Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 928: Đốt

Chương 927: Đốt

Bên dưới trời đêm, tầng tầng thiết kỵ, sát khi trùng thiên, đâm thẳng vào cửu tiêu.

18 vạn Trấn Tinh Vệ, đời đời thủ hộ Tinh Thần Cổ Tông, sát khí tích lũy trên người, đáng sợ đến cực điểm, trực tiếp bao phủ cả hoàng cung, để đám người bên trong cảm thấy nghẹt thờ, ánh mắt dại ra, phảng phất như quên cả sợ hãi.

Tàn sát hoàng cung, không để lại một người!

Sở Hành Vân, hắn thực sự muốn đại khai sát giới, giết hết tất cả quan lại!

-À…

Một tiếng hét thảm thiết kêu lên, chấn động lòng người, thanh âm này như tuyến bố cuộc chém giết đẫm máu của Trấn tinh vê.

-Ngày đó, ta từng cho ngươi cơ hội, ngươi không quý trọng, còn ỷ vào tài nguyên mình nắm giữ, đòi chiếm tất cả quyền lực.

Sở Hành Vân nhìn Càn Dận, lạnh giọng nói:

-Khi đó ta rời đi, không phải thỏa hiệp, càng không phải là bất đắc dĩ, mà là cảm thán ngươi ngu xuẩn, tình cảnh hôm nay, chính là định sẵn rồi.

Sở Hành Vân nói ra những câu đi thẳng vào tâm thần, không ngừng vang trong đầu Càn Dận, để hắn cắn răng mạnh mẽ, vừa muốn phản bấc, nhưng lại không biết nói cái gì, trong lòng không còn sức lực.

Vào giờ phút này, Sở Hành Vân năm giữ Vạn Kiếm Các cùng 18 vạn Trấn Tinh Vệ, văn thì có 18 vạn thanh niên, đồng thời được dân chúng ủng hộ, vạn dân tái đạo.

So sánh với đó, hắn không còn thứ gì, thậm chí bất cứ lúc nào cũng bị Sở Hành Vân giết chết.

Tiếng kêu thê lương không ngừng truyền ra, tràn ngập các nơi tôn võ thành, thậm chí cả những người bên ngoài thành, đều có thể nghĩ nói.

Vô số dân chúng lao đến đây, tận mắt nhìn thấy một hồi giết chóc máu tanh, 18 vạn Trấn Tinh Vệ, xông vào cung điện, không kiêng dè chút nào, sát phạt vô tình.

-Lạc Vân các chủ, ta đã nhận ra lỗi lầm của mình, ta xin gia nhập Vạn Kiếm Các, vì ngươi mà làm việc.

Lúc này, có một người hướng phía Sở Hành Vân cầu xin, tràn ngập ánh sáng hy vọng.

Sở Hành Vân lạnh lùng nhìn một chút, môi mở ra:

-Chậm.

Vừa nãy, Sở Hành Vân chưa gọi ra 18 vạn thanh niên, sắc mặt những tên quan viên này đều là trào phúng, cảm thấy Sở Hành Vân là mãng phu, căn bản không sợ.

Mà giờ khắc này, bọn họ biết Sở Hành Vân đến Tôn võ thành, là vì báo thù, cũng là vì quét sạch mọi thứ, dùng thủ đoạn khát máu, quét sạch tất cả trở ngại.

Bởi vậy, có mấy người sợ đến phát hoảng rồi, muốn thông qua cầu xin, đổi lấy tính mạng của mình, trong thiên hạ, nào có chuyện tốt như vậy.

Chính như Sở Hành Vân nói, tất cả đều quá muộn.

Xèo một tiếng!

ở trước kia, có một nhóm thiết kỵ gào thét đi qua, binh khí sắc bén trực tiếp chặt đứt đầu đối phương, một cột máu phóng lên trời, nhuộm đỏ trời cao, con mắt người kia vẫn mở lớn như trước, dường như đang hối hận, có cả không cam lòng.

-Ngươi ở trước mặt dân chúng, giết chóc không e dè, còn muốn tàn sát hoàng cung, lẽ nào ngươi không sợ trong lòng những dân chúng này, đều có oán hận với ngươi sao.

Lại một thanh âm truyền ra, chỉ thấy có hơn mười người nhảy ra, bọn họ tức giận chỉ vào Sở Hành Vân, giống như khiển trách tội ác của Sở Hành Vân.

-Không xóa sạch mục nát, khó mà thu được tân sinh, cả cung điện võ hoàng này, đã không cần phải tồn tại, từ khắc ta quay về thập bát hoàng triều, thiên hạ này chính là của người trong hiên hạ, mà các ngươi, nhất định phải bị thời đại này vứt bỏ.

Thanh âm Sở Hành Vân lạnh lẽo.

Nói xong, tiếng kêu thảm thét vẫn tiếp tục vang lên, tiếng gào thét, thậm chí là thanh âm xin tha, liên tiếp, từng sinh mệnh đi về cửu tuyền, máu tươi nhuộm đỏ hoàng cung, càng nhuộm đỏ mặt đất.

