"So với ta khi vận dụng Phi Lôi Thần thuật còn có tốc độ di chuyển nhanh hơn!"
Nhìn ba người thoáng qua liền biến mất ở chân trời, Phương Bình không khỏi âm thầm líu lưỡi.
Lúc dùng Phi Lôi Thần thuật để di chuyển, tốc độ của hắn cũng chỉ mới gấp hai tốc độ âm thanh mà thôi, nhưng đối phương, lại đã đạt tới gấp ba tốc độ âm thanh, so với hắn còn nhanh hơn gấp đôi.
Hắn nghiêm trọng hoài nghi, loại năng lực đối phương sở hữu này, là năng lực tốc độ thuộc siêu hạng, cũng chỉ có thể là năng lực siêu hạng mới có khả năng làm cho người còn không phải là Thần Tinh nắm giữ tốc độ như thế này.
"Lữ cục, Tần cục."
Lữ Vận cùng Tần Lam trở về, hướng về vị trí Phương Bình đi tới, Phương Bình cung kính xưng hô.
"Làm rất tốt."
Hai người nhìn hướng về Phương Bình với ánh mắt khen ngợi.
Có thể ngăn trở người có thể so với Thần Tinh như Vu Thích, kiên trì đến khi bọn họ đến, Phương Bình, so với xếp hạng trên bảng danh sách càng thêm xuất chúng.
"Lần này ngươi ngăn cản Vu Thích, ngăn chặn hắn phá hoại, ta sẽ bàn bạc với Khoa Đối kháng Ma vật đề xuất thêm khen thưởng."
Lữ Vận nói.
"Lữ cục, không cần, nói ra thật xấu hổ, lần này nhà xưởng bị tập kích, hẳn là bởi vì ta, khi còn ở căn cứ thì bằng hữu của ta đã từng bị hắn thao túng dùng để ám sát ta."
Phương Bình thành thật khai báo.
Không phải hắn ngốc, không phải chưa đánh mà khai, là bởi vì chuyện hắn ở căn cứ bị Vu Thích nhìn chằm chằm, tuyệt đối chạy không thoát khả năng điều tra của Khoa Đối kháng Ma vật, đã như vậy, không bằng nói rõ từ đầu.
Lữ Vận cùng Tần Lam đều lộ vẻ ngoài ý muốn nhìn về Phương Bình, nhìn về Phương Bình ánh mắt càng hiện ra vẻ khen ngợi, Tần Lam mở miệng nói.
"Không, phần khen thưởng này là ngươi nên được, nhà xưởng mặc dù là bởi vì ngươi mà bị lọt vào tầm ngắm, nhưng chuyện ngươi có thể bảo vệ nhà xưởng sản xuất an toàn khỏi tay một địch thủ có thể so với Thần Tinh cường giả là sự thực."
"Bị theo dõi đó cũng là nhân tố bất khả kháng, cũng không phải lỗi của ngươi, vì ngươi là thiên tài, Ma Nhân tộc sẽ coi trọng ngươi, thực lực cùng tiềm lực của ngươi là rất đáng giá."
Lữ Vận cũng cười nói: "Không cần có áp lực trong lòng, phần khen thưởng này là ngươi nên được."
"Tuy rằng Ma Nhân tộc đã rời đi, tỉ lệ quay lại cũng không lớn, nhưng để ngừa vạn nhất, hai người chúng ta sẽ ở chỗ này tọa trấn một quãng thời gian."
"Đa tạ Lữ cục cùng Tần cục."
Phương Bình nói ra lời cảm tạ.
Hơn hai mươi ngày sau, Phương Bình hoàn thành nhiệm vụ đóng giữ, trở về căn cứ.
Cùng hắn trở về còn có Lữ Vận và Tần Lam.
Cảm tạ hai người một phen, Phương Bình cùng hai người chia ra, trở lại chỗ ở của chính mình, cũng không có nhận thêm nhiệm vụ nào nữa, kế “bỏ trống thành” đã bị nhìn thấu, nhận thêm nhiệm vụ cũng quá mức nguy hiểm.
Haki Quan Sát dự đoán tương lai trước một giây đã đủ cho hắn có thể ung dung tránh né lúc bị đánh lén.
Hơn nữa, hắn đã ghi nhớ kĩ âm thanh của Vu Thích, nếu như Vu Thích lại lén lút lẻn vào căn cứ, hắn có thể làm cho đối phương có đi mà không có về.
Ở nhà giải lao hai ngày, Phương Bình nhận được điện thoại từ Hồ Ngạo Nhi.
"Phương Bình, ngươi đã trở về căn cứ?"
"Hừm, đã trở về."
"Hiện tại có rảnh không? Ma Vật các bên này mới luyện chế một nhóm vật phẩm ma hóa cao giai, nếu như rảnh, vậy đi qua một chuyến."
Tiếng nói của Hồ Ngạo Nhi lộ ra vẻ sung sướng, hiển nhiên tâm tình nàng rất tốt, sự thực cũng là như thế.
Ma Vật các mặc dù là trong căn cứ Ngân Xuyên là một trong những cửa hàng vật phẩm ma hóa lớn nhất, nhưng cũng không phải là không có đối thủ cạnh tranh, trong đó liền có vài cừa hàng vật phẩm ma hóa, so Ma Vật các không kém hơn bao nhiêu.
Bởi vì Phương Bình, ma hóa vũ khí có phẩm chất dù nguyên vật liệu rất thấp, Ma Vật các quyết định hạ thấp giá bán ra, tăng cường lượng tiêu thụ.
Kết quả chính là, mấy tháng gần đây, doanh thu của Ma Vật các tăng mạnh, mấy cái đối thủ cạnh tranh bị giảm doanh thu thê thảm, thị trường bị bọn họ đoạt đi không ít.
"Nếu rảnh ta sẽ đến."
Phương Bình đáp lại.
Ma Vật các hạ thấp giá bán vật phẩm ma hóa, là cùng hắn thương lượng qua, hắn cũng là đồng ý, dù sao chỉ cần lượng tiêu thụ đi lên, tiền lời sẽ không giảm, ngược lại sẽ tăng nhiều.
Sự thực cũng là như thế, mấy tháng gần đây, tiền lời mỗi tháng của hắn đều tăng nhiều, bây giờ thu nhập mỗi tháng ổn định ở hơn 40.000.000, số nợ một trăm triệu kia đã được trả hết toàn bộ, hơn nữa còn có dư ra.
Đi tới Ma Vật các, Phương Bình một đường thông suốt, không bị bất kỳ ngăn trở nào, liền tới tầng cao nhất của Ma Vật các.
Mà ngay khi hắn tới Ma Vật các, một nam tử chờ ở phía ngoài Ma Vật các đã lâu, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại.
"Ông chủ, hắn đến rồi!"
Cùng Hồ Ngạo Nhi chào hỏi, Phương Bình đi tới phòng luyện khí Ma Vật các cố ý chuẩn bị vì hắn.
Đối với quy trình tiến hành tăng cường phẩm chất vật phẩm ma hóa, tuy rằng cũng không cần công cụ, nhưng trong quá trình này lại không thể tránh khỏi nhiệt độ cao được giải phóng ra môi trường, vì lẽ đó Ma Vật các cố ý chế tạo một gian phòng luyện khí riêng cho hắn.
Tất cả vật liệu cùng dụng cụ bên trong phòng luyện khí đều là dùng vật liệu kháng nhiệt cao luyện thành, hơn nữa còn có lắp đặt máy điều hòa không khí, có thể làm nhiệt độ trong phòng nhanh chóng hạ xuống.
Ngoài ra, còn phối trí thêm phòng nghỉ ngơi cùng với phòng ngủ, có thể ở đây qua đêm.
Vật phẩm ma hóa cần phải trọng tôi đã được phân loại và đặt trong khu vực phẩm giá tương ứng, Phương Bình đưa ánh mắt nhìn về phía món vật phẩm ma hóa gần hắn nhất.
Đây là một bộ nhuyễn giáp giống như áo lót của nữ, lấy một loại da của cao giai ma vật nào đó chế thành.
Bên cạnh vật phẩm có vài dòng giới thiệu, bộ nhuyễn giáp này chẳng những cói phòng ngự cường đạ, hơn nữa có thể tăng cường tốc độ cho người mặc.
Phương Bình cầm lấy nhuyễn giáp, đặt lên giá đỡ được chế tạo từ vật liệu có thể chịu được sức nóng 100.000 độ, dùng ngọn lửa màu vàng bao lại.
Ngọn lửa màu vàng có nhiệt độ cực cao, đã vượt qua vạn độ, nhưng nhuyễn giáp không chút dấu hiệu bị thiêu đốt hoặc hòa tan nào.
Cũng không phải là chủng loại ma vật bị lột da làm giáp này có thể kháng nhiệt độ cao, mà là bởi vì năng lực Mera Mera no Mi biến dị sau khi dung hợp Thuần Chất Dương Viêm có khả năng đặc biệt như vậy.
Chỉ cần là đồ vật hắn không muốn thiêu hủy, cho dù ở trong ngọn lửa cũng sẽ không thiêu hủy, trái lại có thể tăng lên phẩm chất.
Nửa giờ sau, Phương Bình kết thúc luyện chế, tuy rằng không có thí nghiệm, nhưng hắn có thể khẳng định, năng lực của bộ giáp này đã được tăng cường trên diện rộng.
Hắn cầm lấy vật phẩm ma hóa thứ hai, đây là một đôi vòng tai, có năng lực điều khiển hàn băng, lấy một loại kim loại nào đó có thể luyện chế Thần Tinh vũ khí chế thành.
Nhưng mà bởi vì số lượng quá ít, đẳng cấp không đạt tới Thần Tinh, chỉ có thể đạt đến Ngũ giai.
. . .
Giải lao một chút, khi Phương Bình hoàn thành luyện chế mười món vật phẩm ma hóa, đã là buổi chiều.
Có chút mệt nhọc, từ chối lời mời của Hồ Ngạo Nhi, rời đi Ma Vật các, chuẩn bị gọi xe trở về nơi ở.
Ngay vào lúc này, một chiếc xe đẳng cấp không thấp, biển số xe một dãy tám dừng ở bên cạnh hắn.