Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 217: Hứng thú với nhau

Chương 217: Hứng thú với nhau




Dịch giả: Huyễn Hư - Edit: Hắc Dược

"Thanh Đồng chi môn.”

Một cánh cửa bằng đồng vừa hùng vĩ lại vừa tráng lệ xuất hiện, sau đó chậm rãi hướng vào phía trong sườn núi mà mở ra.

Bên trong Thanh Đồng chi môn, một cây lại một cây xiềng xích làm bằng kim loại giống như đang kéo dài đến vô tận, trên đó đang trói buộc thi thể của Độc vương ma trùng, kéo Độc vương ma trùng hướng về phía Thanh Đồng chi môn.

Cuối cùng, thi thể của Độc vương ma trùng cũng bị kéo túm vào bên trong Thanh Đồng chi môn, sau đó Thanh Đồng chi môn lập tức đóng kín lại, phía bên ngoài chỉ còn xuất hiện những quang mang màu đồng.

Quang mang bên ngoài cánh cửa không ngừng lập loè, ước chừng sau hơn mười phút, quang mang của Thanh Đồng chi môn mới trở nên ảm đạm.

Kẽo kẹt!

Thanh Đồng chi môn lại lần nữa mở ra, rồi sau đó, lại thêm một con Độc vương ma trùng từ giữa bò ra.

Hình thể của nó cùng với con Độc vương ma trùng khi nãy giống nhau như đúc, chỉ là trên người của nó bây giờ đến một vết thương cũng không có, hiển nhiên thương thế đã toàn bộ biến mất.

“Đây vốn dĩ không phải là khống thi, mà là lấy thi thể làm nguyên hình, một lần nữa cấu tạo lại.”

Nhìn chằm chằm vào con Độc vương ma trùng này, trong lòng Phương Bình như đang suy tư điều gì đó.

Sharingan - Tả Luân nhãn tuy rằng không có được lực lượng cường đại như của Byakugan - Bạch nhãn, thế nhưng cũng có thể phát giác ra được giữa thân thể cấu tạo bởi huyết nhục cùng thân thể do năng lực cấu tạo nên bất đồng như thế nào.

Bởi vì hắn phát hiện ra đầu Độc vương ma trùng này hẳn là do năng lượng cấu tạo nên mà không phải là thân thể bằng huyết nhục chân chính, cho nên hắn phán đoán, năng lực của đối phương đương nhiên không phải là khống thi, mà là thôn phệ thi thể của ma vật, sau đó phân tích rồi bắt chước cấu tạo của chúng.

Thời gian một tuần nhanh chóng qua đi, đám người của Phương Bình cuối cùng cũng rời khỏi khu căn cứ Hách An, trực tiếp quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên.

Sau khi trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, thực lực của Hạng Khâu đã tăng lên một bước lớn, lập tức gửi lời khiêu chiến với những cường giả trong bảng xếp hạng.

Trên khán đài của đấu tràng, bởi vì vừa mới trở về nên còn chưa kịp nhận nhiệm vụ, Phương Bình và một đám người nữa của khu căn cứ Hách An tất cả đều đến quan chiến.

Người mà Hạng Khâu khiêu chiến chính là cường giả xếp thứ mười một trên bảng xếp hạng.

Cũng giống như Phương Bình, hắn đồng dạng mới vừa khiêu chiến bảng xếp hạng không bao lâu, khoảng cách đồng dạng không nhỏ, một lần liền vượt qua bốn cấp.

Chỉ là lúc này đây, thanh âm phê bình ít hơn rất nhiều. Rốt cuộc trước kia khi Phương Bình khiêu chiến bảng xếp hạng cũng chính là lúc có không ít người bị vả đến mức mặt mũi sưng vù, do đó, ai có thể đủ bảo đảm đối phương không thể giống như Phương Bình trước đó, tiếp tục sáng tạo ra kỳ tích?

“Ngươi cũng là người đến từ khu căn cứ Hách An?”

Nhìn chằm chằm vào Hạng Khâu, người đứng thứ mười một trên bảng xếp hạng kia lập tức đầy mặt ngưng trọng. Mặc dù vẫn chưa có khai chiến, thế nhưng trong lòng hắn liền đã có dự cảm không tốt.

Khu căn cứ Hách An, chính là cái địa danh này, trong khoảng thời gian gần đây, nó cơ hồ sắp trở thành ma chướng của hắn.

“Đúng vậy.”

Hạng Khâu xác nhận, liếc mắt một cái nhìn sang tên cường giả xếp thứ mười một trong bảng xếp hạng, hắn đương nhiên biết rõ, chữ “cũng” từ trong miệng đối phương nói ra là có ý tứ gì.

“Gia hỏa này, vận khí của hắn cũng không thể tệ đến thế chứ!”

Trên khán đài, Phương Bình nhìn qua người xếp hạng mười một kia, khóe miệng bỗng nhiên lộ ra một nét cười.

Kẻ xếp hạng mười một, đúng là người mà hắn đã từng khiêu chiến sau đó đã đánh bại, vị Ngũ giai đã từng xếp hạng mười trong bảng xếp hạng, Ngô Báo.

Sau khi bị hắn khiêu chiến và đánh bại, đối phương cuối cùng đành đứng ở vị trí thứ mười một.

Chỉ là, bằng vào tình huống hiện giờ mà nói, vị trí thứ mười một trên bảng xếp hạng kia khẳng định là hắn cũng giữ không được nữa rồi. Dù sao thì hiện giờ Hạng Khâu đã có thể thao túng được ma vật Ngũ giai đỉnh phong.

“Vận khí của gia hoả này xác thực tệ đến thế là cùng!”

Bên cạnh, Phàn Huyên cũng đồng dạng mỉm cười, còn lại Yến Tuyết, trên khuôn mặt xinh đẹp kia cũng dần lộ ra vẻ mặt cổ quái.

Các nàng đã biết được Hạng Khâu trở thành Ngũ giai thức tỉnh giả, thêm vào đó hắn còn thôn phệ một con ma vật Ngũ giai đỉnh phong và có thể thao túng ma vật cấp bậc này trong chiến đấu.

Người có thực lực như vậy, các nàng không cho rằng Ngô Báo sẽ có phần thắng.

Oanh ——

Trong khoảng thời gian đám người Phương Bình tán gẫu nói chuyện với nhau cũng là lúc chiến đấu đã bắt đầu.

Ngô Báo không có quan tâm tới bất cứ điều gì, ngay từ đầu liền vận dụng ra loại năng lực mà chính mình am hiểu nhất, tốc độ hắn đạt tới vận tốc âm thanh, hóa thành vô số tàn ảnh, hướng về Hạng Khâu nhanh chóng tới gần.

Hạng Khâu tự nhiên cũng không có suy nghĩ nhiều,Thanh Đồng chi môn cũng lập tức xuất hiện, Độc vương ma trùng có thực lực Ngũ giai đỉnh phong từ bên trong bò ra.

Phốc, phốc, phốc!

Lượng lớn thạch nhũ đột ngột từ mặt đất mọc lên, mỗi một cây đều dài đến mấy chục mét, cứng rắn tựa như hợp kim, trên đó còn có vô số gai nhọn dày đặc, đang nhanh chóng tới gần Ngô Báo.

Nếu như là một tên Ngũ giai Giác Tỉnh giả bình thường bị những chiếc gai nhọn dày đặc như thế này công kích, là hoàn toàn không có khả năng chạy thoát.

Thế nhưng Ngô Báo không giống với những Ngũ giai Giác Tỉnh giả bình thường khác, bằng vào tốc độ đã đạt tới vận tốc âm thanh khủng bố kia, chính là ở dưới những công kích dày đặc, có thể xuyên qua một cách tự nhiên, hơn thế nữa hắn còn đang nhanh chóng hướng về phía Hạng Khâu.

Dẫu vậy, ngay khi Ngô Báo tới gần Hạng Khâu khoảng chừng được năm mươi mét...

Xôn xao, xôn xao, xôn xao!

Những vách tường bằng nham thạch đột ngột từ dưới đất mọc lên xung quanh bốn phương tám hướng của Ngô Báo, trong nháy mắt, những bức tường đã vây kín thành một không gian kín hình bán cầu, vây Ngô Báo ở trong đó.

Không những thế, những vách tường vây quanh đang nhanh chóng chèn ép nhau thu nhỏ lại, trong nháy mắt có thể thấy không gian phong ấn kia nhất sẽ nghiền nát Ngô Báo.

Ngô Báo sắc mặt ngưng trọng, vận dụng năng lực không khí. Ngay lập tức, không khí liền hình thành nên một trái bom, một tiếng nổ mạnh, oanh tạc bên trong không gian phong ấn, ánh sáng đen len lỏi qua những kẽ hở mà thoát ra.

Bán cầu hình nham thạch ở dưới lực lượng cường đại như thế, lập tức xuất hiện vô số khe rách, giống như muốn sụp đổ.

Chợt, đáng nhẽ không gian phong ấn hình bán nguyệt đã xuất hiện vô số khe nứt, tưởng chừng sắp vỡ vụn, thì trong nháy mắt, những bức tường vây kia đột nhiên lành lặn như cũ.

Ngay lúc đó, ở trong nháy mắt, ánh sáng liền biến mất, hắn trực tiếp bị nhốt ở bên trong những khối đá rắn chắc khép kín này.

Bên trong toà thành đất đá này, tự nhiên là không có không khí, nói cách khác, những quả bom không khí của hắn đã không thể vận dụng.

Khi hắn vừa mới thoát khỏi thành lũy đá này, hắn đồng dạng phát hiện, trọng tài đã xuất hiện ở giữa sân.

Hắn biết, hắn đã bại, hơn nữa lại lần nữa thua trong tay một Giác Tỉnh giả đến từ khu căn cứ Hách An.

“Lấy thực lực của ngươi, cho dù người xếp thứ năm trên bảng xếp hạng cũng đều có tư cách chiến một trận, làm gì cố tình nhắm vào ta?”

Hắn nhìn về phía Hạng Khâu, bất đắc dĩ hỏi.

Hắn nghiêm trọng hoài nghi chính mình có phải trong lúc vô tình đã đắc tội với toàn bộ Giác Tỉnh giả ở khu căn cứ Hách An hay không? Thế cho nên những Giác Tỉnh giả cường đại ở khu căn cứ Hách An đều chọn hắn.

“Trước khi thực lực của ta chắc chắn đã vượt qua hắn, đương nhiên ta sẽ không để cho xếp hạng của ta vượt qua hắn.”

Ánh mắt của Hạng Khâu nhìn về phía khán đài, nói.

Ngô Báo nhìn theo, ngay lập tức liền phát hiện ra Phương Bình đang ở trên khán đài, trong lòng như có suy tư gì, tiếp theo không khỏi cười khổ.

“Xem ra lần trước khi cùng ta chiến đấu, hắn thậm chí cũng không có xuất toàn lực.”

Nếu như đến Hạng Khâu có thể có tư cách khiêu chiến người xếp thứ năm trong bảng xếp hạng cũng không có nắm chắc khả năng chiến thắng Phương Bình, có thoán được, thực lực chân chính của đối phương sẽ còn mạnh bao nhiêu.

“Có thể trao đổi số điện thoại hay không?”

Hắn nhìn phía Hạng Khâu nói.

Hạng Khâu là bởi vì không muốn thứ bậc của mình trên bảng xếp hạng vượt qua Phương Bình, do đó hắn mới khiêu chiến vị trí xếp hạng phía sau Phương Bình, là Ngô Báo hắn. Hạng Khâu chọn khiêu chiến người xếp hạng thứ mười một không phải là vì điều này hay sao?

Lấy thực lực của hắn đã đủ để khiêu chiến cường giả xếp thứ chín, hơn nữa ít nhất có trên năm mươi phần trăm chiến thắng, nhưng hắn cũng không có định làm như vậy.

Hắn cũng không muốn vượt qua thứ hạng của Phương Bình mà khiêu chiến cường giả xếp hạng càng cao trên bảng xếp hạng, bởi vì điều này sẽ làm chính hắn cảm thấy bảng xếp hạng của mình đang có hơi giả dối.

Có lẽ, những người khác sẽ cho rằng hắn rất ngốc nghếch, nhưng điều này chính là sự “kiên trì” của hắn.

Trước khi có khả năng đánh bại Phương Bình, hắn sẽ không để cho xếp hạng của mình trên bảng vượt qua Phương Bình.

Không, hiện tại có lẽ lại thêm một người cần vượt qua nữa, là Hạng Khâu.

“Được.”

Hạng Khâu đáp ứng xong, sau khi giao lưu, hắn tự nhiên có phán đoán riêng đối với thực lực của Ngô Báo, biết Ngô Báo có thực lực khiêu chiến cường giả xếp thứ chín trong bảng xếp hạng, tức khắc hắn liền minh bạch tính toán của Ngô Báo, không khỏi có một ít cảm giác hứng thú với nhau.

“Lại là khu căn cứ Hách An!"

Trên khán đài, không ít Giác Tỉnh giả đến quan sát trận đấu trong lòng không khỏi có lấy một chút vui vẻ.

Cảm thấy may mắn vì đã có vết xe đổ của Phương Bình, khiến cho bọn họ còn biết kiềm chế cái miệng của mình lại không ít, nếu không mà nói, đây lại là một hiện trường vả mặt không thương tiếc quy mô lớn.

Không ít người xem khu căn cứ Hách An, vốn dĩ đây là một cái khu căn cứ không có tiếng tăm gì, trở thành một địa danh ghi lòng tạc dạ. Có thể xuất hiện hai Giác Tỉnh giả thiên tài như vậy, tiếng tăm của khu căn cứ này khẳng định sẽ không đi xuống như trước đây nữa.

