Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 202: Độc giác ma mã

Chương 202: Độc giác ma mã




Đông, đông, đông!

Ngũ giai ma vật chạy như điên trên mặt đất bằng bốn chân, một chiếc sừng dài đến một mét hướng về phía trước đâm tới, ở phía trước nó, một người nam trẻ tuổi trẻ sắc mặt tái nhợt mà tránh né.

Nhưng chiếc sừng lại cách hắn càng ngày càng gần, mắt thấy liền muốn xiên que cơ thể hắn, lưu lại một lỗ thủng trí mạng trên người hắn.

Không lâu trước đây, một vị đồng bạn của hắn trong nhóm đã bị giết như vậy đó.

Bá!

Một thanh phi đao xuất hiện ở phía trước hắn, xuất hiện tiếp theo sau chính là Phương Bình, cùng với Susanoo hình thái thứ ba.

Susanoo dùng tay trái bắt lấy cái sừng của con Ngũ giai ma vật, bỗng nhiên nhấc hướng lên trên, tức khắc đã ném bay con Ngũ giai ma vật ngã văng ra ngoài, đánh lên một tràng bụi đất.

Nhìn thấy Phương Bình ngăn lại Ngũ giai ma vật, nam tử trẻ tuổi sống sót sau tai nạn buông lỏng cả người , ánh mắt nhìn phía Phương Bình.

“Là thứ mười sáu trên bảng đơn, hắn là số mười sáu, Phương Bình!”

“Được cứu rồi, chúng ta được cứu rồi.”

Hắn lập tức nhận ra Phương Bình, Phương Bình tiến vào bảng đơn trước hai mươi đã mấy tháng, mà thứ hạng trên bảng đơn dần dần truyền bá rộng rãi.

Mà bảng đơn xếp hạng trước hai mươi, bất luận là Ngũ giai Giác Tỉnh giả hay không, đều được công nhận là có Ngũ giai chiến lực.

Có đối phương ở đây, chống lại Ngũ giai ma vật tuyệt đối không thành vấn đề, ít nhất cũng có thể đủ kiên trì đến lúc các Ngũ giai Giác Tỉnh giả đuổi tới.

“Đều lui ra phía sau!”

Ánh mắt nhìn chằm chằm Ngũ giai ma vật, Phương Bình nói.

“Được.”

Lúc đầu có hơn mười người giờ đã chỉ còn bảy Giác Tỉnh giả, bọn họ như được đại xá, thở dài nhẹ nhõm một hơi, sôi nổi nâng đồng bạn dậy, khiêng thi thể những người đã ngã xuống lên, thối lui về phía sau.

Phương Bình đưa ánh mắt đánh giá con Ngũ giai ma vật, đây là một con ma vật có lông tóc màu máu phủ kín cả người, ngoại hình giống ngựa.

Chỉ là khi so với loài ngựa bình thường, nó càng thêm to lớn, thân nó dài đến hơn bốn mét, cao ba mét, so với mấy con trâu thì càng mập hơn.

Hơn nữa, trên đầu của nó, có một chiếc sừng độc nhất dài đến một mét, đây cũng là thứ mà mấy con ngựa bình thường không có.

Đây là Độc giác ma mã, một loại ngựa tuy rằng giống ngựa nhưng không ăn cỏ, chỉ ăn thịt, một con Ngũ giai ma vật.

Ngẩng ——

Độc giác ma mã xoay người bò lên, cũng không có lập tức nhào hướng Phương Bình, mà là dùng cái chân thật lớn giẫm đạp mặt đất, đề phòng quan sát Phương Bình.

Nó nhạy bén đã nhận ra tên nhân loại trước mắt này cũng không đơn giản, cũng không giống những nhân loại kia có thể dễ dàng chà đạp.

Bá ——

Liền ngay khi nó nhìn về phía Phương Bình là lúc Phương Bình phát động ảo thuật Mangekyou Sharingan.

Phương Bình đã thật lâu không có vận dụng Mangekyou Sharingan, bởi vì đối thủ của hắn tất cả đều có thu thập tình báo trước đó, biết cần làm như thế nào để lẩn tránh loại ảo thuật này.

Bởi vì nguyên nhân như vậy, hắn hiện tại cũng lười mang kính áp tròng.

Nhưng một con ma vật hiển nhiên là không hiểu được, hiện giờ rốt cuộc cũng có đất dụng võ.

Bị kéo vào ảo thuật, ánh mắt Độc giác ma mã trở nên dại ra, tựa như trúng định thân thuật, đột nhiên đình chỉ hết thảy hoạt động.

Cơ hội tốt như thế, Phương Bình tự nhiên là sẽ không để sổng.

Xoắn ốc kiếm kịch liệt mà xoay tròn, mang theo kình phong cuộn sóng hướng về Độc giác ma mã.

Phốc ——

Xoắn ốc kiếm đâm vào thân thể Độc giác ma mã, đã chịu đau đớn kích thích, Độc giác ma mã tỉnh lại, hai chân trước nâng lên, đá về phía Susanoo.

Phanh ——

Độc giác ma mã bị xỏ một cái lỗ máu thật lớn, Susanoo và Phương Bình bên trong nó cũng không khỏi liên tục lui về phía sau.

Vèo ——

Máu tươi từ vết thương khổng lồ trên người Độc giác ma mã chảy ra, hai con mắt của Độc giác ma mã đỏ ngầu, trong mắt tràn ngập phẫn nộ.

Trên người, lớp lông tóc màu đỏ của nó sáng lên ánh sáng màu máu, ngay sau đó, nó hóa thành một vệt sáng rực đỏ.

Đầu tiên là vòng đến phía sau Phương Bình, rồi sau đó từ sau lưng Phương Bình dùng chiếc sừng độc nhất của nó đâm về phía Phương Bình, tốc độ cực nhanh, thậm chí đã đạt tới vận tốc âm thanh.

Đây là năng lực của Độc giác ma mã, siêu tốc, có thể làm nó có được tốc độ không gì sánh kịp, tốc độ cực nhanh, thậm chí đủ để có thể so với sao băng.

Bá ——

Ngay lúc Độc giác ma mã sắp cắm sừng Phương Bình là lúc Phương Bình biến mất tại chỗ.

Từ trước lúc bắt đầu trận chiến, hắn liền đã dùng chiêu viễn trình thao túng, điều khiển và phân bố năm thanh phi đao ở chung quanh.

Độc giác ma mã dù có tốc độ cực nhanh, nhưng bằng vào Phi Lôi thần chi thuật, hắn cũng không chậm.

“Không có đâm trúng trái tim.”

Thuấn di xuất hiện, ánh mắt Phương Bình gắt gao nhìn chằm chằm Độc giác ma mã.

Vừa rồi hắn xuất ra một kiếm nhắm hướng nơi trái tim của loài ngựa mà đâm tới, chỉ là rất đáng tiếc, con Độc giác ma mã trước mắt trừ bỏ ngoại hình giống ngựa ra, thì không hề có bất luận cái chỗ tương đồng nào với một con ngựa cả.

Cho nên một kiếm này tuy rằng làm cho Độc giác ma mã bị thương nặng, nhưng lại không nguy hiểm đến tính mạng.

Bá, bá, bá ——

Độc giác ma mã liên tục dựa vào tốc độ tới gần Phương Bình, Phương Bình liên tục lấy thuấn di tránh né.

“Đối mặt ma vật loại hình tốc độ, vẫn là Zanpakuto số dách.”

Rút thanh Zanpakuto ra, Phương Bình ngâm xướng trong lòng, nhanh chóng dung nhập lưỡi đao vào bùn đất.

Bỗng có trăm lưỡi đao khổng lồ chui từ dưới đất lên, hóa thành mấy trăm vạn lưỡi dao màu lam sắc bén, từ bốn phương tám hướng vây quanh Độc giác ma mã.

Phốc phốc phốc ——

Độc giác ma mã tuy rằng có tốc độ đủ để đạt tới vận tốc âm thanh, nhưng đối mặt biển mảnh dao màu lam sắc bén vô cùng tận này, như cũ khó có thể chạy thoát.

Lập tức, những lưỡi dao sắc bén màu lam vây quanh nó tạo thành từng lớp hình cầu thật lớn bao bọc nó lại.

Trên người con ma vật xuất hiện thương thế rậm rạp, gần mấy phần mười giây sau, toàn thân trên dưới liền tìm không ra một chỗ nào là hoàn chỉnh nữa.

Nó muốn vùng vẫy tránh thoát ra, đáng tiếc lại tựa như là lâm vào vũng bùn, tránh thoát không được.

Ùm——

Độc giác ma mã quay cuồng trên mặt đất, phát ra tiếng kêu thống khổ thảm sầu, mặt đất nơi nó quay cuồng, nhiễm một tầng máu tươi.

Mấy phút đồng hồ sau, tiếng tru tréo thống khổ im lìm, Độc giác ma mã lẳng lặng nằm trên mặt đất, dưới thân là một bãi máu.

“Nhanh như vậy mà đã giết chết… một con Ngũ giai ma vật?”

Bảy vị Giác Tỉnh giả sống sót thối lui đến nơi xa, đang thay đồng bạn băng bó miệng vết thương, dùng ma dược hồi phục.

Nhìn thấy Phương Bình không cần đến mười phút mà đã giết được con Độc giác ma mã, đều là sắc mặt nghiêm nghị, trong lòng kính sợ.

“Loại thực lực này, tuyệt không chỉ là bảng đơn thứ mười sáu, chỉ sợ đủ để tiến thẳng vào mười vị trí đầu.”

Một vị trung niên trên người có thương tích mang khuôn mặt tang thương hít ngược một hơi khí lạnh nói.

Cho dù là Ngũ giai Giác Tỉnh giả, cũng tuyệt đối không thể nhanh như vậy mà hạ sát được một con Ngũ giai ma vật.

Đối phương có thể nhanh như vậy xử xong một con Ngũ giai ma vật, thực lực của đối phương đã đều không phải là loại Ngũ giai bình thường rồi, rất có thể đã đủ để vào thẳng tốp mười.

Đi lên trước, Phương Bình không khách khí mà thu thi thể Độc giác ma mã vào không gian hiến tế.

Tuy thế những người cùng Độc giác ma mã giao thủ người cũng không có lấy một người ngăn hắn, dù cho trước hắn thì họ chính là những Giác Tỉnh giả phụ trách con Độc giác ma mã này.

Nhưng chuyện quá rõ ràng, người thực sự gây được thương tổn cho Độc giác ma mã chỉ có duy nhất hắn, cho nên cái thi thể của con Độc giác ma mã này về lý thuyết là của hắn.

Thu hồi thi thể Độc giác ma mã thi, ánh mắt hắn nhìn về phía chiến trường bên kia , ở nơi đó, một vị nữ tử độ trung tuần đang cùng một con ma vật sáu chân chiến đấu.

Quan sát một chút, sau đó hắn cũng không có tiến lên hỗ trợ.

Tuy rằng còn không có kết thúc chiến đấu, nhưng rõ ràng nữ tử trung niên đang chiếm cứ thượng phong, cuối cùng thì thắng lợi cũng sẽ là của nữ tử.

Nếu hắn tùy tiện tiến lên hỗ trợ, nói không chừng ngược lại sẽ khiến cho đối phương bất mãn.

Thi thể ma vật là có thể đổi lấy điểm tích luỹ, hơn nữa bởi vì khu căn cứ Ngân Xuyên có nắm giữ kĩ thuật chiết xuất dịch dinh dưỡng, cho nên giá cả trao đổi còn rất là phong phú, vẫn luôn cao tới khoảng 5000 điểm tích lũy .

Ở trong tình huống một người có đủ năng lực đơn độc săn giết, tự nhiên sẽ không nguyện ý để cho người khác được chia một chân.

Mười mấy phút qua đi, nữ tử trung niên rốt cuộc đã xử lí xong con Ngũ giai ma vật còn lại, nàng tiến về hướng Phương Bình, cảm kích nói.

”Cảm ơn rất nhiều .”

Lúc nãy nếu mà không có Phương Bình kịp thời chi viện, hậu quả quả thực không dám tưởng tượng.

Khu nuôi trồng này rất có thể như vậy mà bị phá huỷ, tạo thành tổn thất vô cùng lớn, mà nàng cũng nguy hiểm, bởi vì đến cuối cùng khi các Giác Tỉnh giả khác tử vong hết, nàng sẽ phải đối mặt cuộc vây công từ cả hai con ma vật.

“Không cần, có thể săn giết một con Ngũ giai ma vật, ta cũng không có thiệt thòi gì.”

Phương Bình lắc đầu.

Không ở lại căn cứ nuôi trồng số 4 quá llâu, hắn rất nhanh đã rời đi mà quay về căn cứ nuôi trồng số 6.

Cũng không có đưa ra đề nghị thu mua lại thi thể của con ma vật do nữ tử trung niên nữ tử giết được, lấy 5000 điểm tích luỹ để mua sắm một cục thịt Ngũ giai vô pháp hiến tế ra năng lực hoặc thiên phú mà chỉ có thể đạt được điểm hiến tế, ở Phương Bình xem ra, thật sự có một sự thiếu i-ốt không nhẹ.

Quan trọng nhất chính là hắn hiện tại cũng không thiếu điểm hiến tế, có Lục Dự trường kỳ săn giết ma vật cung cấp điểm hiến tế thay hắn thì cũng coi như đã đủ dùng.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch