Phương Bình kết ấn, có sương trắng bốc lên, một Phương Bình khác xuất hiện.
Hôm nay là thứ bảy, hắn đã hẹn tham gia tiệc rượu cùng Diêu Tuấn và Diêu Đình. Chẳng qua việc này cũng không đại biểu cho hắn muốn dừng tu luyện Phi Lôi Thần chi thuật, hiệu quả của Ảnh Phân Thân vào lúc này cũng xuất hiện.
Hắn hoàn toàn có thể tự mình đến chỗ tổ chức tiệc rượu, để Ảnh Phân Thân ở nhà tu luyện Phi Lôi Thần chi thuật. Như vậy có thể thuận tiện vừa tham gia tiệc rượu vừa tu luyện Phi Lôi Thần chi thuật.
Vốn dĩ hắn định sẽ để bản thân ở nhà khai phát năng lực còn Ảnh Phân Thân thì ra ngoài săn giết Ma Vật đấy. Chỉ là vô cùng đáng tiếc, phương pháp này cũng không thể thực hiện.
Sau khi Ảnh Phân Thân được chế tạo ra sẽ lấy đi một nửa năng lượng trong thân thể của hắn. Sau đó năng lượng trong thân thể của Ảnh Phân Thân sẽ liên tục bị tiêu hao cho đến khi hoàn toàn giảm hết rồi biến mất.
Mà một lần săn giết Ma Vật chí ít cũng phải tốn mấy ngày. Thời gian dài như vậy có thể chưa đủ để phát hiện ra Ma Vật, năng lượng của Ảnh Phân Thân rất có thể cũng sẽ hao hết. Cho nên việc lấy Ảnh Phân Thân đi săn giết Ma Vật là không thể thực hiện được.
Nhanh đến giữa trưa, một cỗ xe Limousine xa hoa dừng ở trước cửa nhà Phương Bình, trên xe có Diêu Tuấn và Diêu Đình.
"Lên xe!"
Diêu Tuấn chào hỏi Phương Bình. Phương Bình cũng không khách khí, mở cửa xe ngồi xuống. Xe ô tô tương đối rộng lớn, cho dù là phía sau có ba người ngồi cũng không hề có cảm giác chật hẹp.
Diêu Tuấn bên trong mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác lễ phục màu đen, nơi cổ áo có một cái nơ màu đen.
Diêu Đình một thân váy tím thanh nhã, cổ áo hình chữ V khoét sâu giữa ngực tao nhã, vòng cung trắng nõn có thể thấy rõ ràng.
"Người tham gia gồm những ai?"
Phương Bình hỏi.
Bởi vì muốn thư giãn một tí, cho nên mới đáp ứng. Hắn cũng không rõ ràng tiệc rượu sắp sửa tham gia mang tính chất gì.
"Tiệc rượu này do thế hệ trẻ của các gia tộc Giác Tỉnh giả cùng nhau tổ chức, thuộc về lớp người đi sau như chúng ta."
Diêu Đình nói ra.
Vì nguyên nhân khoảng cách quá gần, có mùi hương nhàn nhạt từ trên người nàng truyền vào mũi Phương Bình.
Đi nửa giờ, xe ô tô dừng lại ở một khách sạn. Sau khi trình ra thiệp mời, ba người được nhân viên phục vụ dẫn tới sảnh yến hội.
Sảnh yến hội to lớn, đã có không ít người, quả nhiên như Diêu Đình nói, đều là người trẻ tuổi. Người tham gia yến hội ở chỗ này tất cả đều là người trẻ tuổi.
"Tuấn thiếu gia, Đình tiểu thư, Phương thiếu gia."
Nhìn thấy ba người Phương Bình, lập tức có người đi đến chào hỏi.
Diêu Tuấn với Diêu Đình là con cháu của gia tộc Giác Tỉnh giả, tự nhiên là có không ít người biết bọn hắn. Mà Phương Bình mặc dù không phải đệ tử của gia tộc Giác Tỉnh giả. Nhưng lại bởi vì thiên phú không tầm thường cộng với năng lực siêu hạng mà trở nên nổi tiếng nên cũng có không ít người biết hắn.
"Hắn cũng ở đây, hi vọng là không có phiền phức!"
Ánh mắt dò xét hết những người trẻ tuổi trong sảnh yến hội, Phương Bình thấy được một nam tử có vóc người trung đẳng, ngũ quan lạnh lùng, đuôi lông mày nhỏ bé không thể nhận ra vẩy một cái.
Người trẻ tuổi này Phương Bình đã từng gặp một lần, là người yêu cầu hắn giao ra vũ khí ma hóa "Tử thần", Kha Bằng của Kha gia.
Lúc ấy giao lưu với đối phương không có vui vẻ gì. Kkhông biết đối phương có nhân dịp yến hội này tìm hắn để gây sự hay không.
"Yên tâm đi, tiệc rượu này từ nhiều thành viên các gia tộc Giác Tỉnh giả liên hợp tổ chức, hắn không dám làm loạn."
Diêu Tuấn cũng phát hiện Kha Bằng, bảo đảm với Phương Bình.
"Ta biết."
Phương Bình gật đầu. Hhắn ngược lại không sợ Kha Bằng. Mấy tháng trước đã không sợ đối phương, huống chi hiện tại hắn trở thành Tam giai Giác Tỉnh giả rồi.
Sở dĩ khi nhìn thấy đối phương thần sắc xuất hiện biến hóa, vẻn vẹn là vì chán ghét phiền phức mà thôi.
Ba người Phương Bình chú ý tới Kha Bằng, Kha Bằng tự nhiên cũng có chú ý tới ba người Phương Bình. Lúc này hắn đang bưng ly rượu đỏ nói chuyện cùng một nam và một nữ.
"Tử Thần của Kha gia là rơi vào trong tay hắn?"
Trong hai người trẻ tuổi, nam tử có chút hiếu kỳ hỏi.
Hắn tên Cung Thừa Chí, là đệ tử kiệt xuất của Cung gia. Cũng giống như quan hệ giữa Diêu gia và Phàn gia, Cung gia với Kha gia cũng có quan hệ thông gia.
Nữ tử bên cạnh hắn tên Cung Dao Hà, là đường muội của hắn, đã đính hôn với Kha Bằng.
"Ừm."
Nhìn thấy Phương Bình, ban đầu sắc mặt Kha Bằng đang cười lại nhanh chóng trầm xuống.
Chuyện về món vũ khí ma hóa Tử Thần là một sự sỉ nhục đối với Kha gia.
Đã có Phương Bình cộng thêm Diêu gia cảnh cáo, Kha gia cũng không thể thu hồi được thanh vũ khí ma hóa này. Mặc dù cố hết sức phong tỏa nhưng tin tức vẫn lộ ra bên ngoài. Bởi vì nguyên nhân này, Kha gia bị không ít gia tộc Giác Tỉnh giả khác chế nhạo.
"Cái tên Phương Bình này có hơi quá đáng."
Bởi vì có quan hệ thông gia cùng Kha gia, Cung Thừa Chí tự nhiên là đứng về phía Kha gia, hắn nhíu mày nói ra.
"Cần ta hỗ trợ tạo áp lực sao? Có Cung gia ta và Kha gia ngươi cùng nhau tạo áp lực, hẳn là có thể đủ để hắn kiêng kị. Nói không chừng sẽ chủ động giao ra thanh vũ khí ma hóa này."
Cung Thừa Chí tự tin đề nghị.
"Chuyện này..."
Kha Bằng rõ ràng có hơi động tâm. Có Cung Thừa Chí bên Cung gia và hắn đại diện Kha gia tạo áp lực, cho dù là Diêu gia cũng không thể thận trọng cân nhắc.
Dù sao Diêu gia cũng không có năng lực khai chiến với hai gia tộc Giác Tỉnh giả. Nói không chừng thật sự có thể bức bách Phương Bình giao ra vũ khí ma hóa Tử Thần.
Bỗng nhiên, hắn nhìn về vị hôn thê bên cạnh mình. Sắc mặt nàng tái nhợt, trên trán ẩn ẩn hiển hiện mồ hôi. Hắn không khỏi lo lắng hỏi han.
"Dao Hà, ngươi sao thế? Thân thể có chỗ nào không thoải mái sao?"
Mặc dù là đối tượng thông gia, nhưng đối với vị hôn thê này hắn vẫn có chút hài lòng. Dung mạo chẳng những xinh đẹp, hơn nữa còn rất có khí chất, hoàn toàn phù hợp quan niệm thẩm mỹ trong lòng hắn.
Cung Dao Hà lắc đầu, hít sâu vài hơi, bên trong ánh mắt mang theo kinh hãi, thanh âm rung động nói ra.
"Tam giai Giác Tỉnh giả, hắn là Tam giai Giác Tỉnh giả..."
"Tam giai Giác Tỉnh giả, tên nào là Tam giai Giác Tỉnh giả?"
Kha Bằng nghi hoặc hỏi.
"Phương Bình, Phương Bình là Tam giai Giác Tỉnh giả!"
Bên trong thanh âm của Cung Dao Hà là nồng đậm chấn kinh.
"Cái gì? Hắn đã là Tam giai Giác Tỉnh giả rồi. Làm sao có thể? Hắn trở thành Nhị giai Giác Tỉnh giả mới một năm, làm sao nhanh như vậy đã trở thành Tam giai Giác Tỉnh giả rồi?"
Nhìn về phía Cung Dao Hà, trên mặt Kha Bằng hiện lên thần sắc kinh ngạc.
Theo hắn biết, vị hôn thê này có năng lực loại cảm giác, có thể cảm giác được cảnh giới của Giác Tỉnh giả khác. Thông tin từ trong miệng nàng nói ra có độ tin cậy cực cao. Nói cách khác thật sự Phương Bình rất có thể đã là Tam giai Giác Tỉnh giả.
Thế mà chỉ vẻn vẹn dùng thời gian một năm có thể từ Nhị giai Giác Tỉnh giả trở thành Tam giai Giác Tỉnh giả. Tốc độ phát triển này đã vượt qua hắn, cũng chỉ chậm hơn so với Hạng Khâu mà thôi.
Kinh ngạc qua đi, trong lòng của hắn bị sợ hãi tràn ngập.
Tam giai Giác Tỉnh giả không đáng sợ, đáng sợ là Tam giai Giác Tỉnh giả có được chiến lực vượt cấp.
Lúc vẫn còn là Nhị giai Giác Tỉnh giả, đối phương cũng đã bằng vào năng lực siêu hạng có được chiến lực Tam giai Giác Tỉnh giả. Bây giờ cảnh giới đạt tới Tam giai Giác Tỉnh giả, đối phương rất có thể đã có được chiến lực Tứ giai Giác Tỉnh giả.
Chiến lực Tứ giai, toàn bộ Kha gia bên trong cũng chỉ có gia chủ có được. Nhưng nếu đối phương lấy năng lực không gian đánh lén, cho dù là gia chủ cũng không dám cam đoan có thể bình an vô sự.
"Còn tốt không có áp dụng thủ đoạn cường ngạnh!"
Giờ này khắc này, hắn cảm thấy vô cùng may mắn vì Kha gia không có áp dụng thủ đoạn cường ngạnh đoạt lại Tử Thần. Bằng không mà nói, Kha gia khả năng gặp nguy hiểm.
"Ây... Rượu này ngon đấy chứ."
Bên cạnh, Cung Thừa Chí cầm trong tay ly rượu đỏ, ho khan một tiếng, không hề đề cập tới chuyện vừa rồi.
Đại biểu cho gia tộc đi tạo áp lực với một tên Giác Tỉnh giả có chiến lực Tứ giai?
Đầu hắn toàn đậu hũ mới có thể làm như vậy.
Giờ khắc này, hắn không khỏi hoài nghi gia tộc của mình thông gia cùng Kha gia là đúng hay sai?