Mấy tháng sau, bên trong một khu vực hoang dã chung quanh toàn là đá tảng.

“Trạng thái Tiên Nhân!”

Phương Bình hít sâu một hơi, thi triển Trạng thái Tiên Nhân.

Bá ——

Khí tức trên người hắn đang không ngừng trở nên cường đại, mà ngay tại vị trí đôi mắt của hắn cũng xuất hiện viền đỏ, đặc trưng cơ bản nhất của Trạng thái Tiên Nhân.

Vèo ——

Hắn cất bước đi tới, trong phút chốc liền xuất hiện ở bên ngoài vài trăm thước, bên trên một khối đá nặng ước chừng khoảng vài trăm tấn.

Trong nháy mắt có thể đạt được loại tốc độ này, không chỉ có đạt tới vận tốc âm thanh, lại còn đã vượt qua không ít.

Điều này không phải là nhờ thi triển Phi Lôi Thần chi thuật mới có được tốc độ như vậy, mà là chỉ đơn thuần dựa vào năng lực tốc độ của bản thân liền đã đạt tới trình độ này.

Oanh ——

Bỗng nhiên hắn phát một quyền, tựa như đang vung chùy lên, đánh lên trên khối đá nặng trăm tấn này.

Lực lượng khủng bố phát tiết, những cái khe rậm rạp như mạng nhện, lấy nắm tay hắn làm trung tâm, nhanh chóng lan tràn.

Khối đá lập tức vỡ vụn, những hòn đá vụn kia cũng xôn xao sụp xuống, bao phủ lấy chỗ hắn đang đứng.

Vèo ——

Hắn lại là đã biến mất ở chỗ này, xuất hiện ở bên một khối đá khác. Đây là một tảng đá nặng tới mấy trăm tấn, tựa như hòn núi giả ở trong công viên vậy.

Phía trên tay phải của hắn quấn quanh hào quang đen nhánh đặc trưng của Haki Vũ Trang, lập tức giáng một quyền đấm xuống.

Đây chính là lực lượng thân thể của hắn, hơn nữa còn là sự kết hợp của Haki Vũ Trang sau khi được Trạng thái Tiên Nhân tăng cường về sau, một quyền tất sát.

Kình phong khủng bố xuất hiện, không khí nổi lên từng đợt gợn sóng, thậm chí mắt thường cũng có thể thấy được.

Đó là do không khí bị áp súc cấp tốc, tuy không thể coi là đã hoá hình nhưng chung quy lại thì cũng đã hình thành một hiện tượng.

Tựa như là bên trong tảng đá có nhét một lượng lớn thuốc nổ khủng bố, ngọn núi nhỏ này sau khi tiếp xúc với nắm tay của hắn, ngay lập tức liền bạo tạc.

Đá vụn bắn tứ tung, trên đường nó đi qua, hết thảy mọi thứ đều bị phá hủy.

Mấy khối đá nặng chục tấn khi bị mảnh đá vụn từ vụ nổ chạm phải, lập tức bị oanh đến dập nát.

Mà số đá vụn còn lại bay ra ngoài đến mấy trăm mét cuối cùng mới ngừng lại.

Oanh, oanh, oanh!

Phương Bình tại phía trên khu vực tràn đầy đá tảng này, quyền cước cùng sử dụng.

Nửa giờ sau, sau khi Trạng thái Tiên Nhân đã đạt giới hạn cũng là lúc khu vực chung quanh đáng nhẽ toàn là đá tảng trải dài mấy cây số này chỉ còn là đá vụn văng tứ tung, đã không có lấy nổi một khối đá hoàn chỉnh nào.

Có rất nhiều tảng đá bị hắn dùng tay hoặc dùng chân đánh nát, còn lại là bị những mảnh đá văng ra đâm vỡ vụn.

“Nháy mắt liền khai triển Trạng thái Tiên Nhân, hơn nữa thời gian đã có thể duy trì được nửa giờ.”

Nhìn chiến quả của chính mình, sắc mặt Phương Bình trở nên hưng phấn.

Mấy tháng này, hắn vẫn luôn một mực tu luyện Trạng thái Tiên Nhân, hiện giờ cuối cùng cũng đạt tới trình độ trong nháy mắt liền có thể thi triển ra Trạng thái Tiên Nhân, hơn nữa thời gian đủ để duy trì trong nửa giờ.

Điều này biểu thị Trạng thái Tiên Nhân của hắn đã đủ khả năng để chống đỡ một trận chiến.

Mà điều này cũng sẽ trở thành con át chủ bài mạnh nhất của hắn bây giờ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch