Chương 176: Ma Vật hình người lại xuất hiện (CẦU KIM PHIẾU CẦU ĐỀ CỬ)
Dịch giả: Lãnh Phong
Hoang dã, một nữ tữ có vóc người cao gầy xuyên qua rừng rậm, nàng là Lam Ngưng xếp thứ hai mưoi ba trên danh sách, từng bị Phương Bình đánh bại
Mấy ngày trước nàng nhận một cái treo giải giết Ma Vật, bây giờ đang đuổi theo con Ma Vật này.
Bỗng nhiên, nàng dừng lại không tiến lên nữa, ánh mắt đề phòng nhìn về phía phía trước, ở phía trước của nàng, xuất hiện một nữ tử.
Đây là một nữ tử trên người mặc áo quần da màu đỏ, dung mạo yêu dã, có đôi môi như liệt diễm.
"Ngươi là người nào?"
Phát giác được nữ tử yêu dã rất có thể là tới vì mình, Lam Ngưng đề phòng hỏi.
"Người đòi mạng ngươi."
Nữ tử xinh đẹp liếm liếm môi đỏ, ánh mắt tựa như là nhìn thấy con mồi.
"Hừ —— "
Lam Ngưng hừ lạnh, mặc dù không biết đối phương vì sao lại để mắt tới nàng, nhưng đã đã xác định đối phương là địch nhân, nàng cũng không khách khí.
Hoa loa kèn màu xanh xuất hiện, tỏa ra mùi hương có thể làm người hôn mê, từng đoá hoa màu xanh lam còn cứng hơn cả kim loại hướng về phía cô gái xinh đẹp đánh tới.
Nơi khóe miệng nữ tử yêu dã lộ ra một tia khinh miệt, gió lớn bỗng nhiên đổi hướng, đóa hoa màu xanh lam bị thổi bay, mùi hương trong không khí cũng bị thổi tan.
Điều khiển cơn gió, nữ tử yêu dã bay lên, từ trên cao nhìn xuống nhìn về phía Lam Ngưng.
Hơn mười phút, một nữ tử máu me khắp người ánh mắt mang theo sự không cam lòng ngã xuống, nữ tử này chính là Lam Ngưng.
Nữ tử yêu dã đi đến bên cạnh thi thể của Lam Ngưng, thân thể đột nhiên bành trướng, trong thời gian cực ngắn, trở nên cồng kềnh, hóa thành một con Ma Vật to lớn, trên thân Ma Vật có một con số màu vàng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Răng rắc, răng rắc, răng rắc ——
Một hồi âm thanh xương vỡ, xương cốt trong thi thể Lam Ngưng bị Ma Vật nhai kỹ nuốt vào, Ma Vật lần nữa hóa thành cô gái xinh đẹp, chỉ nghe cô gái xinh đẹp nói ra.
"Kế tiếp là thứ hai mươi hai của bảng danh sách, hi vọng sẽ không quá yếu, nếu không thì một chút khiêu chiến đều không có..."
...
Tại một khách sạn cao cấp, huynh muội Mạnh Trác tổ chức yến tiệc, biểu thị cảm tạ đối với việc Phương Bình xuất thủ cứu giúp.
Ngày thứ hai, bởi vì Băng Sương quả, Phương Bình đã có hơn hai mươi ngày không có ra ngoài nhận nhiệm vụ, hiện giờ hắn chuẩn bị nhận nhiệm vụ rời đi khu căn cứ Ngân Xuyên.
Lần này, hắn tại sảng nhận nhiệm vụ đồng dạng là công việc tìm kiếm và săn giết Tứ giai Ma Vật.
So với nhiệm vụ tuần tra khô khan, hắn càng ưa thích cái nhiệm vụ tìm kiếm săn giết, bởi vì thời gian tương đối ngắn hơn, với lại có thể tiến hành chọn lựa chủng loại Ma Vật, quan trọng nhất là hắn có Haki Quan Sát, mười phần thích hợp loại nhiệm vụ này.
Một tuần sau, bên trong một mảnh đầm lầy, Phương Bình tìm được con Ma Vật mà hắn muốn giết.
Đây là một con Ma Vật chiều cao năm mét, tứ chi nhỏ bé, có một cái đầu cùng một cái đuôi thô to.
Có được năng lực ngụy trang, có thể làm cho màu sắc bản thân cùng cảnh vật chung quanh tương dung, hóa thành một bộ phận của cảnh vật chung quanh.
Trốn ở bên trong đầm lầy, liền tựa như là một bãi nước bùn, nếu không có được Haki Quan Sát, Phương Bình cho dù là từ bên cạnh đi qua, cũng chưa chắc có thể phát hiện.
Rầm rầm ——
Đầm lầy là chiến trường chính của con Ma Vật này, dưới sự thao túng của nó, nước bùn cuồn cuộn trào lên, liền tựa như là sóng biển to lớn, bao phủ Phương Bình.
"Năng lực Hie Hie no Mi biến dị."
Không khí lạnh từ trên người Phương Bình tràn ra, bọc lại chỗ nước bùn đang muốn đánh tới Phương Bình, vị trí cách Phương Bình cả mấy thước đều bị hàn băng đông kết.
Mà Phương Bình thì là nhanh chóng chạy như bay về phía Ma Vật, mặt đất trên đầm lầy khi bị hắn dẫm dưới chân, xuất hiện một con đường bằng băng.
Bạch!
Nước bùn hóa thành vài cái xúc tu to lớn, nhanh gọn quất tới người Phương Bình, nhưng lại giống đợt "sóng biển" vừa rồi, trước khi chạm vào Phương Bình đã bị đông cứng hóa thành tảng băng, răng rắc một tiếng vỡ vụn ra.
Mà nhân cơ hội này, Phương Bình đã nhích tới gần Ma Vật.
Ma Vật phát giác được có điềm không ổn, chui vào trong nước bùn, nhưng vào lúc này.
Hàn băng bỗng nhiên từ dưới chân Phương Bình kéo dài, lấy Phương Bình làm trung tâm, phạm vi trăm mét, tất cả đều đông kết trở thành hàn băng, Ma Vật cũng bị đông cứng thành hàn băng.
Răng rắc ——
Ma Vật ra sức giãy dụa, từ bên trong hàn băng thoát ra, muốn chạy trốn, nó đã nhận ra nó không phải là đối thủ của Phương Bình.
Nhưng nó mới từ bên trong đống băng tuyết thoát ra, một thanh đao được gia cố bằng Haki Vũ Trang đã nhanh chóng xẹt qua cổ nó.
Phốc ——
Trên cổ của nó xuất hiện một đạo vết thương ghê rợn, máu tươi phun tung toé, nó cũng không phải là Ma Vật am hiểu phòng ngự.
Sưu!
Cổ họng bị thương, rất có thể là trọng thương, biết hôm nay hẳn phải chết, Ma Vật phát cuồng, bắt đầu công kích về phía Phương Bình.
Thế nhưng, còn chưa công kích được Phương Bình, một cây băng trùy to lớn từ mặt đất đâm ra, đâm vào trên người của nó, tại trên người nó đâm ra một cái lỗ thủng, đồng thời đem nó đánh bay ra ngoài.
Nó bò lên muốn lần nữa tấn công Phương Bình, nhưng lại lần nữa bị băng trùy đánh bay.
Sau thời gian bị mất máu quá nhiều, cuối cùng, Ma Vật bịch một tiếng ngã xuống đất, triệt để chết đi.
Phương Bình đi lên trước, thu thi thể của Ma Vật vào không gian hiến tế, đang chuẩn bị dùng Phi Lôi Thần chi thuật để trở về Khoa Đối Sách Ma Vật, đúng lúc này, sắc mặt hắn biến đổi.
"Có người đang nhanh chóng tới gần!"
Trong phạm vi Haki Quan Sát có thể cảm giác được, một bóng hình của con người nhanh chóng chạy như bay đến hướng của hắn.
Rất nhanh, hắn gặp được người đang chạy như bay đến, đây là một vị nữ tử, người mặc áo quần da màu đỏ, hiện ra dáng người có lồi có lõm, môi đỏ như liệt diễm, có phần hơi gợi cảm.
"Ngươi chính là vị trí thứ hai mươi hai trên bảng danh sách, Phương Bình?"
Nữ tử chạy đến khoảng cách cách Phương Bình hơn một trăm mét thì ngừng lại, ánh mắt cực kỳ mang tính xâm lược nhìn về phía Phương Bình.
Cũng không phải là ánh mắt coi trọng Phương Bình, mặc dù Phương Bình cũng có hơi soái, nhưng còn không có mị lực lớn như vậy, ánh mắt đối phương nhìn về phía Phương Bình, tựa như là nhìn con mồi.
"Ta là Phương Bình, ta hẳn không có trêu chọc ngươi ha?"
Cảm giác ra nữ tử có địch ý, Phương Bình duy trì đề phòng, trong đầu suy tư trong khoảng thời gian này, chính mình đến cùng đã trêu chọc đến người nào.
Trên bảng danh sách thì người thứ hai mươi chín coi như là một.
Cùng ba vị nữ tử kia miễn cưỡng tính một nữa, giữa hai bên mặc dù không có xung đột lợi ích, nhưng cũng không thể cam đoan đối phương lại bởi vì nguyên do từ ba vị nữ tử kia bị mất đi mặt mũi, giận lây sang hắn.
Trừ cái đó ra, chính là kẻ bị hắn khiêu chiến đánh bại, người từng giữ vị trí thứ hai mươi hai trên bảng danh sách, Lý Bằng Lăng, và người từng khiêu chiến hắn, thứ hai mươi ba của bảng danh sách, Lam Ngưng.
"Ngươi thật sự không có trêu chọc đến ta, muốn trách thì trách chính ngươi số mệnh không tốt, vừa lúc là kẻ đứng thứ hai mươi hai trên bảng danh sách."
Đầu lưỡi nữ tử liếm liếm môi đỏ.
"Không nghĩ tới so với trên hồ sơ còn đẹp trai hơn, tỷ tỷ ta có chút không nỡ giết ngươi rồi."
"Trong tư liệu nói, ngươi đã từng đánh bại qua Lam Ngưng thứ hai mươi ba của bảng danh sách, không biết ngươi so với nàng thì mạnh hơn bao nhiêu."
"Lam Ngưng, trước khi ngươi tìm tới ta thì đã ra tay với Lam Ngưng rồi?"
Phương Bình bén nhạy đã nhận ra gợi ý trong lời nói của đối phương, trước lúc đối phương ra tay với hắn, rất có thể đã xuất thủ đối với Lam Ngưng, với lại rất có thể...
"Không sai, nàng đã chết."
Nữ tử mang ý cười trên mặt, nhưng lại để Phương Bình cảm giác được một trận lãnh ý.
"Ngươi có thể đánh bại nàng, hẳn là còn mạnh hơn nàng đi, cũng đừng làm cho tỷ tỷ thất vọng nha."
Ô ——
Đang khi nói chuyện, nữ tử bỗng nhiên xuất thủ như lôi đình, một đạo vòi rồng xuất hiện, tới gần vị trí của Phương Bình.
Có lực hút kinh khủng từ vòi rồng truyền ra, hấp dẫn lấy bao quát cả Phương Bình và tất cả các vật quanh hắn, cho nên khi bị cuốn vào trong đó, tất cả đều trong nháy mắt bị xoắn nát.