Chương 183: Khiêu chiến vị trí thứ 18 trên bảng danh sách
Trans: Ý Như Lê - Edit: Hắc Dược
"Cũng đến lúc phân rõ thắng bại rồi."
Phàn Huyên lên tiếng nhắc nhở.
Chỉ thấy bên trên sân quyết đấu, thân thể Điền Đệ đã hóa thành kim cương, thu được khả năng phòng ngự siêu cường, cho dù bị hàn băng đông kết, nàng cũng có thể rất nhanh chóng thoát ra, lại cơ hồ không nhận chút tổn thương nào.
Phòng ngự siêu cường để cho nàng ta có khả năng chặn lại sự xâm nhập từ bên ngoài.
Mà về phía Yến Tuyết, thanh kiếm thủy tinh ban đầu là trong suốt thế mà đã hóa thành màu máu, đối mặt trạng thái kim cương hóa khiến đao thương bất khả xâm nhập của Điền Đệ, nàng không lùi mà tiến tới, kiếm màu máu chĩa hướng vào Điền Đệ bổ tới.
Oanh!
Nắm đấm kim cương và lưỡi kiếm va chạm, nắm đấm kim cương của Điền Đệ thế mà xuất hiện một vết thương rất sâu, lập tức lại bị một lực trùng kích to lớn đâm đến liên tiếp lui về phía sau.
Yến Tuyết không bị quá nhiều ảnh hưởng, từng nhát kiếm cách không trảm kích, chém ra một đường huyết sắc quang, đụng vào ngực Điền Đệ, xuất hiện một vết thương sâu hoắm khiến nàng bay ngược.
"Ta nhận thua —— "
Giao thủ liên tiếp mấy lần, vết thương trên người Điền Đệ chằng chịt, biết không thể có phần thắng, Điền Đệ quả quyết nhận thua.
"Yến Tuyết thắng, thay thế vị trí thứ ba mươi trên bảng danh sách từng là của Điền Đệ!"
Điền Đệ đã nhận thua, vị Ngũ giai Giác Tỉnh giả đảm nhiệm chức trọng tài cũng tuyên bố.
"Lại một người leo lên bảng danh sách, đây đã là lần thứ ba rồi, khu căn cứ Hách An này thực tình khó lường."
"Hoàn toàn có chút khó lường, chỉ đơn giản là leo lên bảng danh sách, mà tổng số người trong bảng danh sách đã đủ để xếp vào vị trí thứ năm trong các khu căn cứ rồi."
Có Giác Tỉnh giả xem cuộc chiến xong thì cảm thán nói ra, một căn cứ mà có khoảng chừng ba người leo lên bảng danh sách, tình huống này cũng ít khi thấy, khu căn cứ Hách An xem như nổi danh triệt để ở Khoa Đối Kháng Ma Vật khu căn cứ Ngân Xuyên.
Không ít người sinh lòng đề phòng, có ý nghĩ sẽ thu thập tình báo của các Giác Tỉnh giả đến từ khu căn cứ Hách An, bằng không đợi đến khi đối phương phát động khiêu chiến, chính bản thân thì lại đối với năng lực của đối phương hoàn toàn không hiểu rõ, vậy lại thêm thua thiệt.
Chiến thắng đối thủ, Yến Tuyết thở dài một hơi, hướng về phía khu người xem mà đi tới.
"Chúc mừng."
Bọn người Phương Bình lên tiếng chúc mừng, thu hoạch được xếp hạng thứ ba mươi trên bảng danh sách, mỗi tháng đều sẽ có 1300 điểm tích lũy làm doanh thu, đây là số điểm tích lũy không nhỏ, đã đủ để cung cấp dịch dinh dưỡng tiêu hao mỗi tháng.
"Cảm ơn."
Yến Tuyết cảm ơn, đi tới bên cạnh Phương Bình, nhìn về phía Phương Bình hỏi.
"Khoảng cách với lần trước ngươi khiêu chiến đã gần đến nửa năm rồi, Hạng Khâu khiêu chiến ba lần, đã sở hữu vị trí thứ mười bảy của bảng danh sách, ngược lại ngươi một lần cũng đều không có khiêu chiến, ngươi chuẩn bị lúc nào lại khiêu chiến tiếp?"
Khuôn mặt băng lãnh của nàng không tự chủ được mà nhu hòa hơn một ít, kể từ lần trước, hễ khi nàng nhìn thấy Phương Bình, liền sẽ tự nhiên thành như thế.
Thay đổi như thế, chính bản thân nàng cũng không có phát hiện ra, nhưng những người xung quanh lại nhận ra điều đó rất rõ ràng, khóe miệng Diêu Tuấn lộ ra một tia cười nghiền ngẫm, nét mặt Phàn Huyên thì nhăn lại một chút khó có thể nhận ra, không hiểu là nàng có chuyện bực bội vặt vãnh gì.
"Nhìn ngươi chiến đấu, hoàn toàn có chút ngứa tay, thôi thì ngay bây giờ đi."
Phương Bình ngẫm nghĩ nói ra.
Một đoàn người tiến về phía trước đại sảnh nhiệm vụ, thông qua đại sảnh nhiệm vụ, Phương Bình khiêu chiến người thứ mười tám của bảng danh sách.
Nếu như hoàn toàn vì hư danh thì cũng thôi đi, hắn còn không đến mức chọn khiêu chiến một vị Ngũ giai Giác Tỉnh giả vì hư danh, nhưng một khi có lợi ích khác biệt móc nối lại, dù sao đó là lợi ích thật sự có thể nhìn thấy.
"Quyết đấu được sắp xếp vào lúc ba giờ chiều nay."
Báo danh xin khiêu chiến, Phương Bình rất nhanh liền đã nhận được phản hồi từ Khoa Đối Kháng Ma Vật, bởi vì vị Giác Tỉnh giả bị khiêu chiến bây giờ đang ở khu căn cứ Ngân Xuyên, nên trận quyết đấu được sắp xếp vào lúc ba giờ chiều ngày hôm nay.
Ba giờ chiều, khán phòng của sân quyết đấu lần nữa xuất hiện không ít người đến đây quan chiến.
Số lượng thậm chí so với lúc sáng khi Yến Tuyết khiêu chiến Điền Đệ đứng thứ ba mươi trên bảng danh sách càng nhiều hơn, với lại trong đó còn không ít người thuộc vị trí đầu hai mươi của bảng danh sách.
Một bên là thuộc cấp độ khiêu chiến hàng Tứ giai, một bên là của cấp độ khiêu chiến hàng Ngũ giai, cả hai coi như có trình độ khác biệt rõ ràng.
Hai mươi vị trí ở vào đầu bảng danh sách, dù chỉ là những người đứng ở thứ hạng cũng không cao, đã cảm thấy uy hiếp.
Bên trong sân quyết đấu, Phương Bình cùng người sở hữu vị trí thứ mười tám của bảng danh sách đứng tương đối nhau, đây là một nam tử có dáng người cực kỳ cao lớn, chiều cao cũng phải 2m2 trở lên.
Hai cánh tay trần trụi, tóc hắn hơi dài và uốn lượn, ánh nhìn lạnh lùng tàn khốc, trên thân tràn ngập dã tính như dã thú.
"Lại là người của khu căn cứ Hách An."
Nhìn thấy Phương Bình, thanh âm của hắn lộ ra vẻ bất mãn, liền phảng phất là người khu căn cứ Hách An có ân oán không nhỏ với hắn.
Sự thật hắn chính là Tang Thái đã từng bị Hạng Khâu khiêu chiến đánh bại.
Thời gian nửa năm gần đây, xếp hạng của Hạng Khâu tăng lên tới vị trí thứ mười bảy của bảng danh sách, mà hắn sau khi bị đánh bại thì đã tức giận phấn đấu hơn nữa, thứ hạng cũng tăng lên không nhỏ, đạt tới vị trí thứ mười tám của bảng danh sách.
Trong quá trình này, hắn đã từng nhiều lần chọn Hạng Khâu làm đối tượng khiêu chiến, nhưng đều đã thất bại.
Bởi vì nguyên nhân này, hắn đối với người khu căn cứ Hách An có cảm giác tự nhiên thấy chán ghét, bây giờ lại bị Phương Bình đến từ khu căn cứ Hách An khiêu chiến, lập tức để hắn đối với người khu căn cứ Hách An càng thêm bất mãn.
". . . . . ."
Phương Bình không có lên tiếng, hắn thực tình không có nhằm vào đối phương, bây giờ thực lực của hắn bên trong Ngũ giai đến cuối cùng có thể đạt tới cấp độ gì, hắn cũng nói không rõ.
Hạng Khâu Đã đã đứng thứ mười bảy trên bảng danh sách, như vậy hắn dứt khoát cứ chọn khiêu chiến người xếp thứ mười tám của bảng danh sách, thực tình không có nghĩ qua sẽ lại là nhằm vào đối phương.
Hắn không có ý định giải thích, lúc này nếu giải thích không rõ, sẽ chỉ càng giải thích càng chọc giận đối phương hơn.
Với lại cũng không tất yếu cần lời giải thích, hắn xưa nay không hề thích dùng sự nhiệt tình đối đãi người hờ hững.
"Không được đánh đến chết hoặc gây nên tàn phế, nếu không vĩnh viễn hủy bỏ tư cách xếp hạng cũng như truy cứu trách nhiệm."
Sau khi trọng tài tuyên đọc quy tắc thì lui đến một bên, tuyên bố đối chiến bắt đầu, Phương Bình cùng Tang Thái đều bắt đầu chuyển động.
Hai mắt Phương Bình hóa thành Mangekyou Sharingan vĩnh hằng, vận dụng khả năng điều khiển viễn trình, năm thanh phi đao chứa trong bao da đựng phi đao bay ra, hóa thành năm vệt ánh sáng màu tím, lấy quỹ tích hình cung, nhắm phương hướng của Tang Thái mà tới gần.
Quanh thân Tang Thái bao phủ lên một tầng đất sắc vàng, ban đầu hình thể của hắn cũng đã cực kỳ to con đầy những bắp thịt, sau khi bao phủ lên hào quang màu vàng, trở nên càng thêm nổi bật.
Nương theo sự sụp đổ của mặt đất, hắn biến mất ngay tại chỗ, tựa như một cỗ xe container phi nhanh phóng ra.
Oanh!
Nắm đấm kéo theo ánh hào quang màu vàng đất, xé rách không khí, mang theo âm thanh chói tai, đập hướng Phương Bình.
Bá ——
Trước khi sắp bị nắm đấm nện đến, Phương Bình thuấn di biến mất rồi xuất hiện sau lưng Tang Thái, nắm tay phải hóa thành cự quyền hỏa diễm to lớn, kéo dài như vung chùy đến Tang Thái.
Đây là vận dụng kỹ xảo của Ace đối với hỏa diễm, có tốc độ nhanh, phạm vi rộng, đặc điểm uy lực lớn, Ace đã từng dựa vào chiêu Hỏa quyền này, một phát đánh chìm năm chiếc thuyền.
Bây giờ Phương Bình, uy lực của năng lực hỏa diễm so với Ace cũng vẻn vẹn chỉ yếu hơn một chút mà thôi, một quyền cũng đủ để cho phạm vi trăm mét hóa thành đất đá khô cằn.
Ầm ầm!
Đối mặt đòn tập kích đột nhiên như thế, Tang Thái chưa kịp trốn tránh, trực tiếp bị nắm đấm hỏa diễm càng thêm to lớn hơn so với khổ người của hắn bao phủ.
Mặt đất xuất hiện một cái hố đường kính đạt tới mấy chục mét, trung tâm cái hố, bùn đất hóa thành nham tương, ục ục bốc lên, mà Tang Thái thì đã nằm bẹp ở trong đống nham tương đó.
"Chỉ có chút thực lực ấy?"
Từ trong nham tương bò lên, Tang Thái không tổn hại chút nào, ánh mắt hơi có vẻ khinh miệt nhìn về phía Phương Bình.
Hào quang màu vàng đất bao phủ ở trên người hắn, chẳng những có thể tăng cường chiến lực của hắn, còn có thể tăng cường lực phòng ngự của hắn, dưới lực phòng ngự cường đại như vậy, hắn cứ thế không hề bị tổn hại mà chọi cứng lại một quyền này của Phương Bình.
"Phòng ngự rất xuất chúng."
Phương Bình nhắm con mắt lại, bây giờ năng lực Mera Mera no Mi biến dị có uy lực đã đạt tới Tứ giai đỉnh phong, cùng Ngũ giai chênh lệch cũng không xa.
Đối phương có thể không hư hao chút nào chứng tỏ phòng ngự quả thực rất không bình thường.
"Thôi được, cứ nhìn xem phòng ngự của ngươi có phải là mạnh đến mức thật sự không đánh tan được hay không."
Liên tiếp bị đối phương dùng ngôn ngữ khiêu khích, mặt Phương Bình vẫn không đổi sắc, hắn không đến mức bị loại khiêu khích này chọc cho nổi giận.
Mặc dù không nổi giận, nhưng lại không có nghĩa là đối mặt với khiêu khích của đối phương hắn sẽ có vẻ mặt vui mừng.