Hơn bốn trăm ngàn người quỳ gối lạy, hô to tên các chủ, việc này cũng không làm Sở Hành Vân hiện lên tư thái đắc ý, khuôn mặt bình tĩnh, ngay cả cử động cũng ung dung không vội.
Chỉ thấy hắn ngưng mắt, lên tiếng nói:
-Việc ta vừa nói, cũng không phải trò đà, phân bộ Vạn Kiếm Các 18 cổ thành, có thể tùy ý xét duyệt, nếu các ngươi muốn mua bất đọng sản, có thể đến cửa hàng, hoặc đến phân bộ xử lý những việc này, ta sẽ không xuất thủ ngăn cản, thế nhưng…
Mọi người nghe được đều chấn động trong lòng, thanh âm của Sở Hành Vân đột nhiên xoay chuyển, âm thanh trở nên nghiêm túc:
-Tất cả mọi hành động, đều phải tuân theo hình pháp, người nào làm trái, bất luận thân phận, bất luận thức lực, ta chắc chắn sẽ không ta!
Khi đang nói chuyện, một luồng khí tức uy nghi đáng sợ từ trên người Sở Hành Vân phóng thích ra, để thân thề đoàn người cứng lại, nhưng cũng không lâu sau, một vẻ hừng hực tràn ngập quanh thân.
Nội dùng Sở Hành Vân nói hôm nay, nhất định sẽ đưa đến một trận bão trong 18 cổ thành, người có thể thông suốt, hoặc là có ít thủ đoạn, có thể mạnh mẽ kiếm được một khoảnh kếch sù.
Nhưng qua lời Sở Hành Vân, những người kia sẽ không dám tùy ý làm bậy, vâng theo luật pháp, như thế, tất cả mọi người đều được công bằng.
-Giảng đạo hôm nay, liền kết thúc đi, ai đi đường nấy.
Sở Hành Vân quan sát biến hóa của mọi người, thấy thời điểm đủ rồi, vung tay lên, ra hiệu là giảng đạo kết thúc.
Hầu như đồng thời, thanh âm ầm ầm vang lên, hơn người vạn người đứng lên, gần như chạy đi bốn phương tám hướng, linh lực lấp lóe hư không, chói mắt đến không thể mở to mắt.
Thấy thế, Sở Hành Vân không khỏi nở nụ cười, hai coi mắt nhìn đám người Sở Tinh Thần cùng Ninh Nhạc Phàm, thân thể bay lên, liền nhìn 30 vạn thanh niên đang hừng hực rồi rời đi nơi đây.
Chỉ có điều, tuy Sở Hành Vân rời khỏi nơi này, nhưng lời hắn nói hôm nay, vẫn vang vọng trong đầu mọi người, những ngôn ngữ này rất nhanh sẽ truyền khắp Thánh tinh thành.
Trong khoảng thời gian ngăn, Thánh tinh thành chấn động manh!
Vô số người bởi vì không được nghe trực tiếp, mà hối hận vô cùng, ngửa mặt lên trời thở dài, đồng thời, bọn họ cũng vởi vì lời Sở Hành Vân nói, mà phấn khởi đến hừng hực, bôn ba khắp nơi ở THánh tinh thành.
Lần giảng đạo thứ nhất của Sở Hành Vân, kết thúc, cả Thánh tinh thành đều tràn ngập cười nhạo, là đề tài nói chuyện ở khắp mọi nơi.
Lần giảng đạo thứ hai còn chưa bắt đầu, đoàn người có không ít cười nhạo, không ít người thậm chí còn không muốn đến, cảm thấy lãng phí thời gian.
Hiện tại, lần giảng đạo thứ hai kết thúc, trong ngoài Thánh tinh thành, một mảnh hừng hực, không có cười nhạo, cũng không có trào phúng, mỗi khi đàm luận đến Sở Hành Vân, trên mặt đều hiện lên vẻ hừng hực.
Cục diện như thế, tràn ngập khắp nơi ở Thánh tinh thành, đồng thời theo thời gian qua đi, việc ngày truyền khắp 18 cổ thành, đưa đến chấn động kinh người, đồng thời có xu thế dâng cao.
Phân bộ Vạn Kiếm Các ở 18 cổ thành, tụ tập vô số người, hoặc là mua bất động sản, hoặc là muốn mở cửa hàng.
Càng khiến người ta kinh ngạc hơn là, trong đám người to lớn, có không ít người là người của các gia tộc, bọn họ cũng đến các phân bộ của Vạn Kiếm Các, lúc trước có tâm ý chống lại Sở Hành Vân, bây giờ đã tiêu tan không còn chút nào, toàn thân đều là kích động cùng hưng phấn.
Nơi sâu xa Thánh tinh thành, đình viện Liễu gia.
Sở Hành Vân tụ tập đoàn người ở đây, trước bọn họ, có mấy người đàn ông trung niên, đầu cúi thấp, đang trình bày thế cuộc hừn hực ở 18 cổ thành, ngôn ngữ cung kính.
Một lát sau, mấy người này báo cao xong xuôi, khom người xuống lui ra, nhưng toàn bộ bên trong đại sảnh vẫn đầy ý vui mừng, mỗi người đều nở nụ cười, biểu hiện thỏa mãn.
-Lần giảng đạo thứ hai kết thúc, mới qua nửa ngày, liền truyền khắp 18 cổ thành, đoàn người đối với hành động của sư tôn, không có chửi rủa cùng trào phúng, còn tung hô ủng hộ, ngay cả âm thanh chống lại sư tôn, cũng càng nhỏ đi.
Ninh Nhạc Phàm đứng dậy, cao hứng vung tay, dáng dấp rất thú vị.
-Đem tài nguyên của tứ đại gia tộc, đều thu về Vạn Kiếm Các, nhưng cùng lúc đó, đem những quyền thế này, phân chia cho bách tính dân chúng, do đó được mọi người ủng hộ, động tác này quả nhiên sắc bén, lão phu bội phục.
Mặc Vọng Công vuốt râu cười nói, hai mắt phóng ra tinh mang.
18 cổ thành chống lại Sở Hành Vân, ngoại trừ do các gia chủ gia tộc lớn gây xích mích, quan trọng hơn chính là, bọn họ đối với việc Sở Hành Vân quản lý, có bài xích trong lòng.
Mà giờ khắc này, Sở Hành Vân đem quyền sở hữu cùng tài nguyên, phân chia cho dân chúng, tuyệt không quấy rầy, đồng thời dùng hình pháp để ổn định thế cuộc.
Đều này làm cho bách tính 18 cổ thành, nhìn thấy một tương lai mới, người người có lợi, mà không phải phụ thuộc vào gia tộc.
Chọn lựa như vậy, thực tốt.
Cái này cũng là lý do, trước khi Sở Hành Vân giảng đạo, liền để các cao tầng gia tộc tiến vào Phong Liễu Cư, để bọn họ không biết được việc phát sinh hôm nay, thuận tiện phổ biến.
Thấy mặt mọi người vui vẻ, Sở Hành Vân cũng nở ra nụ cười, nói:
-Quyết sách này của ta, vừa có thể giảm bớt người chống lại, có thể tan giã chế độ gia tộc mục nát, những người bị gia tộc áp bách kia, tự nhiên sẽ ủng hộ.
-Ngoài ra, động tác này cũng có lợi cho 18 cổ thành phát triển, có thể giảm bớt cục diện khó xử hiện tại, chỉ cần phổ biến cải cách xuống, lại qua một quãng thười gian, 18 cổ thành sẽ tỏa snasg, không bị các đại gia tộc cản tay nữa.
Nói xong, Sở Hành Vân ngẩng đầu lên, một vệt dị quang xệt qua, cả người đều tỏa ra tự tin, nhìn Thánh tinh thành, 18 cổ thành thay đổi.
Cục diện huyên náo của Thánh tinh thành, cũng không có truyền tới Phong Liễu Cư, nơi này bị tai họa linh châu bao phủ lại, phảng phất như ngăn cản cùng ngoại giới.
Bên trong đại sảng, Liễu Mộng Yên đang ngồi ở vị trí đầu não.
Trước mặt nàng, là các cao tầng gia tộc, con số không ít, có hơn trăm người, mơ hồ lấy tứ đại gia chủ dẫn đầu, bày ra vẻ mặt tự đắc.
-Chuyện chúng ta vừa nói, không biết Liễu gia chủ có quyết định gì?
Thanh âm Âu Trọng Khôi vang lên, hắn nhìn trực tiếp Liễu Mộng Yên, cũng không đứng lên, mà lời nói rất tùy ý.
-Các ngươi không cảm thấy, quyêt định này có chút hoang đường sao?
Liễu Mộng Yên nhìn Âu Trọng Khôi, khóe miệng cười lạnh, tỏ ra chán ghét.
-Tứ đại gia tộc dẫn dầu, quản lý các gia tộc nhỏ khác, càng được vô số bách tính ủng hộ, lấy sức mạnh này, thống trị 18 cổ thành, cực kỳ đễ dàng, mặc dù muốn quan tâm đến thập bát hoàng triều, cũng là đều chắc chắn, chúng ta yêu cầu quản lý năm phần thập bát hoàng triều, có gì là hoang đường?
Mạc Vô Vi đứng dạy, nháy mắt nói.
-Lời ấy không sai, chúng ta yêu cầu, đã là mức thấp nhất, nếu để cho Lạc Vân tiếp tục thống trị, chỉ có thể đưa tới hỗn loạn nghiêm trọng hơn, 18 cổ thành loạn, là minh chứng tốt nhất.
Đằng Cực thở dài, giả vờ bất đắc dĩ.
Sau khi hai người này nói xong, những người khác cũng chen vào, tất cả đều ủng hộ tứ đại gia chủ, mỗi người một hành động, để vẻ mặt Liễu Mộng Yên càng chán ghét, dường như đối xử với một đám côn trùng hút máu.
Xèo một tiếng!
Ngay vào lúc này, một tên áo đen đi vào phóng khách, chỉ thấy hắn đến bên cạnh Liễu Mộng Yên, nghiêng người sang, nói bên tai nàng vài câu thần bí.
Mọi người thấy thế ,cũng lập tức ngưng lại tiếng nói, bốn vị gia chủ nhìn nhau, hay tay khoanh trước ngực, tràn đầy tự tin.
-Ngươi đi xuống đi.
Một lát sau, Liễu Mộng Yên vung tay, để người áo đen lui xuống, trong lòng đầu ý mừng, nhưng biểu hiện có vẻ nghiêm nghị, ủ dũ chau mày
Mặc Vọng Công con người tỏa sáng, hắng giọng nói:
-Từ thời gian hiện tại mà phán đoán, Lạc Vân các chủ đã kết thúc giảng đạo, người vừa nãy là báo kết quả giảng đạo?
-Việc này có quan hệ gì với ngươi chứ?
Liễu Mộng Yên trừng mắt với Mạc Vô Vi, hừ lạnh một tiếng.
Thấy thế, Mặc Vọng Công trào phúng:
-lần thứ nhất Lạc Vân các chủ giảng đạo, quá kinh diễm, để ta sinh ra cảm khái, lần thứ hai này, cũng là đắc sắc vạn phần, Thánh tinh thành hiện tại, thậm chí 18 cổ thành, nhất định đưa tới gió to mưa lớn, mọi nời đều bàn luận đến việc này.
-Ta thực sự hiếu kỳ, lần thú hai Lạc Vân các chủ giảng đạo là nói cái gì, không tận mắt thấy, thực là tiếc nuối lớn.
Âu Trọng Khôi cũng tiếp lời, để cao tầng gia tộc lộ ra cười nạo, đều nhìn việc Sở Hành Vân giảng đạo là truyện cười, muốn trào phúng một phen.
-Câm miệng!
Liễu Mộng Yên đột nhiên quan, cắt ngang tiếng cười của mọi người, thấy gương mặt nàng lạnh lùng nói:
-Việc giảng đạo, không cần các ngươi quan tâm, chúng ta một lần nữa thỏa luận việc thập bát hoàng triều cùng 18 tám cổ thành, việc này ảnh hưởng trọng đại, không bàn xong, không được rời khỏi đây.
Nói xong, Liễu Mộng Yên phun ra một ngụm trọc khi, tưa tay xoa hai thái dương, bày ra một bộ dáng xoắn xuýt.
Mọi người thấy nàng như vậy, trong lòng càng thêm khẳng định suy nghĩ của chính mình, đều cảm thấy lần giảng đạo thứ hai của Sở Hành Vân, đã gây lên chuyên cười lớn
Tứ đại gia chủ cũng như thế, bọn họ nhún vai một cái, tỏ vẻ cười khẩy.
Trong mắt bọn họ, việc phân phối thập bát hoàng triều cùng 18 tám cổ thành, càng thảo luận, càng có lợi đối với bọn họ, cũng không sỡ thời gian ngắn 18 cổ thành xuất hiện biến cố gì, vậy sao không làm?