“Chuyện lần này có thể có quan hệ với khu căn cứ Ngu Dương hay không?”
Tần Lam trầm giọng nói.
“Hẳn là không có quan hệ, khu căn cứ Ngu Dương hẳn là bị lợi dụng!”
Lữ Vận lắc đầu.
“Đi về trước rồi lại nói.”
Khu căn cứ Ngu Dương tự nhiên là không cần đến nữa, ba vị cường giả cấp Thần Tinh mang theo ba người Phương Bình quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên.
Mười mấy phút sau, sáu người về tới khu căn cứ Ngân Xuyên.
Ba vị cường giả Thần Tinh vội triệu tập khẩn cấp cao tầng của Khoa Đối Kháng Ma Vật, chuẩn bị tổ chức một cuộc họp cao tầng, Phương Bình và hai người còn lại thì lần lượt quay trở ra để về nhà.
Tuy rằng họ cũng không có hoàn thành nhiệm vụ tìm kiếm lần này, nhưng lúc này đây dù sao cũng là bởi vì sai sót từ bên phía Khoa Đối Kháng Ma Vật, lại còn có để cho đám người Phương Bình lâm vào trong nguy hiểm nữa.
Trước khi rời đi, Lữ Vận có tỏ thái độ ám chỉ tiền thưởng và điểm tích lũy của nhiệm vụ lần này sẽ không ít, hơn nữa còn sẽ bồi thường thêm cho thỏa đáng.
Tuy rằng biết sau đó sẽ được ban thưởng phong phú, nhưng tâm tình Phương Bình vẫn như cũ không có chút chuyển biến tốt hơn nào.
Chuyện xảy ra lần này, là một sự kiện đấu tranh sinh tử nguy hiểm nhất trong số các lần gặp nguy hiểm ít ỏi từ lúc hắn trở thành thức tỉnh giả tới nay.
Từ lúc có được năng lực Ma Vật Tế Đàn tới nay, hắn một đường tiến bước, tuy rằng vẫn có những gợn sóng, nhưng cũng coi như thuận buồm xuôi gió.
Nhưng lần này thì khác hẳn, là nguy cơ sinh tử chân chính, cuối cùng nếu không có cứu viện chạy tới kịp thời, hắn khẳng định đã chết.
Lòng còn sợ hãi, mặc dù là đến bây giờ, nhưng hắn vẫn như cũ không khỏi có cảm giác lạnh cả sống lưng.
Nhanh chóng liếc mắt nhìn Hồ Ngạo Nhi và Lỗ Dư một cái, trừ bỏ Hồ Ngạo Nhi có thực lực cường đại nên tự cao có được thủ đoạn tự bảo vệ mình ra, thì Lỗ Dư cũng đang giữ mộ dáng lòng còn sợ hãi.
Tuy rằng đã từng đồng cam cộng khổ, nhưng Phương Bình không có ý định nói chuyện với hai người nữa, chuẩn bị đi thẳng về chỗ ở của mình.
Chỉ là đúng lúc này, Hồ Ngạo Nhi lại là đi tới bên cạnh hắn, nói mở lời trước.
“Trao đổi số điện thoại với nhau không?”
“Được.”
Phương Bình ngoài ý muốn liếc mắt nhìn Hồ Ngạo Nhi một cái, gật đầu rồi lấy di động ra.
Ngày hôm qua khi đối phương nhìn thấy mấy người bọn họ, tuy rằng chưa nói tới việc tỏ ra cao ngạo, nhưng dù một chút hứng thú chuyện trò đều không có, hiện giờ lại là chủ động yêu cầu trao đổi số điện thoại.
Sở dĩ sẽ như vậy, hiển nhiên là bởi vì trong cuộc chiến lúc nãy, thực lực mà hắn thể hiện ra, đã đạt đến trình độ được đối phương công nhận, hoặc có thể nói là đã khiến cho đối phương hứng thú.
Trao đổi số điện thoại với nhau xong, hai người cũng không có gì nhiều để nói chuyện thêm với nhau nữa, mà lập tức từng người rời đi, từ đầu đến cuối, hai người đều không có cùng trao đổi số điện thoại với Lỗ Dư.
Phương Bình là bởi vì có tính cách như thế, hắn cũng không phải loại người thích kết giao bằng hữu tứ phương, mà Hồ Ngạo Nhi hiển nhiên là bởi vì Lỗ Dư cũng không có thể khiến cho nàng cảm thấy hứng thú.
Trở lại chỗ ở, Phương Bình nằm ở trên chiếc sô pha mềm mại, hồi tưởng lại cuộc chiến ngày hôm nay, suy xét về nhược điểm mà chính mình bại lộ ra trong trận đấu.
Đối với những người khác mà nói, nhược điểm như cũ là nhược điểm, rất khó có thể thay đổi, rốt cuộc khi thức tỉnh năng lực mới, họ không thể thay đổi một cái khác bằng mong muốn của mình được, còn lần thức tỉnh tiếng theo sẽ có được năng lực gì khác nữa, là vô pháp biết được.
Nhưng đối với Phương Bình mà nói thì lại là khác rồi, sau khi phát hiện ra nhược điểm, hắn có thể thông qua săn giết loại hình Ma Vật tương ứng để hiến tế ra loại hình năng lực tương tự, bù đắp cho cái nhược điểm đó.
“Thủ đoạn bảo mệnh chỉ có một!”
Rất nhanh, Phương Bình đã tìm ra nhược điểm mà chính bản thân mình để lộ ra trong chiến đấu.
Hiện giờ, thủ đoạn bảo mệnh mạnh nhất của hắn không thể nghi ngờ là năng lực không gian, bằng vào loại năng lực này, hắn đã nhiều lần đùa giỡn với tử thần.
Nhưng tất cả thủ đoạn bảo mệnh của hắn cũng chỉ có mỗi một cái này thôi, nếu mà gặp được kẻ địch có thể giam cầm không gian, tựa như ngày hôm nay, liền rất có thể lâm vào nguy hiểm.
Hắn cần phải có loại thủ đoạn bảo mệnh khác nữa.
Như loại về tốc độ, có thể khiến cho hắn sở hữu thứ tốc độ ngay cả Thần Tinh đều đuổi không kịp.
Như năng lực hệ Thổ, khi đánh không lại thì chui xuống đất mà chạy.
……
Tóm lại, hắn yêu cầu một loại thủ đoạn bảo mệnh khác ngoài năng lực không gian.
“Trạng thái Tiên Nhân có thời gian duy trì quá ngắn.”
Cái nhược điểm thứ hai, là vấn đề về thời gian duy trì của trạng thái Tiên Nhân.
Trạng thái Tiên Nhân là con át chủ bài mạnh nhất của hắn hiện tại, đáng tiếc chính là, lại có thời gian duy trì quá mức ngắn.
Muốn bù đắp cái nhược điểm này, chỉ có cách đạt được thiên phú nhẫn thuật của nhân vật anime manga am hiểu về “Tiên thuật”.
Sau khi tổng kết xong các nhược điểm, Phương Bình không khỏi nghĩ tới nữ tử áo đỏ bị hắn giết chết.
“Đáng tiếc là không thể thu thi của nữ tử áo đỏ về!”
Trước khi rời đi, Ma Nhân tộc đã mang thi thể của nữ tử áo đỏ đi.
Một cái thi thể của Ngũ giai Ma Vật, hơn nữa vẫn là loại chủng tộc đặc thù trong các loại Ma Vật, nếu dùng để hiến tế, nói không chừng sẽ có xác suất rất lớn hiến tế ra được năng lực hoặc thiên phú tốt.
Đáng tiếc là lúc ấy hắn còn đang đoạt mạng từ tay thần chết, nói gì còn có sức lực đi đoạt lấy thi thể của con gái nhà người ta.
“Muốn bù đắp nhược điểm của mình, ta cần phải săn giết Ma Vật để hiến tế, mà muốn quan sát sự biến hóa của Ma Vật tế đàn, thì cũng cần phải săn giết Ma Vật để hiến tế, xem ra ta phải mau chóng săn giết Ma Vật cho việc hiến tế.”
Phương Bình đưa ra kết luận, việc cần làm trong một đoạn thời gian kế tiếp đã rõ ràng, đó chính là săn giết Ma Vật.
Chỉ là, khi nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay, trong lòng hắn không khỏi sinh ra một tia lo lắng.
“Đã trải qua sự tình ngày hôm nay, ta chỉ sợ sẽ bị Ma Nhân tộc theo dõi.”
