Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 210: Đuổi giết ma vật cấp Thần Tinh

Chương 210: Đuổi giết ma vật cấp Thần Tinh




Dịch giả: Huyễn Hư

Vèo!

Bên trong cánh cửa không gian, Phương Bình nhanh chóng di chuyển ra ngoài, hướng tới con Thần Tinh ma vật bị thương nặng nhất mà truy đuổi.

Năng lực Thần tốc đã cho hắn đạt tới vận tốc âm thanh, hơn nữa con ma vật kia vốn đang bị thương nghiêm trọng, tốc độ di chuyển tất nhiên sẽ chịu ảnh hưởng không nhỏ. Chính nguyên nhân này đã khiến cho khoảng cách giữa hắn và ma vật đang liên tục được kéo gần.

Đây là một con ma vật có ngoại hình giống như khỉ đột, cao đến trên bảy mét, trên người nó cũng không có lông tóc, chỉ có những cơ bắp cường tráng là có thể thấy được.

Khuôn mặt của con ma vật này cũng rất dữ tợn, lộ ra những chiếc răng nanh thật dài.

Những nơi như tay, bả vai, bụng, phía sau lưng, khá nhiều chỗ đã xuất hiện vết thương. Trong đó, đia phương bị thương nghiêm trọng nhất chính là ở bụng. Nơi đó hoàn toàn bị đâm xuyên qua, trước sau thông thấu, từ đằng trước có thể nhìn thấy đằng sau.

Nếu như là nhân loại, gặp phải thương thế như vậy, cầm chắc cái chết. Nhưng bản thân là ma vật, phần lớn bọn chúng đều có được năng lực cường đại cùng khả năng khôi phục thương thế đáng ngưỡng mộ.

Thương thế như vậy tuy rằng nghiêm trọng, nhưng vẫn còn chưa nguy hiểm đến tính mạng.

“Cho dù nó đã bị thương nặng, nhưng lấy thực lực của một mình ta, muốn săn giết con ma vật này, chỉ sợ cũng quá miễn cưỡng.”

Trong lúc đuổi theo ma vật, hai tay của Phương Bình nhanh chóng kết ấn, một ảnh phân thân lập tức xuất hiện.

Phân thân khi xuất hiện liền vận dụng Phi Lôi Thần thuât, biến mất ngay tại chỗ. Một lát sau, phân thân lại lần nữa xuất hiện, chỉ là lại nhiều thêm một người, chính là Lục Dự.

Biết rằng lấy thực lực của một mình bản thân, rất khó có thể săn giết được con ma vật cấp bậc Thần Tinh đang trọng thương này, hắn liền gọi Lục Dự đến giúp mình một tay.

“Tận lực tránh cho những người khác chú ý đến Lục Dự, tốt nhất nên rời xa khỏi phạm vi của khu căn cứ Ngân Xuyên mới được.”

Đi dọc theo con đường chừng hơn hai mươi phút sau, ma vật kia rốt cục đã xuất hiện ở địa phương bên ngoài phạm vi của khu căn cứ Ngân Xuyên.

Đi vào nơi này, tốc độ của ma vật cũng trở nên chậm dần, cuối cùng là ngừng lại.

Bản thân nó vốn dĩ đang mang thương tích, không thích hợp cho việc kịch liệt chạy trốn. Bởi vì chạy như thế này sẽ tăng thêm thương thế trên người nó. Hơn nữa, nó cũng không hề cảm nhận được có địch nhân đuổi theo, cho nên mới ngừng lại chuẩn bị nghỉ ngơi.

“Chuẩn bị động thủ!”

Phương Bình ra tiếng phân phó.

“Vâng.”

Lục Dự đáp một tiếng, sau đó hóa thành hình thái của ma vật.

Cả người hắn được bao phủ bởi một bộ lân giáp màu máu làm bằng kim loại, trên lưng sinh ra hai cái cánh, trên đầu mọc thêm hai cái sừng (Dg: Haizz, lại bị mọc sừng!), sau lưng là cái đuôi thô to chạm tới đất.

Nguyên nhân bởi vì từ cấp bậc Thần Tinh rớt đến Ngũ giai, hình thể co lại không ít, hình thể ban đầu của Lục Dự là cao tới bảy, tám mét, thế nhưng bây giờ co lại chỉ còn có năm mét mà thôi.

Đối với Ma Nhân tộc mà nói, hóa thân thành hình thái của ma vật mới là hình thái có thể phát huy được chiến lực mạnh nhất.

“Biến thân thuật.”

Phương Bình còn lại cũng không rảnh tay, liền vận dụng thuật biến thân, đi kèm với hiệu ứng sương trắng, hắn biến thành bộ dáng của một người trung niên.

Lấy hình thái này cùng với Lục Dự liên thủ để săn giết ma vật, cho dù bị người ta nhìn thấy hắn cùng Lục Dự liên thủ, cũng không sao.

Ong ——

Cánh cửa không gian mở ra, Lục Dự từ bên trong nhảy xuống, niệm lực hóa thành một cái chùy vô hình, hướng tới con ma vật giống khỉ cấp bậc Thần Tinh kia mà công kích.

Oanh!

Con ma vật bị thanh chùy vô hình đánh xuống, giống như gặp phải một đòn nghiêm trọng, nghiêng thân thể bay ngược đi ra ngoài.

Vô số cây cối trên đường bị đâm đứt đoạn, phát ra những âm thanh rắc rắc.

Ma vật giống khỉ ước chừng bị bay ra hơn một trăm mét, miệng vết thương vốn đã đóng vảy lại lần một nữa rách ra, chảy máu.

Lục Dự tuy rằng đã từ Thần Tinh cấp bị rớt xuống Ngũ giai, thực lực tổn hao cũng khá nhiều, nhưng vẫn như cũ có được chiến lực của Ngũ giai đỉnh phong.

Nếu đơn độc mà nói, chiến lực này còn muốn ở trên Phương Bình một bậc.

Ngao ——

Con ma vật xoay người bò lên, phẫn nộ rít gào, bị đánh lén như vậy khiến nó cực độ phẫn nộ. Một tay của nó nhấc một khối đá lớn bên cạnh lên, trọng lượng ước chừng khoảng chục tấn, liền hướng về phía Lục Dự mà ném tới.

Oanh!

Tảng đá lấy tốc độ gấp mấy lần vận tốc âm thanh bay hướng tới Lục Dự, gào thét va chạm.

Trong người Lục Dự liền xuất hiện ra ba đạo niệm lực tạo thành một cái lá chắn, nhưng dưới uy lực khủng bố của cường giả cấp bậc Thần Tinh, nó nhanh chóng vỡ vụn, mắt thấy khối đá tảng mấy chục tấn kia liền muốn phang trúng Lục Dự.

Lấy thân thể đang bị thoái hoá về Ngũ giai của Lục Dự hiện giờ để phòng ngự, nếu như bị loại uy lực của cường giả cấp Thần Tinh này quét trúng, thì dù hắn có khả năng bất tử cũng phải trọng thương.



Phương Bình xuất hiện ở bên cạnh Lục Dự, trước khi Lục Dự bị cự thạch rơi trúng người, mang theo Lục Dự thuấn di biến mất.

Năng lực Thần tốc cho hắn một khả năng phản ứng nhanh tới cực điểm, hơn nữa năng lực thuấn di của Phi Lôi Thần thuật làm hắn mặc dù phải đối mặt công kích của Thần Tinh cường giả, cũng có được năng lực phản ứng và tránh né.

Mà khi Lục Dự cùng con ma vật giống khỉ kia giao thủ, chính là lúc hắn phân tán phi đao ra ngoài, bố trí ở chung quanh con ma vật cấp Thần Tinh kia.

Sau khi thuất di, hắn cùng Lục Dự liền xuất hiện ở phía sau của con ma vật Thần Tinh, Lục Dự là người trước tiên phát động công kích.

Không trung liền xuất hiện một mặt lại một mặt gương, ánh dương quang nóng đến chảy mỡ lập tức bị phản xạ, tụ tập thành một cột sáng màu trắng thật lớn, hướng tới con ma vật mà oanh kích.

Phốc ——

Trên lưng con ma vật kia, lại xuất hiện thêm một vết thương mới, da thịt nơi miệng vết thương bị sức nóng đốt trụi, phát ra mùi thơm của thịt nướng.

Đây là năng lực Quang kính của Lục Dự, chẳng những bản thân có thể bắn ra những chùm tia sáng màu trắng, hơn nữa còn có thể phản xạ ánh nắng, mà khi phản xạ lại ánh mặt trời, đó chính là lúc uy lực của năng lực Quang kính mạnh nhất.

Vốn có được chiến lực của Ngũ giai đỉnh phong, uy lực lại được ánh nắng tăng cường, tức khắc vượt qua Ngũ giai đỉnh phong. Cho dù là phòng ngự của Thần Tinh ma vật cũng không khỏi bị thương dưới loại công kích này.

Ngao ——

Con ma vật đau đớn tru lên, quay người, phẫn nộ trừng trừng, hướng tới Phương Bình cùng Lục Dự.

Phốc, phốc, phốc!

Chợt, chung quanh mặt đất ở chỗ Phương Bình cùng Lục Dự, từ trên một gốc cây, một bông hoa lớn như một căn phòng xuất hiện.

Bên trong nhụy hoa, là hàng loạt những chiếc răng nanh vô cùng dữ tợn.

Bông hoa nở rộ, hướng về phía Phương Bình cùng Lục Dự mà táp tới.

Phương Bình nhanh chóng mang theo Lục Dự thuấn di tránh né, xuất hiện ở bên ngoài, mà Lục Dự lại lần nữa sử dụng chùm tia sáng khổng lồ màu trắng kia, hướng tới con ma vật mà tấn công.

Phốc ——

Chùm tia sáng màu trắng lấy vận tốc ánh sáng mà va chạm ở trên bụng của con ma vật giống khỉ, nơi bị thương nghiêm trọng nhất của nó. Ban đầu, thương thế đã cực kỳ nghiêm trọng, chịu phải một đòn này, lại trở nên càng thêm nghiêm trọng.

Ngao ——

Con ma vật thống khổ tru lên một tiếng, xoay người chạy như bay rời xa địa phương Phương Bình cùng Lục Dự đang đứng. Nhận thấy được Phương Bình cùng Lục Dự khó đối phó, mà bản thân nó còn mang thương tích trong người, nó lại lần nữa chạy trốn để thoát thân.

Phương Bình tự nhiên là sẽ không tùy ý để con ma vật Thần Tinh này chạy trốn, liền sử dụng Phi Lôi Thần thuật, nhanh chóng truy đuổi theo con ma vật kia.

Hiện giờ tốc độ của Phi Lôi Thần thuật đã sớm vượt qua vận tốc âm thanh, hiển nhiên là ột con ma vật đang bị thương như thể không thể có khả năng so sánh được.

Trong thời gian vài giây ngắn ngủi, hắn liền đã ngăn chặn ở phía trước con ma vật. Thấy vậy, Lục Dự dùng niệm lực hóa thành một thanh chùy vô hình, nhanh chóng đánh về phía nó.

Tuy rằng nhìn không rõ, cũng bởi vì cảm giác được luồng không khí đang lay động một cách không bình thường, hiển nhiên, con ma vật vẫn đủ i-ốt để dùng một quyền đấm về phía trước nó đỡ đòn.

Răng rắc ——

Thanh chùy vô hình dưới một quyền này lập tức vỡ vụn, dẫu vậy, con ma vật giống khỉ này cũng không khỏi bị ngăn cản, phải đình chỉ ý định trốn chạy.

Ma vật kia cực độ tức giận, nó thả người nhảy dựng lên.

Vượt qua khoảng cách ở giữa Phương Bình, Lục Dự, bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, phách về phía Phương Bình cùng Lục Dự.

Phương Bình lại cùng Lục Dự thuấn di biến mất, nhưng một thanh phi đao có khảm Phi Lôi Thần thuật thức lại là chưa kịp mang đi.

Thanh đao này liền bị con ma vật sử dụng một cái tát chụp rơi xuống đất, hình dạng vặn vẹo biến hóa, mất đi liên hệ cùng với Phương Bình.

Những thanh đao này dù được làm bằng những vật liệu tinh luyện, vẫn không khỏi bị tổn hại dưới một kích như thế. Đây chính là chiến lực của cường giả cấp bậc Thần Tinh.

Phốc ——

Lục Dự thuấn di xuất hiện, chùm tia sáng màu trắng thô to liên tục va chạm ở trên người con ma vật, nó lại lần nữa nó bị thương, lập tức quay người chạy trốn một lần nữa, tất nhiên Phương Bình cùng Lục Dự lại lần nữa đuổi theo.

Không ngừng truy không ngừng trốn, chiến đấu không ngừng, hai người một thú không biết đã rời đi khu căn cứ Ngân Xuyên bao xa, cũng không biết đến tột cùng chiến đấu bao lâu.

Vốn dĩ bản thân con ma vật đã bị trọng thương không nhẹ rồi, lại gặp tình huống phải chạy trốn khỏi sự truy đuổi của kẻ thù, thương thế ở trên người đang không ngừng tăng thêm, khi đến khu vực thung lũng, nó rốt cuộc cũng vô pháp kiên trì, lập tức ngã xuống.

Thân hình khổng lồ của ma vật theo vách thung lũng lăn xuống phía dưới, lăn đến trung tâm lòng chảo, những thanh âm trên người nó cũng chậm rãi biến mất.

Máu tươi chảy ra cũng không quá nhiều, trên đường đi, máu tươi trên người nó cơ hồ đã chảy hết, đây cũng là một trong những lý do tại sao nó không thể cầm trụ lâu hơn nữa.

Cuối cùng, khí tức trên người con ma vật đã biến mất.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch