kiếm Các, bất kể là đệ tử hai trưởng lão, đều có trọng trách trong người, căn bản không thể rời đi nửa bước.
So sánh với đó, Lận Thiên Trùng ung dùng không ít, tốt nhất là hộ tống Mặc Vọng Công đi.
-Vốn là, chúng ta chuẩn bị rời đi khỏi thánh tinh thành, liền nghe được ngươi đối thoại cùng Vũ Tĩnh Huyết, không nghĩ tới, tiểu tử ngươi đã sớm bày xuống mưu cục, chống đối Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, càng không nghĩ tới chính là, việc kích thích như vậy, lại không thông báo ta một tiếng!
Lận Thiên Trùng trừng mắt Sở Hành Vân, bên trong tiếng nói có một ít trách cứ, nhưng càng nhiều hơn là hưng phấn, toàn thân đều đầy khí tức phấn khởi.
-nếu ta biết truyện rồi, thì phải có quyền tham dự, bá đao Đại La Kim Môn, cùng cổ chung Thần Tiêu Điện, ta đã sớm muốn lính giáo một phen!
Lận Thiên Trùng lại bổ sung một câu, thần thái có chút điên cuồng, cùng thô bạo.
Nhìn thấy dáng dấp Lận Thiên Trùng, nhất thời có chút dở khóc dở cười.
Đối với việc ở Nhạn Tường Quan, hắn không nghĩ ẩn dấu, bất quá, việc này có ý nghĩa lớn, nhất định phải làm kín đáo, chẳng ngờ, Lận Thiên Trùng muốn chủ động tham dự, lại còn tích cực như vậy.
-Việc thú vị này, ta cũng muốn tham dự.
Giữa lúc Sở Hành Vân đang cười khổ, Mặc Vọng Công mở miệng, một lời ngăn ngắn cũng để con ngươi Sở Hành Vân run rẩy, ánh mắt nhìn qua, tràn ngập khó tin.
Phải biết rằng, Mặc Vọng Công cũng là nửa người nửa khôi thân, nhưng cùng Vũ Tĩnh Huyết không giống, hắn không thích hợp tu luyện, chỉ một lòng nghiên cứu cơ quan mộc giáp, không muốn đề cao tu luyện bản thân, chỉ là âm dương tầng 1.
Huống hồ Sở Hành Vân biết rõ, Mặc Vọng Công không thích giết chóc, hiếm khi tham dự việc chiến tranh, nhưng vào giờ phút này, hắn muốn tham dự việc ở ntq, thực sự là ngoài suy đoán.
Mặc Vọng Công đã sớm đoán được phản ứng của Sở Hành Vân, cũng không kinh sợ, âm thanh ôn hòa nói:
-Sở Hành Vân, người từng đọc một lượt điển tích thượng cổ, đối với thiên công tông tồn tại, cũng không xa lạ gì, thậm chí cả bí mật thiên công tông, đều biết rất nhiều.
Sở Hành Vân nghe được lời ấy của Mặc Vọng Công, gật đàu đáp lại, cũng không nói nhiều, lẳng lặng lắng nghe.
-Năm đó, Thiên công tông là thượng cổ đại tông, đệ tử vô số, tông vực rộng lớn, hầu như mỗi người đều thông hiểu cơ quan, có thể chế ngự vô số linh khôi, tăng lên thực lực cuả chính mình.
-Nhưng thiên công tông mạnh mẽ như vậy, cuối cùng vẫn vào hứng suy sụp, thậm chí diệt vong, chỉ tồn tại trong dòng sông lịch sử, trong những năm tháng dài đằng đẵng, ta từng suy nghĩ việc này, tìm kiếm nguyên nhân.
Theo thời gian Mặc Vọng Công nói chuyện, ánh mắt giơ lên, vẻ mặt nhớ lại, tiếng nói mang một ít thất vọn;/
Thiên công tông, thông hiểu cơ quan mộc giáp chi đạo, có thể khống chế linh khổi, không khuếch đại mà nói, một tên đệ tử tinh ánh, có thể so với một tiểu đội, thực lực đáng sợ.
Một người đã như vậy, huống chi là cả một tông môn.
Bất đắc dĩ chính là, kết cục của thiên công tông, vẫn là diệt vong, Mặc Vọng Công là chủ nhân thiên công tông, đối với việc này, cũng tràn ngập nghi hoặc, mặc dù hóa thành tàn hồn, đều đang không ngừng suy tư.
-Mãi đến tận một ngày, ta mới ngộ ra.
Mặc Vọng Công lần thứ hai lên tiếng nói, hai con ngươi của hắn nhìn về phía Sở Hành Vân, nói ra:
-Thiên công tông diệt vong, chỉ vì thiếu hụt mưu lược!
Mặc Vọng Công hít một hơi thật sâu, nói:
-Thiên Công tông chưởng khống vô số linh khôi, thực lực cường hoành, có thể nói là vô địch, nhưng mà, trong tông, không người nào biết điều binh khiển tướng, càng không hiểu được việc phân tích chiến cuộc.
-Giống như, cho một tên hài đồng thanh lợi kiếm, cho dù là lợi kiếm có thể chặt đứt vạn vất trên thế gian, nhưng không hiểu được kiếm pháp, không có kiếm thế, cũng không cách nào chiến thắng cường địch.
-Từ khi ra rõ ràng điểm ấy, liền bắt đầu nghiên cứu quân sự, cũng học hết binh pháp cổ, mục đích chính là vì lĩnh ngộ ra điểm này, mà hiện tại, cơ hội này, liền đặt trước mặt ta.
Theo một tiếng nói cuối cùng hiện ra, ánh mắt Mặc Vọng Công trở nên sắc bén, nhưng thấy hắn khoanh tay, hơi khom lưng xuống, tư thái vô cùng kiền định:
-Cuộc chiên ở Nhạn Tường Quan, ta nguyện làm quân sư, mong ngươi đồng ý!