Mặc dù tàng hình ở dưới lòng đất, nhưng con Ma Vật Thần Tinh màu bạc kia chắc chắn phải có một loại phương pháp nào đó để giám sát tình trạng của Băng Sương quả, khi Băng Sương quả thành thục và phát ra mùi thơm, thân thể của Ma Vật Thần Tinh khổng lồ đã nhanh chóng trồi lên từ lòng đất.
Nó mở cái miệng lớn ra, con Ma Vật chuẩn bị nuốt cả cây cùng với Băng Sương quả vào bụng, với khả năng tiêu hóa cường đại của nó thì sắt thép cũng có thể hòa tan, huống chi chỉ là một cái cây.
Đúng lúc này.
Ông ——
Bên trong hư không, một cánh cửa chừng bàn tay mở ra, có một cái tay được duỗi ra.
Cái tay này bắt lấy Băng Sương quả một cách chuẩn xác, kéo một cái. Băng Sương quả từ trên cây bị tróc ra, đi theo cái tay này mà thối lui vào trong cửa.
Đùng ——
Một tiếng vang thật lớn, cái miệng lớn của con Ma Vật Thần Tinh cắn lại, hai hàm răng sắc bén nghiến vào nhau.
Thậm chí một bộ phận bùn đất và thân cây Băng Sương quả, tất cả đều bị nuốt vào trong miệng Ma Vật Thần Tinh, xuôi theo thực quản nuốt xuống, trượt vào cái dạ dày của con Ma Vật Thần Tinh mà ngay cả sắt thép đều có thể tan rã.
Chít chít ——
Nhưng đúng lúc này, Ma Vật Thần Tinh lại bỗng nhiên phát cuồng, trong miệng phát ra tiếng gào thét phẫn nộ, âm thanh khủng bố kèm theo sóng xung kích lan tràn ra bốn phía.
Phạm vi rộng đến cả hàng ngàn mét, tất cả cây cối trong phạm vi của sóng xung kích đều tan biến.
Khu thực vật mọc hoang vô cùng phong phú ban đầu, trong nháy mắt đã xuất hiện một mảnh đất trụi lủi tận ngàn mét.
Mà đất đá ở đó, tất cả đều như bụi mù vỡ nát ra, theo làn gió phiêu tán.
Con Ma Vật Thần Tinh này mặc dù không có mắt mọc ở trong miệng, nhưng có thể cảm nhận dựa vào xúc giác và vị giác nhạy bén, rằng trái cây mà nó bảo vệ từ lâu đã không còn nữa.
Với lại, ngay lúc vừa rồi, nó cảm giác được không khí di chuyển không bình thường, rõ ràng là có "Ma Vật" khác, trước khi nó nuốt trái cây vào thì trái cây đã bị cướp đi rồi.
Trông chừng suốt cả một năm ròng rã, thế mà lại bị "Ma Vật" khác cướp mất, điều này khiến nó cực kì phẫn nộ, phẫn nộ đến điên cuồng.
Bên trong cửa không gian, Phương Bình nắm lấy Băng Sương quả lùi về, còn chưa kịp đóng cửa lại, bỗng nhiên, một làn sóng xung kích kinh khủng lọt vào, va mạnh vào người Phương Bình.
Bành ——
Phương Bình như bị một thanh chùy nặng mấy ngàn cân va vào, bay ngược.
Y phục trên người hắn trong nháy mắt đã nát vụn, đồng thời, toàn thân xuất hiện nhiều vết rách không theo một trình tự gì cả.
Máu tươi từ những vết rách chảy ra, hắn nhìn như là pha lê vỡ vụn, toàn thân đều chảy máu xối xả.
Chít chít ——
Còn chưa đợi Phương Bình bay ngược rơi xuống đất, con Ma Vật Thần Tinh ngoài kia lại rít thêm một tiếng nữa, một đường sóng xung kích đi qua cánh cửa chưa đóng lại, xâm nhập vào bên trong không gian màu xanh lá.
Oanh ——
Đợt sóng xung kích thứ hai đánh tới trên thân Phương Bình, bỗng nhiên, Phương Bình bên trong cửa không gian cũng hóa thành khói trắng nổ nát vụn rồi biến mất.
Bên ngoài mấy dặm, trong sơn động, bản thể của Phương Bình trốn ở chỗ này.
Không sai, vừa rồi “Phương Bình” nổ nát vụn chỉ là ảnh phân thân của hắn, bản thân Phương Bình còn đang ở bên ngoài mấy dặm, trong khu vực tương đối an toàn từ đầu đến cuối.
Băng Sương quả tuy tốt, nhưng vì thế mà để Phương Bình liều mạng thì đúng là không có khả năng, cùng vì liều mạng, thà rằng hắn đi săn giết nhiều hơn mấy con Ma Vật có được năng lực hàn băng, rồi tiến hành hiến tế cho xong.
Cho nên, mặc dù thực lực của ảnh phân thân không như bản thân, xác xuất cướp đoạt Băng Sương quả thành công sẽ bị giảm xuống, Phương Bình vẫn không chút do dự lựa chọn phương pháp xử lý ổn thỏa nhất, để ảnh phân thân tiến đến cướp đoạt Băng Sương quả.
Bá ——
Một làn không gian dao động, trước người Phương Bình, một trái cây màu bạc to bằng nắm tay trẻ con xuất hiện, rơi xuống mặt đất, Phương Bình tay mắt lanh lẹ, đưa tay chụp tới vững vàng nắm chặt trái cây màu bạc ở trong tay, thứ này đương nhiên là Băng Sương quả.
