Buông nồi xuống, Phương Bình vận dụng Ảnh Phân Thân chi thuật, để ảnh phân thân thay thế bản thể của mình hấp dẫn mục tiêu, mà chính mình lại là trốn vào bên trong không gian của năng lực Doa Doa no Mi, đi hướng về nơi ẩn núp của Tứ giai Ma Vật.
Ánh trăng treo cao trên không trung, cho dù là ban đêm, cũng có được tầm nhìn cực rõ.
Chỉ thấy một con Ma Vật hình người đang bước chân nhẹ nhàng, chậm chạp mà di chuyển tới gần đây.
Ma Vật hình người, thân cao chừng ba mét, trên người không có lông tóc, chỉ có lộ ra kết cấu cơ bắp bao bọc bên ngoài.
Ở phần đầu, vị trí nơi vốn dĩ là hai mắt, lại có một con ngươi rất lớn ở chính giữa, là độc nhãn.
Mà dưới độc nhãn, là một cái miệng lớn trông rất dữ tợn, răng nhọn như chiếc lược, hàm răng dài lộ ra khỏi môi, có chất lỏng tởm lợm gì đó đang chảy ra.
“Độc Nhãn cự ma!”
Phương Bình nhận ra loại Ma Vật này.
Độc Nhãn cự ma, sau khi trưởng thành thì thực lực có thể đạt tới Tứ giai, là Ma Vật cao giai, sở dĩ có thể phát hiện ra Phương Bình, là bởi vì con mắt duy nhất của đối phương có được năng lực thấu thị, có thể nhìn xuyên qua chướng ngại vật, thấy được những địa phương ở vị trí rất xa.
Tới gần vị trí ảnh phân thân của Phương Bình đang ở cách khoảng chừng năm sáu trăm mét, tựa hồ là con Ma Vật đó biết nếu tiếp tục tới gần tất nhiên sẽ bị ảnh phân thân của Phương Bình “phát hiện”, Độc Nhãn cự ma cũng không xích lại gần hơn tí nào nữa.
Đứng ở vị trí cách hơn năm sáu trăm mét, bên trong con ngươi của Độc Nhãn cự ma, có hồng quang đang tích tụ, ngay sau đó, một đạo quang mang màu đỏ bắn ra, đánh úp về phía ảnh phân thân của Phương Bình đang ở tận năm sáu trăm mét bên ngoài.
Năng lực thấu thị cùng với thị lực cường hãn của con mắt duy nhất này, làm nó mặc dù cách xa nhau năm sáu trăm mét, cũng có thể nhắm bắn chuẩn xác đến ảnh phân thân của Phương Bình.
Oanh!
Một tiếng vang lớn, địa phương nơi Phương Bình dựng lều trại, đất đá bắn ra tung tóe, mặt đất xuất hiện một cái hố khổng lồ, lều trại bị xé nát trong trận kình phong cuồng bạo, từng mảnh vải vụn bay tán loạn rải rác khắp nơi.
Nếu chỉ là Tam giai Giác Tỉnh giả như kẻ khác, tuyệt đối rất khó có thể trốn thoát được lần đánh lén này từ tận năm sáu trăm mét bên ngoài như vậy, nghiêm trọng nhất có thể là bị thương nặng thậm chí bị giết ngay tại chỗ.
Chỉ là Phương Bình không phải như những Tam giai Giác Tỉnh giả bình thường khác, cho dù chỉ là ảnh phân thân cũng không phải dễ dàng có thể giết chết được.
Sưu ——
Vứt một thanh phi đao ra ngoài, ảnh phân thân của Phương Bình biến mất tại chỗ, tránh thoát chùm tia sáng màu đỏ, nhanh chóng hướng về vị trí Độc Nhãn cự ma đang đứng.
Khoảng cách tận năm sáu trăm mét, chỉ dưới sự phối hợp giữa phi đao và Phi Lôi Thần thuật, qua hai cái hô hấp cũng đã đến.
Một chiêu Hỏa Trụ thô to xuất hiện, mang theo nhiệt độ cực nóng, gào thét va chạm về phía Độc Nhãn cự ma.
Sưu, sưu, sưu!
Đối mặt chiêu thức đang đánh tới từ ảnh phân thân của Phương Bình, trong con mắt của Độc Nhãn cự ma có hồng quang lập loè, ngay sau đó, ước chừng mấy chục đạo quang mang màu đỏ từ trong độc nhãn bắn ra.
Hỏa Trụ chịu phải một kích từ quang mang màu đỏ mà tiêu tán, hơn nữa chùm hồng quang còn xuyên thủng cả ảnh phân thân của Phương Bình, trên người của ảnh phân thân bị xuyên qua một cái lỗ thủng.
Trước đó, ảnh phân thân của Phương Bình thậm chí không kịp thuấn di đào tẩu, khoảng cách thật sự quá mức gần, loại quang mang màu đỏ này lại có tốc độ nhanh quá nhanh.
Kể cả khi cách xa nhau năm sáu trăm mét, cũng có thể làm Tam giai Giác Tỉnh giả khó có thể chạy thoát, có thể nghĩ, đây là thứ tốc độ đáng sợ kiểu gì.
Ong ——
Ảnh phân thân của Phương Bình biến mất tán loạn cùng với làn sương trắng, mà bên trong không gian xanh lá, Phương Bình sớm đã vận sức chờ phát động, từ bên trong cánh cửa không gian nhảy ra.
Chỉ thấy phía bên phải thân thể hắn có số lượng lớn xương sườn màu xanh lục hiện lên, một bàn tay khổng lồ thô to màu xanh lục treo ở phía trước nửa bên phải thân trên của hắn, rõ ràng là đang vận dụng Susanoo.
Oanh!
Bàn tay khổng lồ màu xanh lục mang theo lực phá hoại khủng bố móc hậu đánh trúng tấm lưng của Độc Nhãn cự ma, thân hình to lớn cao tới ba mét của Độc Nhãn cự ma, dưới lực tác động khủng bố đâm trúng mà bay vọt ra ngoài.
Cây cối, núi đá, phàm là thứ có thể ngăn trở ở trên quỹ đạo bay đều bị dập nát cả, ước chừng quăng ngã ra cả năm sáu mươi mét, cuối cùng mới ngừng lại.
Sưu!
Một thanh phi đao được vứt ra, Phương Bình nhanh chóng đuổi theo về hướng Độc Nhãn cự ma, bàn tay khổng lồ màu xanh lục lại một lần nữa phách về phía Độc Nhãn cự ma.
Bỗng nhiên.
Bên trong con ngươi duy nhất của Độc Nhãn cự ma lại sáng lên quang mang màu đỏ, ước chừng có mấy chục tia sáng màu đỏ bắn ra, phóng đến hướng của Phương Bình.
Phanh, phanh, phanh!
Trước người Phương Bình xuất hiện liên tiếp tiếng va chạm nặng nề, quang mang màu đỏ đâm trúng vào phía trên lớp phòng ngự nhìn không thấy.
Susanoo hiện giờ của Phương Bình gần như là hình thái mới bắt đầu, cũng không có hoàn toàn bảo vệ hoàn toàn thân thể Phương Bình lại được, cũng may công kích đến từ phía chính diện, đúng ngay phạm vi phòng hộ tại hình thái mới bắt đầu của Susanoo.
Chẳng qua, cũng không hẳn là một chút ảnh hưởng đều không có, do quang mang màu đỏ ngăn trở, động tác vồ chụp của bàn tay khổng lồ màu xanh lục lại trở nên chậm chạp.
Bên phía con Độc Nhãn cự ma cũng nhân cơ hội này, thân thể khổng lồ lồm cồm bò dậy, nắm đấm không có lớp da chỉ có cơ bắp lộ ra ngoài, nghênh hướng về phía bàn tay khổng lồ màu xanh lục từ chiêu Susanoo đang vồ tới.
Oanh!
Bàn tay khổng lồ màu xanh lục va chạm với nắm đấm to lớn không có da, sóng xung kích khủng bố tràn ngập bốn phía, lấy địa phương va chạm làm trung tâm, xuất hiện một đường lại một đường vết rách khủng bố trên mặt đất.
Vô luận là Phương Bình vẫn là Độc Nhãn cự ma, đều là không thể không liên tục lui lại phía sau trong đợt va chạm khủng bố lần này.
Thế lực ngang nhau!
Bằng vào Susanoo, chiến lực của Phương Bình có thể đạt tới Tứ giai, mà Độc Nhãn cự ma là Tứ giai Ma Vật, tự nhiên là có được Tứ giai chiến lực, cho nên khi hai người va chạm sẽ xuất hiện chuyện thế lực ngang nhau.
Nhưng mà, Phương Bình sở hữu không chỉ có riêng mình năng lực Susanoo.
Trừ bỏ Susanoo, còn một loại thủ đoạn khác của hắn, đồng dạng có thể tỏa sáng rực rỡ tại trong những trận chiến thuộc loại cấp bậc này, thủ đoạn này tất nhiên là nhẫn thuật cấp S Phi Lôi Thần thuật.
Sưu!
Một thanh phi đao bay sượt qua từ phía bên mặt của Độc Nhãn cự ma, Phương Bình xuất hiện tiếp được, bàn tay khổng lồ màu xanh lục vả về phía Độc Nhãn cự ma từ một bên mặt.
Phanh ——
Đối mặt công kích đột nhiên từ mặt bên đánh úp lại, Độc Nhãn cự ma phản ứng cực kỳ mau lẹ, lấy tốc độ cực nhanh nghiêng người tránh né.
Chỉ là vẫn như cũ không thể trốn thoát được, tuy rằng tránh đi được phần đầu là nơi yếu hại, như cũ vẫn bị một chưởng vỗ trúng ngực, trên ngực xuất hiện một cái chưởng ấn to lớn, máu tươi đỏ rực chảy ra.
Sưu!
Phương Bình tiếp tục chơi lại trò cũ, vứt ra phi đao, dự định lại lần nữa dùng Phi Lôi Thần thuật để thuấn di tới gần Độc Nhãn cự ma rồi đánh bất ngờ.
Đang!
Từ trong con mắt của Độc Nhãn cự ma có một chùm tia sáng màu đỏ bắn ra, va chạm với thanh phi đao đang bay tới, phi đao còn chưa tới gần Độc Nhãn cự ma mà đã bị đánh bay.
Không phải con Ma Vật nào cũng đều sở hữu chỉ số thông minh thấp kém, tuy rằng đích xác có không ít Ma Vật chỉ số thông minh rất thấp, nhưng trong đó cũng có được không phải chỉ là số ít những Ma Vật có chỉ số thông minh khá cao, càng có Ma Vật sở hữu chỉ số thông minh thậm chí không kém gì nhân loại.
Mà con Độc Nhãn cự ma trước mắt hiển nhiên là thuộc loại Ma Vật có được chỉ số thông minh khá cao, nhận thấy được khả năng thuấn di của Phương Bình dựa vào phi đao, quyết đoán dùng hồng quang đánh bay phi đao, ngăn trở Phương Bình lấy Phi Lôi Thần thuật để tới gần.
“Đã biết ta đây dùng phi đao làm tọa độ thuấn di thì sao chứ?”
Thuấn di, tiếp được phi đao bị đánh bay, Phương Bình lập tức lại vứt ra thanh phi đao này lần nữa.
Sưu!
Một chùm tia sáng màu đỏ từ trong mắt Độc Nhãn cự ma tiếp tục bắn ra, nghênh hướng chuôi phi đao này.
Nhưng ngay khoảnh khắc khi phi đao bị màu đỏ chùm tia sáng tập trung gần kề, Phương Bình đã tiếp được phi đao, mà quang mang màu đỏ thì lại là đánh vào phía trên Susanoo, bị lớp phòng ngự vô hình chắn được.
Vèo!
Vận dụng thuật Thuấn Thân, Phương Bình vượt qua khoảng cách không nhiều lắm còn sót lại giữa hắn và Độc Nhãn cự ma, cự chưởng màu xanh lục mang theo cuồng phong bạo loạn, hung hăng táng về phía Độc Nhãn cự ma.
Đúng lúc này.
Mặt ngoài trên thân thể của Độc Nhãn cự ma, phần kết cấu cơ bắp lộ ra ngoài thế mà đang sinh trưởng và bành trướng vô cùng nhanh chóng.
Vốn dĩ ban đầu là con Độc Nhãn cự ma cao ba mét, khi đống cơ bắp máu thịt sinh trưởng và bành trướng nhanh chóng xong, thế mà lại cao thêm tới cả bốn mét, trông tổng thể của nó cũng trở nên cực kỳ mập mạp.
Oanh!
Cự chưởng màu xanh lục đánh trúng ở trên người con Độc Nhãn cự ma mập mạp, Độc Nhãn cự ma cũng chỉ hơi hơi trượt về phía sau mười mấy mét là đã hết đà, khu vực bắp thịt bị táng trúng có vết thương nhợt nhạt.
Lấy hình thể của Độc Nhãn cự ma, thương thế như vậy chỉ có thể xem như vết thương nhẹ.