Tiếng nói Sở Hành Vân lạnh lẽo mà trước nay trưa từng có.
Đoàn người nhìn thẳng Sở Hành Vân, bên trong tròng mắt của hắn, nhìn thấy một chỗ địa ngục đầy thi thể máu xương, mỗi mọt nơi đều khiếp người như vậy, cảm giác xương sống lạnh toát, khó đứng vững được.
Sau hai mươi hai ngày, Sở Hành Vân không chỉ muốn chiến thắng trận này, còn muốn diệt sát Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, để hành động của bọn họ phải trả giá!
-Sư tôn nói không sia, những người này, đáng chết, chỉ có đem tất cả bọn họ giết chết, mới có thể dẹp yên hỗn loạn, càng để nhiều người khác thoát khỏi cảnh khổ sở
Ninh Nhạc Phàm nghiến răng nghiên lợi nói, toàn thân đều tỏa ra sát ý cùng thù hận..
-Vì con dân các châu, càng vì Lạc Lan, mặc dù còn đến giọt máu cuối cùng, ta cũng bảo vể Nhạn Tường Quan!
Sở hổ nắm chặt hai ty, môi khi hắn nghĩ đến nụ cười ngây thơ của Lạc Lan, liền hận không thể xông lên tàn sát trắng trợn một phen.
Hai người nói như vậy, để ánh mắt mọi người trở nên hừng hực.
Bọn họ không phải người thích giết chóc, càng không phải người vô tình, nhưng mà, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn thực sự là đáng chết.
Nếu mềm yếu đối với những người này, tương lai, sẽ đưa tới càng nhiều giết chóc hơn, cung sẽ có càng nhiều người chịu khổ đau.
Tướng sĩ cùng con con dân của Thành Nhạn Tường, chính là ví dụ tốt nhất!
-Thanh Tuyền, Thanh Dao
Sở Hành Vân lần thứ hai lên tiếng, ánh mứt nhìn về phía Lục Thanh Tuyền cùng Lục Thanh Dao.
-Sư tôn, có chuyện gì cần phân phó ạ?
Trải qua chiến dịch luân phiên, thần thái Lục Thanh Dao kiên nghị hơn rất nhiều, cùng với thánh khiết của Lục Thanh Tuyền thì ngược lại.
-Những ngày sau đó, thế cuộc sẽ rất nghiêm túc, 3 vạn dân chúng này, khó có thể chịu được rung chuyển như vậy, hai người các ngươi mang một nhánh đội ngũ, hộ tống mọi người về 36 châu, đông thời dàn xếp cho bọn họ.
Sở Hành Vân liếc nhìn đám người phía dưới một chút, rồi phân phó
Hơn mười vạn tướng sĩ bỏ mình, Lạc Lan tiêu sao cả sinh mệnh, mới cứu được 3 vạn người này, trên người những người dân này, có hình bóng của hơn mười vạn tướng sĩ cùng Lạc Lan, Sở Hành Vân làm sao lại có thể để bọn họ gặp khốn khổ.
Huống chi, sức hiến đấu những người này hoàn toàn không có, coi như ở lại Nhạn Tường Quan, cũng không có nhiều tác dụng.
-Vâng!
Lục Thanh Tuyền cùng Lục Thanh Dao gật đầu đáp lại, không do dự nhiều, di chuyển liên tục, trực tiếp đến trước mặt người dân.
Lúc này, ánh mắt của hơn ba vạn người dân, đều để trên người Sở Hành Vân.
Từ lúc ra khỏi Thành Nhạn Tường, trong lòng mọi người, đều tràn ngập thống khổ cùng tuyệt vọng, cảm thấy mình chắc chắn phải chết, nhưng sau khi áp sất Nhạn Tường Quan, Sở Hành Vân hạ mệnh lệnh cho các nàng một ước ao được sống.
Lập tức, hơn trăm ngàn trấn tinh vệ cùng cấm quân lập thành tường bảo hộ, cùng vưới Lạc Lan liều mạng bảo vệ, làm cho mọi người có thể tiến vào trong Nhạn Tường Quan an toàn, một lần nữa tự quyết định tính mạng của mình.
Đến giờ khắc này, mọi người bình an vô sự đến 36 châu, không cần phải chịu đứng chiến tranh tàn khốc
Chỉ nửa ngàn ngăn ngắn, mọi người đã thấy quá nhiều, cũng trải qua quá nhiều, đồng thời, trong lòng hiểu ra, mình có thể thoát khỏi hiểm cảnh, trở lại an bình, đều là nhờ có Sở Hành Vân, bằng không, mọi người dân đã bỏ mạng tại chỗ rồi.
Hơn ba vạn người dân đứng lặng im, trong con ngươi, sâu trong nội tâm, đều cảm kích Sở Hành Vân, đối với ánh mắt này, Sở Hành Vân vẫn chưa đáp lại, chỉ để cho mọi người thấy bong lưng kiên định.
Cung không lâu sau, dưới sự ai bài của Lục Thanh Tuyền cùng Lục Thanh Dao, hơn ba vạn người dân rời đi Nhạn Tường Quan, hướng về phía 36 châu đi đến, Sở Hành Vân cũng tụ tập mọi người ở trên thành, thảo luận chiến cuộc.
Tuy nói Sở Hành Vân lợi dụng vong hồn chi tê, gây ra thú triều, nhưng mà, tinh binh của Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn vô cùng lớn, sức chiến đấu kinh người, chắc chắn sẽ không bị thú triều diệt đi.
Cho nên, bọn họ phải lợi dụng cơ hội này cho tốt, tiếp tục hoàn thành phòng ngự ở Nhạn Tường Quan, để có hể kéo dài thời gian, ổn định chiến cuộc.
Đêm đã dần về khuya hơn, ngoài thung lũng, tiếng thú gào thét không ngừng, mà bên trong sơn cốc, chiến tranh tạm thời dừng lại, trong lúc mơ hồ đó, có thể nhìn thấy vô số tinh hỏa nhảy lên, bầu không khí đọng lại , cứng ngắc và ngộp ngạt, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo phát chiến tranh máu tanh.
Sở Hành Vân đứng ở trên tường thành, ánh mắt nhìn xuống, ma quang hiện ra, ở phía sau hắn, có Mặc Vọng Công cầm quạt lông, chậm rãi bước lên phía trước, đứng ngang với hắn
-Tuy rằng thân thể Lạc Lan đã tiêu tan, nhưng linh hồn vẫn còn, không tính là chết đi thực sự.
Mặc Vọng Công đè thấp thanh âm xuống lời nói để ánh mắt Sở Hành Vân hơi ngưng lại.
Mặc Vọng Công không có dừng lại, tiếp tục nói:
-Nếu ngươi và ta liên thủ, đem toàn lực thi triển ra, có thể một lần nữa đắp nặn lên nửa người nửa khôi thân, đến lúc đó, Lạc Lan có thể phục sinh.
Thân là cường giả võ hoàng quát tháo phong vân, tầm mắt cùng kiến thức của Mặc Vọng Công, thậm chí còn có thể vượt qua Sở Hành Vân, tự nhiên có thể nhận ra cơ hội Lạc Lan sống lại.
Đối với Lạc Lan, trong hắn cũng ưa thích vô cùng, cho nên mới ra ý tưởng như vậy.
-chỉ cần có luân hồi thiên thư, cùng với kim loại vực ngoại, có thể để cho Lạc Lan phục ính, thế nhưng, kim loại vực ngoại, cũng không phải dễ tìm, quá mức hư vô phiêu miểu, hơn nữa, ta cũng không muốn thấy Lạc Lan là nửa người nửa khôi thân.
Sở Hành Vân cũng nhìn Sở Hành Vân, nói ra từng chữ kiên định:
-võ linh của nàng, chính là thủy liên cửu tinh, đại biểu cho sức sống vạn vật, ta không chỉ muốn nàng phục sinh, mà còn muốn nàng tái tạo thân thể, nắm giữ sức sống vô tận!
-Thân thể hủy diệt sạch sẽ, còn sót lại linh hồn, làm sao có khả năng tái tạo lạnh thân hể, nếu thật sự có, dựa vào thế lực của Thiên công tông năm đó, đã tìm được biện pháp này.
Mặc Vọng Công lắc đầu, không khỏi thở dài liên tục.
Mấy chục ngàn năm trước, linh khí ở Chân linh đại lục hùng hồn, thiên địa linh tài vô số, chủng loại đa dạng, nhưng dù vậy, hắn chưa từng nghe nói, ai có thể tái tạo lại thân thể.
Sở Hành Vân vừa nói, làm sao hắn không nghĩ đến cơ chứ, nhưng mà, thiên địa rộng lớn, căn bản không có phương pháp nghịch thiên như thế.
-Ở chân linh đại lục, đúng là Lạc Lan không thể phục sinh, càng không cách nào tái tạo lại thân thể, nhưng mà, Chân linh đại lục không có, không có nghĩa là nơi khác không có.
Sở Hành Vân hít sâu một hơi, lẩm bẩm nói:
-Dù sao, thế giới lớn, vượt qua sự tưởng tượng của ngươi và ta
Nói xong, hắn thu hồi ma quang trong ánh mứt, thay vào đó là vẻ kiên định, nhìn về bầu trời đêm, tựa hồ như đang về nhìn một chỗ xa xôi.
Nghe được ngôn ngữ này, trái tim Mặc Vọng Công run rẩy, hắn ngẩng đầu lên, lại phát hiện Sở Hành Vân đã rời khỏi nơi này, biến mát trong đêm