Một màn máu tanh như thế, khoongn ai có thê giữ vững bình tĩnh, đám người xung quanh trở nên trăng xám, tâm thần rung động, nhưng, bọn họ cũng không ngăn cản, mà cắn răng, lặng yên nhìn tàn sát.

Liền ngay cả càn võ quân vương, càn Thiệu, hắn cũng không nhiều lời, tận mắt thấy càn võ hoàng cung sụp xuống, từng thi thể nhuốm máu.

Tất cả những thứ này, đều là do đám người Càn Dận gieo xuống, giờ khắc này, nhân quả tuần hoàn, báo ứng kéo tới, những người này liền muốn dùng tính mạng cùng máu tươi, để gánh chịu.

Nếu hôm nay, Sở Hành Vân động lòng trắc ẩn, bỏ qua cho việc ác bọn họ làm, vậy ngày sau, những người này sẽ lợi dụng điểm này lần thứ hai nhiễu loạn Càn võ hoàng triều, thậm chí là gợi ra một hồi hỗn loạn, vì vậy mà dân chúng bách tính sẽ gặp phải xui xẻo, đem càng nhiều, kết cục, cũng càng thê thảm hơn, hậy quả khó có thể tưởng tượng được.

Chỉ một cái Càn võ hoàng triều, đều không thể bình định được, thử hỏi, nếu như vậy làm sao Sở Hành Vân bình định 17 hoàng triều còn lại, làm sao có thể quản lý 18 cổ thành, tập hợp lực lượng hai tông, chống lại Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn.

Quan trọng hơn chính là, làm sao hắn có thể bước đến Cửu hàn cung, cứu Thủy Lưu Hương ra?

ầm ầm ầm!

thanh âm cung điện sụp đổ truyền ra, ở dưới sự tấn công của 18 vạn Trấn Tinh Vệ, mọi người bên trong hoàng cung đều nằm xuống, máu tươi có bọn họ nhiễm đỏ thành sông, nhuỗm đỏ từng tấc đất, tiếng kêu này cũng từ từ tiêu tán, trở vể cảnh giết chóc yên tĩnh.

-Hiện tại đến phiên ngươi.

Ma quang trong mắt Sở Hành Vân tỏa ra, làm cho sắc mặt Càn Dận trắng xám, hắn biết, Sở Hành Vân đang đùa bỡn hắn, để hắn tận mắt thấy võ hoàng cung điện bị hủy diệt, tận mất nhìn những tài nguyên mình dựa dẫm biến mất trước mắt.

-Xem ra, hôm nay ta khó thoát khỏi cái chết.

Càn Dận cười mỉa mai một tiếng, hìn chăm chú con mắt Sở Hành Vân, đột nhiên trở nên điên cuồng, quay về đám người còn lại quát:

-Các ngươi không nên bị Lạc Vân đầu độc, con người gian trá này tuyệt đối không minh quân nếu các ngươi đổi ý, vẫn còn kịp.

Lời gào thét vừa mới dứt.

Đám người phía dưới đứng thẳng, không nói lời nào, mà dùng một loại ánh mắt cười nhạo nhìn Càn Dận, như đối xử với một tên ngu xuẩn, càng như đối xử với một người đáng thương.

Đến giờ khắc này, Càn Dận còn muốn gây xích mích ly gián.

-Loại người như người, mặc dù là chết rồi, hồn phách cũng không có tư cách đi về cửu tuyền.

Sở Hành Vân nhàn nhạt nói ra một câu, chỉ thấy hắn giang hai tay ra, Vong hồn chi tê hiện lên, hỏa diễm đại diện cho tử vong từ từ bay lên, rọi sáng khuôn mặt sợi hãi của Càn Dận.

-Đi!

Một lời vừa thả ra, trong khoảnh khắc, một vệ hỏa diễm tỏa ra, đem thân thể Càn Dận bao phủ lại, để hắn phát ra tiếng kêu tan nát cõi lòng, thân thể từ trên cao rơi xuống, ngã vào trong phế tích của hoàng cung.

Ào ào ào!

Hỏa diễm quỷ dị ngập tràn, khi tiếp xúc đượ với thi thể, lập tức bốc cháy lên hừng hực, máu tươi bị sấy khô, thiêu hủy thể xác, khắp nơi đều bị cỗ hỏa diễm này thiêu cháy sức sống.

Rất nhanh sau đó, cả hoàng cung đều bị hỏa diễm bao phủ, tắm rửa trong tử vong cực hạn, ánh lửa yêu dị chập chờ, để bầu trờ lộ ra vẻ khiếp người, chỉ còn lại ma quang lạnh lẽo trong mắt Sở Hành Vân, không ngừng lấp lóe.

Một màn như thế, khắc sâu trong đầu óc mọi người, để tâm bọn họ, cũng chậm chờ theo đoàn hỏa diễm, yên lặng đốt cháy tất cả…






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch