Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 959: Huyết Luyện Kiếm Linh

Chương 958: Huyết Luyện Kiếm Linh

36 châu, có 10 tỷ con dân, toàn lực tìm kiếm ngũ kim, tất cả đều đi thu thập, đưa về phân bộ Vạn Kiếm Các, sau đó sẽ đi tới Vạn Kiếm Các.

ở dưới hành động toàn dân như vậy, 36 châu mênh mông rộng lớn, như bị đánh cướp vậy, bất kể là nông thông thành thị, đều không thấy bóng dáng đồ vật có ngũ kim.

Càng kinh người hơn nữa, ngay cả trang sức, cũng biến mất, tất cả đều bị thu thập, đưa về Vạn Kiếm Các.

Từ sau khi Sở Hành Vân phát tuyên ngôn, chỉ qua mười ngày, nhưng chính mười ngày này, 36 châu, đều đưa tất cả ngũ kim về Vạn Kiếm Các, không giữ lại một chút.

Cổ ngữ có nói, người được nhân tâm, được thiện hạ.

Tình cảnh trước mắt này, chính là ví dụ cho lời nói này.

Giờ khắc này, bên trong kiếm trủng.

Một vùng đất rộng rãi, ánh sáng năm màu óng ánh, nơi đập vào amwst, ngoại trừ mấy chục ngàn kiếm khí tàn tj, còn có từng khỏ ngũ kim chi tinh, đang đứng ở đó.

Tinh tế mà quan sát, con số ngũ kim chi tinh cực lớn, một viên lại một viên, kéo dài tới cuối tầm nhìn, trên dưới trăm vạn cái.

Đối với Đoán tạo sư mà nói, một viên ngũ kim chi tinh, đã là bảo bối hiếm có, ngày thường sử dụng cần cẩn thận từng chút một, căn bản không dám tiêu hao quá nhiều, cực kỳ quý giá, nhưng mà, bên trong kiếm trủng, con số ngũ kim chi tinh quá kinh người, đủ để xếp thành một tòa núi cao.

Bất quá, cái này cũng là việc hợp tình hợp lý.

Phải biết rằng, ngũ kim chi tinh trước mắt, chính là thu thập từ các nơi ở 36 châu, dân chúng bách tính không có tư tâm, tất cả đều hội tụ ở đây, con số tất nhiên là cực nhiều.

Ngoại trừ ngũ kim chi tinh, bên trng kiếm trủng, còn có sương trắng dày đặc, nơi khởi nguồn của sương trắng này, là từ một đạo kiếm linh.

Trải qua thời gian thai nghém, thân thể kiếm linh không còn phù phiếm, mà đã diễn sinh ra ngũ tri, đã có mô hình con người, chỉ là, vẻ mặt nó mơ hồ, kiếm ý lượn lờ quanh thân, người bình thường không thể tới gần.

Sở Hành Vân mặc bộ đồ đen, ngồi ngay ngắn dưới đài đá, hai con mắt khép kín, khí tức đều đều, giống như tiến vào trạng thái minh tưởng, có điều duy nhất không giống chính là, giờ phút này, hắn không mang theo Hắc Động Trọng Kiếm, mà ngưng tụ linh lực tinh khiết, biến ảo ra Võ linh hình kiếm.

Vù một tiếng!

Võ linh hình kiếm trắng noãn như ngọc, trôi nổ trên đỉnh đầu Sở Hành Vân, thân kiếm khẽ run lên, kiếm ý tỏa ra như sóng nước, khuếch đại ra bốn phương tám hương, để mỗi tấc không gian đều trở nên sắc bén, khắp nơi biểu lộ ra kiếm khí.

Cảnh tượng như vậy, Sở Hành Vân cũng không để ý, vẫn bình tĩnh minh tưởng, bỗng, linh lực trên người hắn dâng tào, tụ hợp vào võ linh, đồng thời cũng đi vào trong kiếm linh đang phủ phiếm.

Trong khoảnh khắc này, võ linh hình kiếm cùng kiếm linh phù phiếm, đều tỏa ra một vệt huyền diệu mà hai gợn sóng này, như hỗ trợ lẫn nhau, sinh ra cộng hưởng mãnh liệt.

Ong ong ong…

Theo cỗ cổng hưởng này càng ngày càng mãnh liệt, võ linh cùng kiếm linh bắt đầu tới gần nhau, kiếm ảnh óng ánh trước người, kiếm ý huyền diệu, một khi tiếp xúc, không có bài xích mà còn chầm chậm dùng hợp.

-Dùng!

Ngay vào lúc này, Sở Hành Vân đột nhiên mở hai mắt ra, ánh mắt như điện, phát ra một tiếng quát khẽ.

Đồng thời, một mũi tên đỏ tươi, phun ra từ trong miệng hắn, khi tiếp xúc được với võ linh cùng kiếm linh, sương máu bắn ra, để toàn bộ hư không đều nhiễm đỏ.

Sở Hành Vân thấy thế, hay tay nặn ra một thủ ấn tối nghĩa, dấu ấn hiện lên, phảng phất như hóa thành một bàn tay vô hình, đem màn sương máu áp chế lại, mà huyết vụ tụ ở trên võ linh cùng kiếm linh, cũng bị áp chế lại, hai cái cộng hưởng càng mãnh liệt, thậm chí còn không ngừng tiến tới, giống như hoàn vào một thể.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Sở Hành Vân như có dự liệu từ sớm, không vui không mừng, chỉ lần thứ hai mở miệng ra, một ngụm máu, đi vào trong huyết vụ.

Theo mỗi một ngụm máu đi ra, kiếm linh cùng võ linh càng cộng hưởng mãnh liệt hơn, màn sương càng dày đặc, che kín bầu trời, hoàn toàn che đậy hai vật lại, khiến người ta khôn dõ thực hư.

Phốc! phốc! phốc!

Đếu đạo máu tươi thứ chín phun ra, gương mặt Sở Hành Vân trở nên trắng bệch, nhưng mà hắn vẫn tạo thủ ấn như trước, ngưng tụ sương máu, cuối cùng hóa thành một bóng người đỏ tươi.

Bóng ngươi này, không khác những người khác, tứ chi hoàn thiện, thân thể anh tuấn, vẻ mặt tiêu sái, đặc biệt là con mắt, đen kịt và thâm thúy, ẩn chứ bí mật thiên địa.

Nếu giờ khắc này bọn người Sở Hổ ở trong kiếm trủng, khi nhìn thấy bóng người này, nhất định sẽ khó mà diễn tả được.

Chính là bởi vì, vẻ mặt bóng người này giống Sở Hành Vân như đúc, thậm chí, cả khí tức, cũng hoàn toàn tương đồng.

Bóng người nắm giữ linh tính, thời khắc này, nó đang nhìn Sở Hành Vân, Sở Hành Vân cũng nhìn nó, con ngươi di chuyển, ánh mắt va chạm với nhau, khóe miệng Sở Hành Vân nở ra nụ cười thỏa mãn.

-Rốt cục cũng thành công.

Sở Hành Vân phun ra một ngụm trọc khí, vui mừng nói.

Bóng người đỏ trước mắt này, chính là do hắn dùng bí pháp, đem võ linh cùng kiếm linh dùng hợp, sau đó lợi dùng bản mệnh tinh huyết, đem chúng nó hoàn toàn hòa hợp.

Kiếm linh phù phiếm, bắt nguồn từ vạn thiên kiếm ý, là kiếm ý thuần túy nhất trong thiên địa.

Mà võ linh chi kiếm, chính là do thiên địa ngưng tụ thành, lấy thân làm kiếm, có thể gánh chịu bất kỳ loại kiếm ý nào.

Bản nguyên hai cái tương đồng, mà hỗ trợ lẫn nhau, tự nhiên là có thể kết hợp với nhau, giờ khắc này, bóng người màu đỏ này, chính là võ linh Sở Hành Vân, song phương đều có thể nhận biết được tồn tại của nhau.

-Bước thứ nhất đã hoàn thành, tiếp đó, liền tiến hành bước tiếp theo thôi.

Vui mừng ngắn ngủi qua đi, Sở Hành Vân nhìn lại bóng người đỏ như máu hai con mắt hơi trầm xuống, khí tức càng trở nên nghiêm nghị.

-Kiếm đến!

Sở Hành Vân khẽ quát một tiếng, bàn tay mơ ra, một luồng ánh sáng thuộc về Hắc Động Trọng Kiếm tỏa ra, như một dải lụa hoành thiên, che đậy cả bầu trời, hư không đều trở nên mờ mịt.

Chỉ có điều, đối với hung uy của Hắc Động Trọng Kiếm, bóng người màu đỏ này, hoàn toàn không sợ hãi, thân thể nó lù đù bất động, kiếm ý tùy ý tràn ra, cũng chiếm cứ lấy bầu trời.

-Không hổ là kiêm linh do thiên địa ngưng tụ, quả nhiên không sợ uy thế của Hắc Động Trọng Kiếm.

Sở Hành Vân nhìn bón người màu đỏ một chút, thần thái càng lộ ra thỏa mãn, nhưng mà, hắn tu hồi ánh mắt rất nhanh, một lần nữa nhìn về Hắc Động Trọng Kiếm.

Bàn tay hắn tỏa ra từng sợi m quang, những ma quang này dùng nhập với Hắc Động Trọng Kiếm, để thân thể Hắc Động Trọng Kiếm run rẩy điên cuồng, thân kiếm đen kịt, có hiện ra từng vệt uốn lượn.

Thanh âm ầm ầm bạo phát, trong tầm nhìn, một vết rách xuất hiện, nhưng liền biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó, là một vầng sáng đen kịt thâm thúy.

Mà biên giới vầng sáng này, có minh văn tối nghĩa, giống như một đạo linh trận…





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch