Một đường truy kích, cho dù có được Phi Lôi Thần chi thuật, Phương Bình cũng không thể đuổi kịp lão giả và Lục Dự, ngược lại khoảng cách càng ngày càng xa.
Phi Lôi Thần chi thuật thuấn di là có hạn chế, nhất định phải ở địa phương có Phi Lôi Thần thuật thức mới có thể thuấn di đến, cho nên tốc độ thuấn di của hắn, trên thực tế quyết định bởi "tốc độ di chuyển" của phi đao.
Vì thế, mặc dù trong tay nắm giữ Phi Lôi Thần chi thuật, nhưng khoảng cách của Phương Bình cùng khoảng cách của "hai người" kia lại càng ngày càng xa.
Chỉ là, Phương Bình cũng không có mất dấu, "hai người" này một bên đuổi trốn một bên giao chiến, ven đường lưu lại rất nhiều vết tích giao tranh, chỉ cần lần theo những vết tích này, liền không có khả năng mất dấu “hai người” bọn họ.
...
Bên ngoài khu căn cứ Hách An hơn 100 dặm.
"Lão gia hỏa, ngươi thật muốn liều mạng cùng ta?"
Ma Vật hóa Lục Dự trong thanh âm lộ ra sự kiêng kị, đuổi trốn hơn một trăm dặm, hắn vẫn như cũ không thể đào thoát truy kích của lão giả.
"Hôm nay ngươi không chết, chính là ta chết."
Lão giả mang trên mặt vẻ kiên quyết, nhanh chóng vồ giết về phía Lục Dự.
Một con Ma Vật có thể hóa thành hình người tiềm phục ở khu căn cứ Hách An nhiều năm, thông qua săn giết các Giác Tỉnh giả trong khu căn cứ Hách An mà trưởng thành đến cấp Thần Tinh, đây là do chính hắn, cục trưởng Khoa Đối Kháng Ma Vật, đã thất trách mà gây nên.
Vì đền bù sự thất trách của mình, vì để cho khu căn cứ Hách An không bị một con Thần Tinh Ma Vật để mắt tới sau khi mình chết, hắn vô luận như thế nào cũng phải giết chết đối phương, cho dù là liều đi tính mạng của mình.
Dù sao hắn cũng không còn sống được mấy năm nữa, không bằng dùng mấy năm tuổi thọ còn sót lại, giải trừ uy hiếp to lớn này.
"Lão gia hỏa, ai chết còn chưa nhất định."
Biết tiếp tục chạy trốn cũng không thoát khỏi được lão giả, Ma Vật hóa Lục Dự không còn chạy trốn, đồng dạng vồ giết về phía lão giả.
Oanh, oanh, oanh!
Trận chiến kinh khủng, bộc phát từ khoảng cách tại đây hơn một trăm dặm bên ngoài khu căn cứ Hách An, vốn dĩ khu vực phụ cận có cây cối rậm rạp, dưới lực tàn phá kinh khủng của hai bên, rất nhanh đã bị hủy diệt.
Không chỉ có như thế, địa hình chung quanh dưới ảnh hưởng khi hai bên chiến đấu, cũng phát sinh biến hóa kịch liệt.
Đáng lí là địa hình bình nguyên, xuất hiện đạo đạo hẻm núi cùng hố sâu khắp nơi.
Song phương lâm vào tử chiến, thương thế trên người không ngừng tăng lên, từ vết thương ngoài da đến tổn thương chí mạng, từ trọng thương đến sắp chết.
Cho dù bị thương tích đến gục ngã, lão giả vẫn không có lùi bước, điên cuồng công kích tới con Ma Vật hóa Lục Dự, muốn ở lúc trước khi chết kéo theo Ma Vật hóa Lục Dự.
Phốc ——
Lôi điện hóa thành trường thương đâm xuyên qua trái tim của Lục Dự, ở trước ngực lưu lại một cái lỗ thủng khổng lồ.
Loảng xoảng!
Trái tim bị xuyên thủng, thân thể khổng lồ của Ma Vật hóa Lục Dự vô lực ngã xuống, máu tươi từ vết thương trên toàn thân cùng vị trí nơi trái tim chảy ra, làm cho mặt đất dưới thân nó nhuộm đỏ.
Loảng xoảng ——
Sau khi Ma Vật hóa Lục Dự ngã xuống, lão giả cũng đồng dạng ngã xuống, bởi vì năng lực đặc thù ban đầu cho nên thân thể cự nhân to lớn của lão giả lúc này đã thu nhỏ đến bình thường, không còn một tia sức sống nào.
"Đồng quy vu tận?"
Lần theo vết tích chiến đấu, Phương Bình rốt cuộc đuổi tới, xuất hiện ở trước mắt hắn là một người và một Ma Vật nằm dưới đất không còn động tĩnh.
"Không, còn chưa chết!"
Phương Bình nhanh chóng hướng về chỗ của lão giả lao đi.
Trên người lão giả vẫn có “âm thanh”, nói thẳng ra là lão giả còn chưa chết, đương nhiên, khoảng cách với cái chết đã không xa.
"Xin Đừng Chết!"
Vận dụng năng lực Xin Đừng Chết, bạch sắc quang mang bao phủ lão giả, thương thế trên người lão giả lấy tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được khôi phục vô cùng nhanh chóng.
Đối với việc cứu lão giả này, hắn cũng không có do dự, vô luận là từ phương diện nào cân nhắc, đều hẳn là phải cứu lão giả.
Đối phương giết chết Lục Dự, rõ ràng là thay hắn giải trừ một cái tai họa ngầm to lớn, dù sao chuyện hắn bị Lục Dự để mắt tới là không thể nghi ngờ.
Trước đó, sau khi Lục Dự triển lộ ra chiến lực cấp Thần Tinh, trong lòng hắn liền một mực nặng trĩu, bị một tên cấp Thần Tinh để mắt tới thì muốn tâm tình không nặng nề cũng khó khăn vô cùng, bây giờ nguy cơ đã được giải trừ, không thể nghi ngờ là làm hắn rất vui vẻ.
Với lại, có được nhân tình của một vị cường giả cấp Thần Tinh, giá trị hiển nhiên là rất cao.
"Khụ khụ —— "
Mấy phút sau, lão giả tỉnh lại, hắn đứng thẳng người lên kiểm tra thân thể một hồi, sau đó nhìn qua bốn phía, ánh mắt rơi trên người Phương Bình.
"Không nghĩ tới còn có thể sống được một mạng, ngươi hẳn là Phương Bình ha? Cám ơn."
"Cổ lão khách khí, trên thực tế ta còn phải cám ơn ngươi, ta bị con Ma Vật này để mắt tới đã không phải lần một lần hai rồi, ngươi giết chết nó, đồng dạng cũng là thay ta giải trừ nguy cơ."
Phương Bình khiêm tốn nói.
Căn cứ theo tư liệu mà hắn từ trên mạng tìm đọc được, vị cục trưởng này hẳn là họ Cổ, tên gọi cụ thể là gì thì không biết được rồi, tin tức có quan hệ đến hắn trên mạng bị quản chế rất nghiêm, cũng không có hình ảnh của hắn, thời điểm lúc đầu Phương Bình còn không nhận ra được thân phận của đối phương.
"Không cần khiêm tốn, đích thật là ngươi đã cứu ta, nhân tình này ta sẽ ghi nhớ kỹ."
Lão giả lắc đầu, sau đó ánh mắt nhìn về phía thi thể Ma Vật.
"Con Ma Vật này để mắt tới ngươi, hẳn là cảm thấy thiên phú của ngươi quá cao, đối với nó hay thậm chí toàn bộ tộc đàn Ma Vật là một cái uy hiếp."
"Tuy nói là ta thất trách, một con Ma Vật dạng này tiềm phục ở trong khu căn cứ nhiều năm, Khoa Đối Kháng Ma Vật thế mà không có phát hiện."
"Việc này trách không được Khoa Đối Kháng Ma Vật, ai có thể nghĩ tới một con Ma Vật lại có thể hóa thành hình người."
Phương Bình khách quan nói ra.
Một con Ma Vật có thể hóa thành hình người, có thể nói là đã phá vỡ quan niệm nhận biết ban đầu, Khoa Đối Kháng Ma Vật không phát hiện được cũng là có thể hiểu.
Hơi chần chờ, Phương Bình hỏi rõ nghi ngờ trong lòng.
"Cổ lão, ta chú ý tới đường vân trước ngực của con Ma Vật này thế mà hình thành con số, con số này đại biểu ý tứ gì?"
"Cái này ta cũng không biết, ta sẽ báo cáo khu căn cứ thượng cấp, không biết có thể biết chút ít gì đó hay không."
Lão giả nhíu mày suy tư, đối với tin tức về phương diện này, thật sự là hắn không biết chút nào, nếu là biết, tất nhiên sẽ có chỗ phòng bị, cũng không phát sinh tình trạng để một con Ma Vật tiềm phục ở khu căn cứ Hách An lâu như thế.
Hai người nói chuyện với nhau một hồi, sau khi lão giả khẽ gật đầu với Phương Bình thì nhanh chóng quay người rời khỏi, chẳng qua là thi thể Ma Vật thì hắn không có mang đi, tựa hồ như đã quên.
"Cổ lão, cái thi thể Ma Vật này?"
Phương Bình vội vàng gọi lại, một cái thi thể Ma Vật cấp Thần Tinh hoàn toàn chính xác là vô cùng mê người, nhưng tham ô chiến lợi phẩm của một vị cường giả cấp Thần Tinh, trừ phi đầu nhét đậu hũ mới có thể làm như thế.
"Đưa ngươi rồi!"
Lão giả không quay đầu lại, mà là nhanh chóng rời đi, trong chớp mắt đã biến mất, chỉ có thanh âm từ đằng xa truyền đến.
Phương Bình kinh hỉ nhìn về phía thi thể Ma Vật, một cái thi thể Ma Vật cấp Thần Tinh, thật đúng là niềm vui ngoài ý muốn.
Mặc dù không cách nào hiến tế để thu hoạch được thiên phú hoặc năng lực, nhưng lại có thể dùng để hiến tế thu hoạch được điểm hiến tế.
Điểm hiến tế của hắn chắc chắn sẽ tăng vọt, nhẫn thuật trạng thái Tiên nhân khẳng định có thể đổi, không chỉ như thế, khẳng định còn sẽ có rất nhiều điểm hiến tế thừa lại.
Ngay tại thời điểm Phương Bình hưng phấn nhìn chằm chằm thi thể Ma Vật, bỗng nhiên.
Thi thể đang nằm yên không có động tĩnh, xuất hiện biến hóa quỷ dị.
Từng đạo vết thương dữ tợn trên thi thể của Ma Vật, đặc biệt là cái lỗ thủng to lớn trước ngực kia, thế mà biến mất một cách quỷ dị, cùng lúc đó, thân thể Ma Vật cũng thu nhỏ rút lại đến chỉ còn hơn ba mét.