Đối với biểu hiện của chính mình ngày hôm nay khi giao chiến với Ma Nhân tộc, dù không muốn nói quá lên, nhưng tuy hắn không lóa mắt bằng Hồ Ngạo Nhi, nhưng tất nhiên cũng rất là đáng để mắt tới.
Nếu có thể, hắn thật sự không muốn phải bất chấp phô bày kỹ năng như vậy, chỉ là ở trong cái loại tình huống như thế, ngay từ đầu cũng đâu phải hắn muốn giấu nghề đâu.
Hắn phỏng chừng sau ngày hôm nay, bản thân mình tất nhiên sẽ bị Ma Nhân tộc theo dõi gắt gao, nếu là ra ngoài làm nhiệm vụ, không chừng liền sẽ có Ma Nhân tộc đến xin cái đầu.
“Đúng rồi, thuật biến thân.”
Phương Bình nghĩ tới cái nhẫn thuật cấp E lúc trước hắn đã tiêu phí 30 điểm hiến tế để kích hoạt, thuật biến thân.
Sau khi kích hoạt, cũng chỉ có mỗi thời điểm đang học tập nhẫn thuật là có dùng thử, lúc sau thì chưa từng dùng qua lần nào, rốt cuộc hắn cũng không phải sát thủ hay phường trộm cắp gì, mà cho dù hắn muốn làm, cũng có năng lực Doa Doa no Mi tiện lợi hơn nếu muốn dùng.
Hiện giờ trong loại tình huống này, nhưng thật ra rất thích hợp để sử dụng.
“Thuật biến thân.”
Đôi tay Phương Bình kết ấn, cùng với một làn sương khói trắng mờ, hắn biến thành một thanh niên vô cùng điển trai, điển trai theo phong cách phi công trẻ.
Thanh niên này đúng là Diêu Tuấn.
“Tốt lắm, tốt lắm…”
Đứng trước gương đánh giá chính mình một phen, sau đó Phương Bình rất chi là vừa lòng mà gật đầu.
Thuật biến thân có hiệu quả vô cùng hoàn mỹ, hắn thế mà nhìn không ra chút sơ hở nào.
Một cái nhẫn thuật như vậy mà chỉ tốn 30 điểm hiến tế, quả thực là chất lượng siêu việt cả giá trị, cái này đại khái là một trong những nhẫn thuật hắn từng kích hoạt có tỉ suất chi phí - hiệu quả tuyệt vời nhất.
Ngày thứ hai, phần thưởng từ nhiệm vụ treo thưởng và chi phí bồi thường được chuyển tới thẻ tài khoản của Phương Bình, tổng cộng là 1.600.000 bao gồm cả điểm tích lũy.
Số tiền thưởng và điểm tích lũy được nâng lên rất nhiều, nhưng mà cũng rất xứng đáng, dù sao cũng là dùng mạng để đổi về.
Đồng thời, thứ hạng trên bảng danh sách của Phương Bình phát sinh biến hóa.
Bởi vì Vưu Thủy Ánh và Thư Huy đã chết, vị trí trên bảng xếp hạng của hắn được tăng lên thêm hai hạng, thành người đứng thứ mười sáu, mỗi tháng đều có thể thu về 3000 điểm tích lũy.
“Có thể xuất phát!”
Dùng thuật biến thân, Phương Bình biến thân thành một vị nam tử trung niên, thi triển Phi Lôi Thần chi thuật, hắn xuất hiện ở ngoài thành.
Cũng không có nhận nhiệm vụ, nhận nhiệm vụ yêu cầu đăng ký thân phận, nếu nhận nhiệm vụ, đó chính là giấu đầu lòi đuôi, chả khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Ra khỏi thành, hắn cứ một đường đi xa khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên mà tiến bước, nếu nói cái khu vực nào có xác suất gặp được Ma Vật xác suất cao nhất, tự nhiên là xa khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên, ở ngoài phạm vi kiểm soát của Ngân Xuyên .
Nhưng mà chỉ có một chỗ duy nhất không tốt là, trừ bỏ có thể đạt được thi thể Ma Vật, thì không thể có phần thưởng nhiệm vụ và điểm tích lũy.
Hiện giờ không cần suy xét vấn đề về phần thưởng nhiệm vụ và điểm tích lũy, muốn săn giết Ma Vật, tự nhiên là muốn đi đến khu vực phía ngoài của khu căn cứ Ngân Xuyên.