Mọi nhìn thấy hư không có tình cảnh này, nhất thời quên mất mình đang ở chiến trường, hai con mắt dại ra, một đá thanh liên đột nhiên giáng lâm xuống, bảo hộ người già vả trẻ em ở ngoài Nhạn Tường Quan, quá chấn động.
Sở Hành Vân cũng nhìn đóa thanh liên tinh xảo trước mắt, trái tim mạnh mẽ run rẩy lên, giương măt nhìn, liền thấy trong hư không, Lạc Lan đang đứng ở đấy.
Chỉ thấy, quanh người nàng tỏa ra sức sống chất phách, nơi đỉnh đầu, thủy liên võ linh trôi nổi hư không, đêm sức sống này hút đi, liên ảnh xoay tròn, hào quang rực rỡ, dùng nhập vào trong đóa thanh liên tinh xảo này.
Càng khiến người ta kinh ngạc hơn chính là, khí tức trên người Lạc Lan, đang tăng lên nhanh chóng, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được, không còn là thiên linh tầng 1, mà là thiên linh tầng chính, thậm chí vẫn còn tăng vọt, tựa hồ có thể đưa tới thiên địa cộng minh!
-Lạc Lan, lập tức dừng lại cho ta!
Sắc mặt Sở Hành Vân kịch biến, vội vàng quát lên.
Nhưng trong một giây này, Thủy Liên võ linh trên hư không trở nên to lớn, chạp trờn trong hư không, sức sống vương xuống dưới, bao phủ quanh thân Lạc Lan, làm cho hai mắt của nàng đều phóng ra ánh sáng.
ầm!
Trong thiên địa truyền đến một thanh âm, trên cửa thành Nhạn Tường Quan, cuồng phong gào thét, mây đen lăn lộn thiên địa lực phá tan tầng mây mù, giáng lâm vào mi tâm Lạc Lan, làm cho linh lực quanh thân nàng lột xác, càng ẩn chứa một tia khí tức thiên địa.
-Thiên địa đột biến, hóa linh nhập thể, Lạc Lan, Lạc Lan lại đột phá đến âm dương cảnh?
Vẻ mặt Liễu Mộng Yên ngẩn ngơ, ở bên trong tầm mắt của nàng, thân thể Lạc Lan mang theo thiên địa chi lực tinh khiết, dường như một mặt trời lóng lánh, đem toàn hộ hư không chiếu rọi.
Đám người phía dưới, cũng nhìn thấy cảnh này
Theo lúc Lạc Lan tiến vào âm dương cảnh, đóa thanh liên tinh xảo này càng thêm chất phác, sức sống mãnh liệt quét ra, không chi chống lại vô số tinh binh xung phong, càng đem bọn họ đánh bay ra ngoài, mạnh mẽ dẹp ra một khoảng chống, người nào cũng không thể tới gần.
Những người dân giờ phút này, từ bên trong đóa thanh liên cảm thấy, cảm giác được sức sống vô cùng vô tận, thật ấm áp, như mưa xuân khắp nơi vậy, làm cho tâm thần bình yên lại, không có một chút khủng hoảng, sợ hãi.
-Lạc Lan, ngươi…
Sở Hành Vân thấy thế, trên mặt không có chút vui mừng nào, hắn lóe lên một cái, trực tiếp đến trước Lạc Lan, giương mắt nhìn lên, khi thấy đôi mắt của Lạc Lan,còn chưa nói xong, im bặt đi, càng sững sờ tại chỗ.
Đôi mắt óng ánh này, Sở Hành Vân rất quen thuộc chỉ thoáng nhìn, làm hắn nhớ lại đoạn thời gian trước đó, giống như ở Tề Thiên Phong hai năm trước!
-Sở đại ca, ngươi yên tâm đi, ta có chừng mực.
Hai con mắt Lạc Lan óng ánh, cười nhạt:
-Ta thiêu đốt sinh mạng để đánh đổi, mạnh mẽ nâng cao tu vi, vận chuyển Thanh liên võ điển, tuy quá trình nguy hiểm, những không mất mạng.
-CHỉ cần những người dân này bình yên tiến vào Nhạn Tường Quan, ta sẽ lập tức thu hồi linh lực, không tiếp tục mạo hiểm mà ra tay, ngươi không cần cảm thấy lo lắng vì ta.
Thần thái Lạc Lan kiên định, để Sở Hành Vân không biết nói gì, trước mắt, có hơn một vạn người dân còn chưa vào thành, mà bọn họ không có phương pháp nào khác, chỉ có thể đem trọng trách nào giao cho Lạc Lan.
-Nhớ kỹ, một khi có nguy hiểm, lập tức thu lại Linh lực, tuyệt không thể cắn răng chịu đựng.
Dứt lời, Sở Hành Vân bước chân ra, một lần nữa trở lại vị trí của chính mình, tiếp tục vận chuyển các đại linh trận, nhưng, hắn đặt sự chú ý lên người Lạc Lan, càng chỉ sợ bỏ qua gì đó.
Đóa Thanh liên tinh xảo phóng ra ánh sáng lục, sức sống vô cùng, đem người bên ngoài đều ngăn cách ra, những người dân không chịu chút uy hiếp nào, dần bước vào trong thành.
Nhưng ở bên ngoài, khuôn mặt những tinh binh kia đều âm trầm, điên cuồng vung trường đao trong tay, muốn mạnh mẽ đánh Thành Nhạn Tường thanh liên.
Nhưng mà, Nhạn Tường Quan vốn chật hẹp, con số tinh binh tuy nhiều, nhưng người có hteer mạnh mẽ oanh kích lên thanh liên thì không nhiều, những công kích này hạ xuống, chỉ để thanh liên dập dờn một ít, ngoài ra, không có tác dụng gì.
-Có gái kia là người nào, có thể sử dụng thủ đoạn quỷ dị nhưu thế!
Trong hư không, ánh mắt Cố Huyền PHong nhìn Lạc Lan gắt gao, cả người lộ ra lãnh ý.
Người dân không kịp nhập thành, vô số tinh binh ùa lên, gặp người giết người, gặp quan phá quen, cuối cùng sắp giết đến trong Nhạn Tường Quan, đoạt được thắng lợi.
Tất cả những thứ này, đề trong kế hoạch của Cố Huyền PHong, nhưng mà, Lạc Lan ra tay, đem ảo tưởng này dập tắt đi.
Hiện tại, bởi vì có thanh liên ngăn cách, tinh binh không có cách nào tấn công vào, chỉ có thể đứng nhìn những người dân tiến vào Nhạn Tường Quan, một khi mọi người tiến vào an toàn, vận mưu kế của hắn liền thành dã tràng xe cát.
-Thắng lợi đang ở trước mắt, ta không để cho việc này phát sinh.
Khuôn mặt Cố Huyền PHong âm lãnh, đột nhiên trong mắt hắn lóe lên một vệ tinh mang, dường như nghĩ đến điều gì đó.
Hắn lập tức tiến lên một bước, mở miệng ra, phun ra một tiếng nói:
-những tướng linh nghe lệnh, tập kết đội ngũ, đồng thời ra tay, toàn lực đánh chỗ tâm Thanh liên
Nghe được tiếng hét này, tất cả binh linh vốn hốn loạn không thể tả, vẻ mặt đột nhiên chấn động, hầu như trong đồng thời, từng người tướng lĩnh phát ra hiệu lệnh, nhanh chóng tập kết tinh binh.
-Lần này liền phiên phức.
Vẻ mặt Lận Thiên Trùng đọng lại.
Lạc Lan mạnh mẽ nâng cao tu vị, thôi thúc thanh liên võ điển, đã làm tiêu hao rất lớn, giờ khắc này, đối phương còn muốn oanh kích vào một điểm?
Sở Hành Vân run lên, hắn dời ánh mắt nhìn qua, chuẩn bị thúc dục, trong mắt hắn đột nhiên lóe ra một đạo ánh đao khủng bố, phá không kéo tới, hướng phía thanh liên đánh tới, xé rách từng tầng hư không.
ầm ầm ầm !
Hư không bùng nổ ra từng tiếng reefne vang, gần vạn tên tinh binh cùng múa đao, ánh đao oanh kích chỗ tâm thanh liên, để thanh liên run rẩy điên cuồng, một vết rác nứt toác ra, nhưng chưa vì vậy mà hỏng, vẫn bảo vệ những người dân phía trước.
-Vẫn còn đỡ được!
Sở Hổ cùng Ninh Nhạc Phàm trợn mắt, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, trong lòng từ từ ổn điịnh, quất quá, Sở Hành Vân bên cạnh bọn họ, không nói một lời, vẻ mặt nghiêm ngị đến cực điểm.
Nếu theo tầm mắt của Sở Hành Vân nhìn lại, Lạc Lan đứng giữa hư không, thân thể đang run rẩy không ngừng, khóe miệng trào ra máu tuôi.
Mỗi giọt máu tươi này đều ẩ chứa sức sống mãnh liệt!