Sau khi ảnh phân thân của Phương Bình thu hoạch được Băng Sương quả, lúc đó đã vận dụng Phi Lôi Thần chi thuật, để Băng Sương quả được truyền tới đây, lúc này mới là hiện tại.
"Tới tay rồi!"
Nhìn trái cây màu bạc trong tay, ngửi được mùi thơm thấm người mà thứ trái cây màu bạc này phát tán ra, sắc mặt Phương Bình phấn chấn, hắn mở một cánh cửa ở không trung, tranh thủ thời gian trốn vào bên trong không gian xanh lá.
Mùi thơm này có sức hấp dẫn cực mạnh đối với Ma Vật, lực hấp dẫn chỉ sợ còn phải mạnh như lần trước khi mà Địa Ngục Hỏa dùng ma dược dẫn dụ Ma Vật, nếu không phải trốn bên trong cửa không gian có thể ngăn cách mùi, chỉ sợ rất nhanh liền sẽ có Ma Vật lần theo mùi chạy đến.
Trốn bên trong cửa không gian, Phương Bình không ngừng lo lắng.
Hắn đã sớm chuẩn bị xong hộp để có thể ngăn cách mùi và bảo quản độ tươi mới, cất trái cây màu bạc vào trong đó, Phương Bình đi về hướng của con Ma Vật Thần Tinh màu bạc kia, muốn quan sát thử con Ma Vật Thần Tinh đang phát cuồng từ cự ly xa.
Ma Vật Thần Tinh, dạng này cũng không có nhiều, lần này là một cơ hội cực tốt để hiểu biết thêm về chiến lực của Ma Vật Thần Tinh.
Cách xa nhau cũng độ khoảng cách ba bốn dặm, hắn đã thấy được tình huống của con Ma Vật Thần Tinh bên kia.
Ma Vật phát cuồng, đã có khu vực vượt qua phạm vi mấy ngàn mét bị hóa thành đất trống không còn sót một cọng cỏ.
Trên mặt đất, có mấy kẽ nứt to lớn dài đến cả một cây số, đó là do bị cái đuôi lớn của con Ma Vật quất phải mà thành.
Ken két ——
Bỗng nhiên, có một phạm vi rộng hơn cả ngàn mét trong nháy mắt hóa thành băng đá, một biên giới băng đột nhiên xuất hiện.
Phốc, phốc, phốc!
Sau đó từng cây gai đá to lớn đến tận mấy chục mét đâm xuyên qua lớp băng, để khu vực băng nguyên hóa thành rừng đá.
Chít chít ——
Tiếp lấy là một tiếng gào thét bén nhọn, sóng xung kích kinh khủng khuếch tán, tất cả gai đá đều vỡ nát, đổ sụp tán loạn.
Mặt Phương Bình biến sắc, không chỉ là bởi vì nhìn thấy lực phá hoại kinh khủng của con Ma Vật Thần Tinh kia, mà còn bởi vì do hướng di chuyển của con Ma Vật Thần Tinh màu bạc lúc này.
Đúng vậy, nó đang hướng về khu căn cứ Ngân Xuyên.
Cũng không biết là nó đang di chuyển không có mục đích hay là bởi vì mất đi Băng Sương quả, định giận chó đánh mèo nên mới hướng về khu căn cứ Ngân Xuyên, Ma Vật Thần Tinh có dạng trí tuệ này à?
Xa xa đi theo Ma Vật Thần Tinh, khuôn mặt Phương Bình xuất hiện vẻ lo lắng.
Hắn không phải là lo lắng chuyện Ngân Xuyên bị tập kích, với khu căn cứ Ngân Xuyên thì thực lực của một con Ma Vật Thần Tinh là có đi nhưng không có về, lo lắng nhất chính là, con Ma Vật Thần Tinh này sẽ phá hư cơ sở sản xuất dọc đường.
Hơn mười phút, con Ma Vật Thần Tinh đã tới gần một chỗ cơ sở sản xuất, sắc mặt Phương Bình ngày càng khó coi.
Bỗng nhiên.
Sưu, sưu!
Hai bóng người từ phương hướng của khu căn cứ Ngân Xuyên chạy như bay đến, tốc độ nhanh chóng, thình lình đạt đến vận tốc âm thanh.
Đây là một nam một nữ, đều ở tuổi trung niên, nam bề ngoài phổ thông, nữ thì là một vị phu nhân xinh đẹp.
Hai người sau khi nhìn thấy Ma Vật Thần Tinh thì biến sắc, tuyệt không thể để Ma Vật Thần Tinh tới gần cơ sở sản xuất nếu không hậu quả khó có thể tưởng tượng.
Hai người đồng loạt ra tay bao vây công kích con Ma Vật Thần Tinh màu bạc, cả hai đều là cường giả cấp Thần Tinh.
Đại chiến Thần Tinh bộc phát, sơn băng địa liệt, một chỗ mạch nước ngầm đang chảy bị đâm xuyên, nước ngầm phun ra hóa thành hồ nước.
Nửa giờ sau, Ma Vật bị liên thủ chém giết, hai người khiêng thi thể Ma Vật màu bạc quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, sau cuộc đại chiến mặt đất đã bị tàn phá.
Bên trong cửa không gian, Phương Bình thở dài một hơi, bởi nếu chính mình là nguyên nhân dẫn đến việc bị tập kích, hắn nhất định sẽ áy náy không thôi, dù sao chuyện này do hắn mà ra.
Cũng may chuyện như vậy cũng không xảy ra, khu Ngân Xuyên kịp thời phản ứng, phái ra cường giả cấp Thần Tinh đánh chết Ma Vật.