Chương 186: Thị Huyết Ngô Công [CẦU KIM PHIẾU CẦU ĐỀ CỬ]
Dịch giả: Lãnh Phong
Đuổi ba vị đội trưởng đi, Phương Bình tìm một nơi, bắt đầu rèn luyện phối hợp những năng lực thường.
Làm lĩnh đội không cần tham dự tuần tra, điểm này thực tình không sai, ngoại trừ có thay đổi một chút một vài chuyện, thì bình thường cũng không có khác biệt gì.
Điều duy nhất cần phải chú ý chính là, không thể ở trong không gian n ănglực Doa Doa no Mi đểrèn luyện năng lực, nếu không xuất hiện tình huống bất ngờ, sẽ không có cách nào nhận được tin tức.
"Cùng đi ăn cơm nha!"
Giữa trưa, Phàn Huyên xuất hiện với vầng trán có hơi vương chút mồ hôi, đối phương cũng không tuần tra buổi sáng, hẳn là cùng Phương Bình giống nhau, tìm một nơi khai phát và rèn luyện năng lực cho đến hiện tại.
"Được."
Phương Bình ngừng rèn luyện năng lực lại, đáp một tiếng, đi theo Phàn Huyên về phía phòng ăn.
"Bầu không khí trong đội không quá ổn định, không ít người đối với thực lực của ngươi có chút lo lắng!"
Phàn Huyên lên tiếng nhắc nhở.
"Ta đã nhận ra, nhưng mà loại sự tình này giải thích vô dụng, chỉ có lấy thực lực chứng minh."
Phương Bình lắc đầu nói ra.
"Nói cũng đúng, trừ phi xuất hiện một con Ngũ giai Ma Vật, nếu không rất khó có thể làm cho bọn hắn tin phục."
Phàn Huyên gật đầu.
Thời gian một tuần đi qua, rất nhanh cũng sắp là hai tuần thời gian trôi qua, nơi sản xuất gặp phải mấy lần bị Ma Vật tập kích, nhưng chưa cần Phương Bình xuất thủ, Ma Vật đã bị chém giết.
Mạnh nhất là một con Tứ giai Ma Vật, tên tiểu đội trưởng gặp phải Ma Vật có thực lực rõ ràng mạnh hơn Tứ giai Giác Tỉnh giả bình thường, nhưng vẫn một mình giết được Ma Vật.
Liên tục hai tuần không thấy Phương Bình xuất thủ, bầu không khí trong đội càng trở nên thêm không ổn định.
Một số vị nữ Giác Tỉnh giả càng quá đáng hơn khi bí mật nói sau lưng hắn là "Ngũ giai hàng lởm", Phàn Huyên vì danh dự của Phương Bình, đối với các nàng giải thích nhiều lần, nhưng vẫn vô dụng như cũ.
"Cho một con Ngũ giai Ma Vật tới đi, nếu không tới, danh xưng "Ngũ giai hàng lởm" của ngươi coi như thành sự thực rồi."
Phàn Huyên phàn nàn nói.
"Ta nói, cái kỳ vọng này của ngươi có phải hay không có điểm lạ nha."
Phương Bình buồn cười nói ra.
Những người khác thời điểm nhận nhiệm vụ đóng giữ này, đều kỳ vọng là không bị gặp Ma Vật quá mạnh, Phàn Huyên thì tốt rồi, ngược lại là hy vọng có thể gặp được Ngũ giai Ma Vật.
"Đích thật là có hơi lạ."
Phàn Huyên bất đắc dĩ cười khổ, chính mình chắc là điên rồi, thế mà hy vọng có thể gặp được Ngũ giai Ma Vật.
Lại là mấy ngày đi qua, thời hạn một tháng đóng giữ, đã qua một nửa.
Chạng vạng tối, một tiểu đội bốn người phụ trách tuần tra ban đêm, đội trưởng là nữ tử trung niên trong ba vị Tứ giai, đội viên có Phàn Huyên và hai nam tử.
"Có động tĩnh!"
Đột nhiên, bên trong bốn người, một nam tử mang kính mắt, sắc mặt ngưng trọng, lên tiếng nhắc nhở.
Một loại năng lực của hắn là kết giới âm thanh, có thể lấy hắn làm trung tâm, trong phạm vi một cây số lẻ một, đan dệt ra một cái kết giới âm thanh.
Ở trong phạm vi bên trong kết giới, bất luận thanh âm dù rất nhỏ, cho dù là một con kiến bò qua, chỉ cần hắn nguyện ý, cũng có thể nghe được.
Mà ngay mới vừa rồi, hắn đã nghe được tiếng bước chân dị thường, đó là một loại sinh vật nào đó có hình thể khá lớn, tạo ra thanh âm giẫm trên cành cây khô.
"Ở phương hướng nào?"
Trung niên nữ tử hỏi thăm.
"Cái hướng kia!"
Nam tử đeo kính chỉ vào một cái phương hướng nói ra.
Trung niên nữ tử vẫy vẫy tay, ra hiệu đám người đi theo nàng, cẩn thận ẩn nấp đi qua, nhìn một chút đến cùng là Ma Vật gì.
Nhưng chỉ mới đi tới phía trước vẻn vẹn gần hơn trăm mét, nam tử đeo kính đã biến sắc.
"Ma Vật đã phát hiện ra chúng ta!"
Cơ hồ ngay lúc tên nam tử nói ra lời này thì đồng thời, nơi xa đã có âm thanh "răng rắc" truyền đến.
Đó là động tĩnh của con Ma Vật đang đụng gãy cây cối nhanh chóng lao tới.
Rất nhanh, Ma Vật cách bọn họ liền chỉ còn không đến trăm mét, trung niên nữ tử xuất thủ, ở trong hư không, hào quang xen lẫn hình thành một tấm lưới ánh sáng to lớn, lưới đánh tới Ma Vật.
Đây là năng lực của nàng, thao túng "ánh sáng" đan thành lưới ánh sáng, có được năng lực chém cực mạnh, nàng đã từng lấy loại năng lực này, cắt vụn một con Tứ giai Ma Vật thành thịt nát.
Xoẹt ——
Ma Vật né tránh không kịp, hoặc là không có tránh né, đâm thẳng vào hào quang, lập tức truyền ra thanh âm xoèt xoẹt.
Nhưng Ma Vật cũng không có bị lưới ánh sáng cắt ra, mà là phá vỡ lưới ánh sáng, trên thân vẻn vẹn xuất hiện một chút vết cắt nhàn nhạt, chỉ bị thương một chút.
Nhờ ánh trăng, bọn hắn thấy rõ bóng dáng Ma Vật.
Đây là một con Ma Vật dài hơn mười thước, khoác trên người lớp vảy màu máu, bao quanh dày đặc cả cái bụng.
"Không tốt, đây là Ngũ giai Ma Vật Thị Huyết Ngô Công."
Nhìn thấy cái con Ma Vật này, hết thảy mọi người đều là sắc mặt đại biến, thứ này lại có thể là một con Ngũ giai Ma Vật.
"Để ta chặn lại nó, các ngươi nhanh cầu viện."
Trung niên nữ tử trong lòng một mảnh lạnh buốt, vận khí thực sự quá kém, dưới tình huống đội trưởng không quá đáng tin cậy, thế mà gặp Ngũ giai Ma Vật.
Hiện tại chỉ hy vọng đội trưởng không nên quá yếu, có thể kịp thời chạy đến kiềm chế lại con Ngũ giai Ma Vật này, sau đó tập hợp ba vị đội trưởng bọn hắn lại, liên thủ để mà chém giết con Ngũ giai Ma Vật này.
Nàng ấn hai tay về phía mặt đất, bùn đất được nàng khống chế chen chúc trồi lên, bao phủ con Thị Huyết Ngô Công vào trong đó, tạo thành một cái kén đất to lớn.
Thế nhưng còn chưa để nàng kịp buông lỏng một hơi, bỗng nhiên, mặt ngoài kén đất bị thủng lộ ra sương mù màu máu, bùn đất đang nhanh chóng bị ăn mòn.
Đây là năng lực của Thị Huyết Ngô Công —— huyết vụ, có tính ăn mòn mãnh liệt, vô luận là động thực vật hay là kim loại đất đá, tất cả đều có thể ăn mòn.
Răng rắc ——
Thị Huyết Ngô Công phá đất mà lên phóng thẳng tới hướng nàng, nàng cuống quýt làm thành lưới ánh sáng trước người, nhưng lại bị Thị Huyết Ngô Công xuyên qua, Thị Huyết Ngô Công đụng vào trên người nàng.
"Phốc phốc —— "
Nàng bị đâm đến miệng phun máu tươi bay ngược, còn chưa tới kịp từ dưới đất bò dậy, Thị Huyết Ngô Công đã nhào lên trên người nàng, miệng lớn chảy đầy chất lỏng buồn nôn cắn về phía nàng.
Tránh thoát không được, trong nội tâm nàng toàn là tuyệt vọng, biết hôm nay sợ rằng dữ nhiều lành ít. Nàng ước trước khi nó cắn mình thì nó đã đánh răng súc miệng cho sạch sẽ hơn.
Đúng lúc này, nàng nhìn thấy một bàn tay màu xanh lá khổng lồ vỗ tới hướng Thị Huyết Ngô Công.
Bành ——
Thị Huyết Ngô Công bị đập đến lăn lộn bay ngược, nơi bị vỗ trúng lõm xuống, lớp giáp xác vỡ tan, có chất lỏng màu xanh lục chảy ra.
Nàng vừa kinh ngạc vừa vui mừng quay đầu lại, đã thấy sau lưng, không biết lúc nào xuất hiện một cự nhân màu xanh lá.
Cự nhân màu xanh lá chỉ có nửa người trên, tàn khuyết không đầy đủ, nhưng trên thân lại tỏa ra khí tức nguy hiểm cực kì kinh khủng.
Mà tên đội trưởng nàng khinh thường kia thì đang ở trong cự nhân màu xanh lá, nàng được cứu bởi tên đội trưởng mà nàng một mực xem thường.
Sưu!
Nhìn thoáng qua trung niên nữ tử, mặc dù thụ thương không nhẹ, nhưng hẳn là không chết được, ánh mắt Phương Bình nhìn về phía Thị Huyết Ngô Công, hướng tới phía Thị Huyết Ngô Công mà chạy như bay.
Thị Huyết Ngô Công dữ tợn mở miệng lớn, sương mù màu máu phun ra ngoài, vọt tới Phương Bình.
Phương Bình không có tránh né, phía sau hắn chính là trung niên nữ tử và ba người Phàn Huyên, nếu như hắn tránh né, ngoại trừ trung niên nữ tử, Phàn Huyên cùng ba người kia rất có thể sẽ chết.
Xoẹt xoẹt ——
Sương mù màu máu đụng lên Susanoo, truyền ra âm thanh ăn mòn, Susanoo mặc dù bị ăn mòn, nhưng lại cũng không có bị đánh vỡ.
Cùng năng lực của Tang Thái đồng dạng, Susanoo đồng dạng là năng lực công phòng nhất thể, có được lực công kích cường đại, đồng thời, cũng tương tự có lực phòng ngự cường đại.
Tay phải nâng kiếm lên, nhanh chóng xoay tròn, vô số mũi tên màu xanh lá bắn ra, bắn về phía Thị Huyết Ngô Công.
Phốc phốc phốc!
Lớp giáp kiên cường của Thị Huyết Ngô Công xuất hiện cái lỗ máu này đến cái lỗ máu khác, sau khi một trận mũi tên qua đi, trên thân Thị Huyết Ngô Công xuất hiện lít nha lít nhít lỗ máu.
Mặc dù tình trạng mấy cái lỗ máu cũng không tính là nghiêm trọng, nhưng nhiều như vậy, cũng không khỏi để Thị Huyết Ngô Công chịu thương thế không nhẹ.
Lúc mưa tên qua đi, Thị Huyết Ngô Công nhanh chóng vồ về phía Phương Bình, muốn tiếp xúc thân mật rồi cắn xé Phương Bình.
Mà Phương Bình thì là giơ tay lên phía bên cạnh, đâm rách không khí, đâm về Thị Huyết Ngô Công.
Phốc ——
Thị Huyết Ngô Công bay ngược, trên thân có thêm một cái lỗ máu to lớn.
Phương Bình truy hướng Thị Huyết Ngô Công, kiếm trong tay xoay tròn, phát ra tiếng vang chói tai, lần nữa đâm ra.