Vũ Tĩnh Huyết, Lận Thiên Trùng cùng Mặc Vọng Công, ba người ngồi ở vị trí đầu não, đang đánh giá tinh tế quyển sách ở trên tay, ghi chép công việc tỉ mỉ của 36 châu.
ở phía dưới ba người, đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Sở Hổ đang vây quanh, khi thì thấp giọng đàm luận, khi thì trầm tư, hoặc là bàn luận với nhau về suy nghĩ của mình.
HIện tại, Nhạn Tường Quan liên quan đến sống còn của 36 châu, ý nghĩa phi phàm, vì có thể chống đỡ lại Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, bọn người Sở Hổ đã chạy tới tề tụ, hỗ trợ trấn thủ.
Trải qua bảy ngày, khí tức trên người bọn họ trở nên cương nghị hơn rất nhiều, cử chỉ ác liệt, như tướng lĩnh trong quân.
-THời gian bảy ngày, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn ra tay nhiều lần, muốn một lần đánh hạ Nhạn Tường Quan, tuy nói đều bị chúng ta ngăn lại, nhưng thế cuộc không thể lạc quan được.
Ngay vào lúc này, thanh âm của Vũ Tĩnh Huyết truyền ra, cắt ngang suy nghĩ của mọi người, ngẩng đầu lên, dồn dập, đưa mắt nhìn qua, nín thở, tâm thần tập trung cao độ.
Vũ Tĩnh Huyết dừng lại một chút, tiếp tục nói ra:
-Nhạn Tường Quan vốn là dễ thủ khó công, thêm 36 vạn đại quân phòng ngự, linh trận ngăn cản, đã suy yếu rất nhiều ưu thế của đối phương, điểm này, đối phương hiểu rõ, bởi vậy hành động bảy ngày nay của bọn họ, chính là điều tra, muốn thăm dò nội tình của chúng ta.
-Theo thời gian trôi đi, đối phương sẽ tập kết tất cả thực lực, một lần phá quan, đến lúc đó, việc vào vệ Nhạn Tường Quan, nhận lấy áp lực rất nhiều.
Nghe vậy, mọi người cùng gật đầu.
360 vạn tinh binh, thanh thế khủng bố, bọn họ rõ ràng, mặc dù là có thể ngăn cản được bảy người, cũng không phải là do đối phương yếu, mà là chưa chân chính ra tay.
Vũ Tĩnh Huyết nói, chính là muốn mọi người có lòng cảnh giác, tuyệt không thể mang lòng may mắn, dù sao, thắng bại, chỉ quyết định trong nháy mắt, điểm ấy, hắn so với người nào đều rõ ràng hơn!
-Phương diện linh trận phòng ngư, ta sẽ tiếp tục bố trí, để ngừa đối phương tìm ra nhược điểm.
Mặc Vọng Công mở miệng, hắn vừa tinh thông mộc giáp, cũng am hiểu linh trận, Nhạn Tường Quan có thể ngăn cản được 360 vạn tinh binh, hắn có công rất nhiều.
-Ngày ngần đây, càng có nhiều mật thám đến Nhạn Tường Quan, những người này liền giao cho ta đi.
Lận Thiên Trùng bĩu môi, hắn không quen quân sự, nhưng thực lực cá nhân cực cao, có thể ung dung tiêu diệt người điều tra.
-Tuy nói chúng ta thành công bảo vệ bảy ngày, nhưng tiêu hao cũng không nhỏ, đã tổn hại hơn tám ngàn người, ta chuẩn bị điều chỉnh lại bố cục bài binh,d deer hạ thấp tổn thất xuống.
Tô Hàm Phong cùng Diệp Minh nhìn nhau, nói ra cái nhìn của mình.
360 vạn tinh binh vượt ải nhiều ngày mỗi một lần, đều mang thanh thế kinh người, thủ thành 36 vạn, có chút đơn bạc, tổn thất hơn tám ngàn người là đã hiểm thấy.
Vũ Tĩnh Huyết nghe mọi người, đem đại cục nắm giữ, chờ tiếng nói cuối cùng vừa dứt, hắn đem tầm mắt nhìn về phía Sở Hổ, lên tiếng nói:
-Các phương diện ở Vạn Kiếm Các, tình huống như thế nào?
-Thế cuộc biên cảnh khó khăn, người người đều biết, sau khi tiến vào trạng thái toàn dân kháng chiến, hết thảy tài nguyên đều vào tay sư tôn, nhưng tác dụng nhưng tài nguyên này, ta không rõ, mà sư tôn cũng tiến vào kiếm trủng, cử chỉ thần bí.
Sở Hổ hồi đáp, hắn phụ trách truyền tin tức của hai bên, vẫn không biết Sở Hành Vân có bí mật gì
-30 ngày, đã qua bảy ngày, tên này có dự định gì?
Vũ Tĩnh Huyết cau mày, trong lòng thầm nói.
Ý nghĩ như thế, không chỉ hiện diện trong đầu Vũ Tĩnh Huyết, tất cả mọi người đều nghi hoặc đối với việc này, đến giờ cũng không nhìn ra được, có phương pháp gì để bọn họ không chỉ đẩy lui Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, mà còn chiến thắng.
Nhưng, câu nói này là do chính Sở Hành Vân nói ra, bọn họ có nghi hoặc, cũng cắn răng chống đỡ!
-Báo!
Giữa lúc mọi người đang suy tư, đột nhiên, có một tên tướng sĩ đi tới, chỉ thấy hắn quỳ hai gối xuống, tiếng nói gấp gáp:
-vừa này, có một mũi tên nhọn từ xa phóng tới, găm ở trên tường, mũi tên có một phong thư, dường như là đến từ quân địch.
Dứt lời, tướng sĩ mở hai tay ra, trong lòng bàn tay, có một đầu mũi tên, và một phong tử quấn quanh đó, có vẻ rất bình thường.
Đầu tiên Vũ Tĩnh Huyết nhìn mọi người một chút, sau đó bàn tay tiếp lấy, dùng linh lực bao quanh nó, phong thư mở ra, một nhóm từ xuất hiện trong tầm mắt.
-Hôm nay, nếu các ngươi mở cửa quy hàng, chúng ta có thể tha cho các ngươi một con đường sống, nhưng nếu tiếp tục u mê bất tỉnh, tất cả phải trả giá cực kỳ nặng nề.
-Thực sự là một đám người buồn cười.
Sở Hành Vân nhìn những vắn tư, không khỏi cười nhạo một tiếng:
-Chỉ dựa vào một lá thứ, đã muốn chúng ta đầu hàng, không khỏi quá kỳ lạ chứ?
Nghe được lười ấy của Sở Hổ, không ít người đều lộ ra nụ cười châm chọc, nhưng Mặc Vọng Công nhíu lông mày lên, trong mắt xẹt qua từng vệt sáng kỳ dị.
-Mặc tiền bối, ngươi có phát hiện gì hay không?
Tô Hàm Phong thận trọng, cảm giác được dị dạng của Mặc Vọng Công.
Mặc Vọng Công gật đầu, đáp:
-Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn tấn công mạnh mẽ bảy ngày, vẫn không thể đột phá Nhạn Tường Quan, theo lý thuyết, bọn chắc chắn phải tìm phương pháp phá quan, bức thư trước mắt này, đột nhiên đưa đến, là có chút quái dị?
-Hả?
Lời này vừa hạ xuống, ánh mắt mọi người bỗng nhiên ngưng lại, cũng cảm giác được quái lạ.
Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, đều là thế lực lớn của Bắc Hoang Vực, Cố Huyền PHong cùng Lâm Nguyên Ly đều là cường giả niết bàn cảnh, đều có lòng dạ âm trầm, phong thư này đưa đến, quả thật có chút đột ngột.
-Nói như thế, cái này là một âm mưu?
Sở Hổ đặt câu hỏi, nhưng Mặc Vọng Công không trả lời ngay, hắn cũng không biết Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn có ý đồ gì, hoặc là, phong thư này, đơn thuần là chiêu hàng.
-Nếu không cách nào phán đoán, không bằng, ta đi thành nhạn tường một lần?
Lận Thiên Trùng thấy mặt Mặc Vọng Công khó coi, chủ động mở miệng, liền đưa ra ý nghĩ của mình
-Cũng tốt.
Mặc Vọng Công biểu thị đồng ý, mở miệng dặn dò:
-Lần này đi tới Thành Nhạn Tường, chủ yếu là tra xét, một khi có phát hiện, lập tức trở về, cần phải bảo đảm an toàn bản thân
Thực lực của Lận Thiên Trùng, Mặc Vọng Công rất rõ ràng, nhưng, vào giờ phú này, Thành Nhạn Tường có 360 vạn tinh binh, cùng vô số cao thủ, cẩn thận một chút, không sai.
-Lần trước, đối phương sớm có mai phục, mới có thể để cho bọn họ chiếm ưu thế, bừng không, coi như nhân số bọn họ tăng vọt mấy lần, cũng đừng hòng ngăn cản đường đi của ta.
Lận Thiên Trùng phst ra một tiếng cười sang sảng, nói xong ánh mắt lấp lóe, chờ khi mọi người phàn ứng lại, Lận Thiên Trùng đã biến mất.
Giờ khắc này, hắn không che dấu chút nào, đêm tốc độ thôi thúc đến tận cùng chỉ tiêu tốn 10 tức, liền đến Thành Nhạn Tường, thân thể trôi nổi trên bầu trời, cẩn thận ẩn dấu khí tức.
-Nơi này, như có linh trận ngăn cách.
Lận Thiên Trùng chậm rãi đi tới gần, hắn phát hiện, thành Nhạn tường có một tầng linh trận bao quanh, ngoại giới không thể điều tra.
Một màn như vậy, làm cho Lận Thiên Trùng cảm thấy hoài nghi, bước chân ra, thần không biết quỷ không hay, tiến vào thành Nhạn Tường.
Nhưng mà, ngay khi hắn vừa đi vào linh trận, con người Lận Thiên Trùng lập tức run rẩy, tròng mắt đột nhiên súc lại, trái tim run lên, giống như gặp phải sét đánh, toàn thân cứng ngắc tại chỗ!