Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 238: Chơi xấu?

Chương 238: Chơi xấu?




Dịch: Hắc Dược

“Hạng thứ mười trên bảng danh sách Phương Bình khiêu chiến Hạng thứ tư trên bảng danh sách Lục Tào.”

Sáng sớm ngày thứ hai, Phương Bình đi tới đại sảnh nhiệm vụ, hướng hạng thứ tư trên bảng danh sách phát ra khiêu chiến, theo sau không lâu, tin tức khiêu chiến liền ở trong Khoa Đối kháng Ma vật truyền bá ra.

Cùng lần trước khiêu chiến giống nhau, như cũ dẫn phát không nhỏ khiếp sợ, bởi vì lúc này đây ước chừng vượt qua sáu cái thứ hạng trên bảng danh sách.

Như cũ có không ít người cho rằng Phương Bình quá mức tự đại, thế mà định dùng một trận chiến vượt qua sáu cái thứ hạng trên bảng danh sách khiêu chiến.

Chỉ là lúc này đây, đều vô cùng biết điều, tuy rằng trong lòng không cho rằng có thể thành công, nhưng không có nói ra, rốt cuộc một lần trước bị vả mặt, chính là đánh vô cùng sưng.

“Khiêu chiến hạng thứ tư trên bảng danh sách? Không biết tự lượng sức mình, đây chính là ngươi tự tìm khổ.”

Nam tử từ Ma Phẩm các đã từng đi mời chào Phương Bình lộ ra một mạt cười lạnh nơi khóe miệng.

Bởi vì nguyên nhân từ Phương Bình, mấy tháng gần nhất này doanh thu của Ma Phẩm các bị co lại với biên độ cực lớn, đối với đầu sỏ gây tội khiến cho sự việc này xảy ra, nếu nói không ghi hận, đó là không có khả năng.

Chỉ là tương so với những tiểu nhân vật tầm thường kia, hắn lòng dạ càng sâu, sẽ không đem loại cảm xúc này biểu hiện ra ngoài.

Nhưng một khi có cơ hội trả thù, hắn tuyệt đối sẽ không do dự.

Hắn lấy điện thoại ra, tìm được một số có danh tự của Lục Tào ở trên, lựa chọn gọi điện thoại.

“Xin chào, Lục Tào tiên sinh, ta là giám đốc Ma Phẩm các, Tả Vệ, có rảnh sao……”

Theo sau không lâu, giám đốc Tả Vệ của Ma Phẩm các cùng hạng thứ tư trên bảng danh sách Lục Tào gặp mặt ở một tiệm cà phê.

Tiệm cà phê làm cà phê không tồi, Lục Tào tiên sinh nếm thử.”

Tả Vệ trên mặt treo tươi cười, hướng Lục Tào đề cử nói.

Lục Tào bưng lên tách cà phê nhấp một ngụm, hương vị thật sự rất ngon, ánh mắt hắn nhìn phía Tả Vệ nói.

“Không biết Tả giám đốc tìm ta có chuyện gì?”

Hắn cùng Tả Vệ bởi vì mua sắm vũ khí ma hóa mà có quen biết, lúc ấy lẫn nhau trao đổi số điện thoại, nhưng dù vậy lúc sau liền không hề gặp mặt, này vẫn là lần thứ hai gặp nhau.

Sở dĩ gặp mặt, chủ yếu vẫn là suy xét đến gia tộc Giác Tỉnh giả Tả gia phía sau đối phương.

Một cái gia tộc có Thần Tinh cấp cường giả tọa trấn, người như hắn không thể không trịnh trọng đối đãi.

“Không biết Lục Tào tiên sinh có nhận được tin tức bị khiêu chiến không?”

Tả Vệ không có lập tức đáp lại, mà là hỏi.

“Nhận được, là hạng thứ mười trên bảng danh sách Phương Bình, đối chiến được an bài vào ba ngày sau.”

Lục Tào mang tâm tình không được tốt đáp lời.

Bị người khiêu chiến luôn là sẽ làm người khó chịu, trừ phi là cái loại cuồng nhân hiếu chiến, nếu không đại bộ phận dưới tình huống bình thường, người bị khiêu chiến nhiều ít đều sẽ có một tí cảm xúc.

Rốt cuộc loại khiêu chiến này, thắng không có chỗ tốt thêm vào, nhưng nếu là bại, lại là sẽ mất đi thứ hạng trên bảng danh sách.

Mỗi tháng sẽ bị giảm bớt số điểm tích lũy có thể lĩnh đến cũng không nói, sau lưng còn không tránh được sẽ bị người ta bàn tán đánh giá, các kiểu như là đã bị người vạch trần trình độ thật.

“Này Phương Bình thật đúng là không biết tự lượng sức mình, một tên đứng hạng thứ mười trên bảng danh sách thế mà vượt qua sáu cái thứ hạng trên bảng danh sách, khiêu chiến hạng thứ tư trên bảng danh sách là ngươi.”

Tả Vệ nhạy bén mà đã nhận ra tình huống của Lục Tào, đôi mắt không khỏi sáng ngời, trên mặt lộ ra lòng đầy căm phẫn nói.

“Độ tự tin thật là quá lớn.”

Đối với lời này, Lục Tào là tán thành, dưới tình huống bình thường, đối phương hẳn nên là dò từng bước, chỉ cần khiêu chiến thứ hạng cách mình một hai đơn vị phía trước, mà không phải khiêu chiến hắn, kẻ đứng hạng thứ tư trên bảng danh sách, này hoàn toàn là ăn no rửng mỡ, gia tăng “lượng công việc” của hắn.

Thấy Lục Tào thật là đối Phương Bình rất có ý kiến, trong lòng Tả Vệ vui vẻ, việc này hơn phân nửa có thể thành, liền nói ngay.

“Không dối gạt Lục Tào tiên sinh, ta cùng với vị Phương Bình này là có quen biết, lại còn từng khắc vào tim nhau một kỉ niệm khó phai.”

Nói, hắn đẩy một tờ ngân phiếu đến trước người Lục Tào, hình như có thâm ý nói.

“Đây là 10.000.000, xem như một chút tâm ý từ Ma Phẩm các, về lần khiêu chiến này, ta hy vọng Lục Tào tiên sinh có thể cho vị Phương Bình này một ít giáo huấn.”

“Ngươi muốn bảo ta chơi xấu?”

Liếc mắt nhìn một cái tờ ngân phiếu trên bàn, Lục Tào nheo nheo mày.

“Như thế nào có thể nói là chơi xấu đâu? Chiến đấu thôi mà, lỡ trượt tay, có người trọng thương là chuyện thường thấy.”

Tả Vệ cười nói.

“Tả giám đốc nói đùa, loại sự tình này là vi phạm quy định, hôm nay ta coi như không có nghe thấy, ta còn có việc liền đi trước.”

Liếc mắt nhìn Tả Vệ một cái, Lục Tào đứng lên, xoay người rời đi quán cà phê.

Đối với Phương Bình, hắn thật là có một ít khó chịu, nhưng khó chịu thì khó chịu, còn không đến mức vì thế liền ghi hận đối phương, cùng đối phương kết thù.

Đến nỗi Ma Phẩm các Tả Vệ cho thù lao, đối với hắn xem ra quả thực là một trò cười.

Chỉ vì mười triệu liền cùng một vị hạt giống Thần Tinh kết thù, chuyện như vậy, có thằng ngu mới chịu đáp ứng.

Làm hạng thứ tư trên bảng danh sách, đối với Phương Bình, hắn tự nhiên không sợ.

Nhưng không sợ là một chuyện, sẽ vì mười triệu mà kết thù với đối phương lại là một chuyện khác.

Đương nhiên, sau lưng Tả Vệ dù sao cũng là có Thần Tinh cấp cường giả làm hùm cho cáo mượn oai, vì Phương Bình mà cùng Tả gia dối địch, đồng dạng là không đáng.

Hắn lựa chọn không giúp đỡ, làm bộ không có nghe được đối phương nói.

Trong phòng, sắc mặt Tả Vệ một trận khó coi, lúc xanh lúc đỏ, không nghĩ tới Lục Tào sẽ như vậy không cho mặt mũi, liền một câu thương lượng đều không cho hắn, quyết đoán rời đi.

“Hừ, không biết điều.”

Nửa ngày, hắn hừ lạnh một tiếng, thu tấm ngân phiếu về, nhanh chóng rời đi quán cà phê.

Ba ngày sau, Phương Bình cùng Lục Tào cùng với không ít người quan chiến đi tới một chỗ đất hoang bên ngoài khu căn cứ.

Đất hoang không có một ngọn cỏ, nơi nơi đều là kẽ nứt ngang dọc đan xen cùng với đất đá gập ghềnh, dấu vết để lại vô cùng rõ ràng, nơi này đã từng phát sinh qua quá nhiều hồi đại chiến.

Xếp hạng trước năm khi chiến đấu là ở một đẳng cấp khác, đối với sân vận động đã vô pháp thừa nhận, một khi không chú ý, uy lực liền rất có thể lan tràn đến bên ngoài, tạo thành tệt hại cho thành thị.

Cho nên, trong tình huống bình thường, xếp hạng trước năm khi chiến đấu, sẽ được an bài ở vị trí có khoảng cách không xa khu căn cứ, là nơi này.

Lần này, trong những người tiến đến quan chiến, chẳng những có một ít Giác Tỉnh giả sở hữu thứ hạng cao trên bảng danh sách cùng với một ít Ngũ giai Giác Tỉnh giả lâu năm, xếp hạng trước ba thế nhưng cũng có mặt.

Thường Thắng, một mái tóc vàng phiêu dật, mày kiếm mắt sáng, dáng người đĩnh bạt.

Hồ Ngạo Nhi, một thân váy đen, dưới váy đen là tất chân màu da cùng với một đôi giày bó màu trắng, mỹ diễm động lòng người.

Địch Long, sợi tóc như râu mực, ngũ quan lạnh lùng, khí thế trên người lạnh thấu xương như đao kiếm.

Hạng thứ tư trên bảng danh sách tham gia khiêu chiến, mặc dù là bọn họ, cũng không khỏi coi trọng lên, tự mình tiến đến quan chiến.

Đứng ở bên trong đất hoang, Phương Bình đánh giá đối thủ của mình.

Đây là một nam tử trẻ tuổi có dáng người trung đẳng, trên người mặc bộ đồ tập võ màu đen, dáng người to lớn.

Khuôn mặt đậm nét người Á Đông, diện mạo không tính là ưa nhìn, chỉ có thể nói là phổ phổ thông thông.

Dù thế một khi đã tới loại thân phận này của đối phương, diện mạo dù có râu ria, chẳng sợ còn xấu ác xấu ôn, cũng sẽ có vô số nữ tử xinh đẹp từ các gia tộc Giác Tỉnh giả nguyện ý bò lên trên giường hắn.

Thậm chí không cần danh phận, nếu là có thể có một mụm con, nơi gia tộc Giác Tỉnh giả bên đàng nữ sẽ xử lý hết thảy, vì mục đích chính là gien Giác Tỉnh giả ưu tú trên người đối phương.

Đương nhiên, không chỉ có là đối phương, bao gồm Phương Bình, chỉ cần là người xếp hạng trước mười, được coi như hạt giống Thần Tinh đều có loại đãi ngộ này.

Trên thực tế, sau khi Phương Bình tiến vào xếp hạng trước mười trên bảng danh sách, liền đã nhận được không ít loại ám chỉ này từ những nữ tử xinh đẹp nơi gia tộc Giác Tỉnh giả, mà hắn đều cự tuyệt.

Đối với phương diện này, hắn đơn giản là yêu cầu sự công bình, ai biết mấy nữ tử đó có mới từ giường thằng nào khác bước xuống không mà muốn hắn.

“Không biết thực lực như thế nào, hẳn là không đến mức quá yếu đi, nếu không liền hoạt động gân cốt đều không thể tính.”

Lúc Phương Bình đánh giá Lục Tào, cũng là lúc, Lục Tào đang đánh giá Phương Bình.

Bởi vì chuyện trước đây với Tả Vệ, làm hắn có thêm một ít chú ý đối với Phương Bình, cũng tìm hiểu qua một ít về Phương Bình.

Dù vậy từ tình huống hắn hiểu biết tới phán đoán, nếu gần nhất thực lực đối phương không có tăng cường với biên độ lớn mà nói, như vậy đối phương là không có khả năng thành đối thủ của hắn.

“Không được đánh đến tàn phế hoặc tử vong, nếu không vĩnh viễn hủy bỏ tư cách xếp hạng, cũng truy cứu trách nhiệm.”

Đảm nhiệm trọng tài chính là một nam tử hơn năm mươi tuổi, một vị Ngũ giai đỉnh phong Giác Tỉnh giả.

Tuổi quá lớn khiến hắn tuy rằng kẹt ở Ngũ giai đỉnh phong, lại rốt cuộc không có cơ hội đột phá.

Tuyên đọc quy tắc thi đấu xong, hắn tuyên bố thi đấu bắt đầu.

Trên thực tế, loại cấp bậc chiến đấu này, tốt nhất là có thể từ Thần Tinh cấp cường giả đảm nhiệm chức trọng tài, thế nhưng mà Thần Tinh cấp cường giả, mặc dù khu căn cứ Ngân Xuyên là một khu căn cứ cỡ lớn, cho nên số lượng cũng cực kỳ thưa thớt.

Hoặc là đang ở nơi nào đó tọa trấn, hoặc là đang trong quá trình tu luyện, cho nên cũng chỉ có thể dùng Ngũ giai đỉnh phong Giác Tỉnh giả làm trọng tài.

Phốc ——

Theo trọng tài tuyên bố đối chiến bắt đầu, Lục Tào cùng Phương Bình đều vào thế tấn công, nhanh chóng điều động năng lực.

Đại lượng sương mù màu đen từ trên người Lục Tào trào ra, ở trước người Lục Tào hội tụ, hóa thành một con quái vật sương mù.

Quái vật sương mù cao đến hơn sáu mét, ngoại hình giống bọ ngựa, có cặp càng hình răng cưa cùng với đôi cánh co rút lại ở sau lưng.

Thế nhưng lại là không có đầu, vị trí ở phần đầu, vốn dĩ hẳn là vị trí của cái đầu, lại có một cái miệng to tròn mọc đầy răng nanh.

Xuất hiện lúc sau, quái vật sương mù nhanh chóng phóng như bay tới chỗ Phương Bình, mặt đất nơi nó chạy như điên qua dẫn phát ra cuồng phong, cát bay đá chạy.

Phần phật ——

Phương Bình vận dụng Trạng thái Tiên Nhân, trên người có đại lượng ngọn lửa kim sắc trào ra.

Trong thời gian siêu,ngọn lửa hóa thành một con Nekomata hỏa diễm, mang theo sức nóng khủng bố, trên mặt đất lưu lại liên tiếp dấu chân dung nham, nghênh hướng quái vật sương mù chạy như bay mà đến.

Hai con quái vật đều có tốc độ không chậm, tuy rằng không đạt được vận tốc âm thanh, lại cũng vượt qua 200 mét mỗi giây, rất nhanh, hai bên liền tao ngộ.

Quái vật sương mù nâng lên lưỡi hái sắc bén, hướng về Nekomata hỏa diễm phách trảm mà đi, mà Nekomata hỏa diễm cũng nâng lên lợi trảo từ ngọn lửa hóa thành, chụp vào quái vật sương mù.

Oanh ——

Hai bên cùng công kích cùng va chạm lên nhau, truyền ra một tiếng vang lớn đinh tai nhức óc, mặt đất chung quanh, dưới đợt kình phong do hai bên va chạm mà thành, bùn đất bị thổi bay, xuất hiện một cái hố thật lớn.

Xích ——

Nekomata hỏa diễm bị va chạm đến liên tục lui về phía sau, ngọn lửa trên cự trảo hơi hơi tán loạn, chỉ xét đơn thuần về lực lượng, quái vật sương mù chiếm cứ thượng phong.

Lục Tào dù sao cũng là nhân vật sở hữu thực lực chỉ ở sau ba người kia trên bảng danh sách, sức mạnh tự nhiên không thể chê, đương nhiên Phương Bình cũng không có bại.

Quái vật sương mù đồng dạng không có chiếm được chỗ tốt, khi cùng Nekomata hỏa diễm va chạm, trên lưỡi hái khổng lồ xuất hiện bộ phận bị bốc hơi, bị sức nóng do Nekomata hỏa diễm mang theo làm bốc hơi.

Quái vật sương mù truy hướng Nekomata hỏa diễm đang thoái lui, Nekomata hỏa diễm không cam lòng yếu thế, cái miệng lớn mở ra, một ngọn lửa kim sắc phun ra, tập kích hướng quái vật sương mù đang chạy như bay mà đến.

Đúng lúc này, đôi cánh sau lưng quái vật sương mù giương mở, ban đầu tốc độ của nó liền đã cực nhanh, hiện tại tốc độ của quái vật sương mù trở nên càng nhanh.

Né tránh ngọn lửa kim sắc, từ mặt bên đến gần Nekomata hỏa diễm, lưỡi hái sương mù sắc bén tước hướng Nekomata hỏa diễm.

Chỉ là đúng lúc này, hai cái đuôi thật lớn của Nekomata hỏa diễm lại là từ sau quét ra, chặn lại lưỡi hái đang trảm xuống.

Vừa chạm vào liền tách ra, Nekomata hỏa diễm lại lần nữa bị đâm cho trượt đi ra ngoài, cái đuôi ẩn ẩn tán loạn, mà lưỡi hái của quái vật sương mù lại lần nữa bị bốc hơi một bộ phận.

Quái vật sương mù đuổi theo Nekomata hỏa diễm, cái miệng to tròn mọc đầy rẫy những chiếc răng nanh sắc nhọn duỗi dài phóng lớn ra, vồ cắn phần đầu của Nekomata hỏa diễm, Nekomata hỏa diễm lại lấy cự trảo từ ngọn lửa hóa thành ngăn cản.

Oanh, oanh, oanh!

Hai con quái vật khổng lồ liên tiếp giao thủ, thân thể của Nekomata hỏa diễm đang chậm rãi tán loạn, mà thân thể của quái vật sương mù cũng đang chậm rãi bị bốc hơi.

Cuối cùng, Nekomata hỏa diễm tán loạn biến mất, mà quái vật sương mù cũng mất đi hơn phân nửa thân thể, một lần nữa hóa thành sương mù, song song đồng quy vu tận, ai cũng không có thể chiếm cứ ưu thế.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch