Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 249: Ma hạch

Chương 249: Ma hạch




Biên: Hắc Dược

Nhìn thi thể thật lớn dài hơn mười thước của ma vật hình cây, Phương Bình và Lục Dự cứ nhíu mày mãi.

Tuy là không nghe được đoạn đối thoại của cô gái tóc vàng Kim Lệ và cô gái tóc bạch kim Ngân Nhạn, nhưng hai người đều rất nhạy bén, cảm thấy Kim Lệ và Ngân Nhạn vì ma vật hình cây kia mà tới.

Điều này không khỏi làm cho hai người tò mò, con ma vật hình cây này rốt cuộc có chỗ nào có thể thu hút được Kim Lệ và Ngân Nhạn chứ.

Bởi vì lúc trước ctrải qua hiến đấu kịch liệt nên giờ thi thể của ma vật hình cây đã bị tàn phá kinh khủng.

Đa số cành cây bị hai người đánh nát mà biến mất, mà thân thể to lớn của ma vật hình cây cũng tràn đầy vết thương lớn nhỏ, đầy rẫy lỗ thủng thông thấu trước sau, thoạt nhìn cực kỳ dữ tợn.

Ánh mắt hai người cùng nhìn vào thi thể của ma vật hình cây, nếu thật sự có cái gì đó thu hút Kim Lệ và Ngân Nhạn, vậy thứ đó chắc là ở trên cơ thể của ma vật hình cây.

“Có phát hiện ra gì không?”

Tìm kiếm một lúc, Phương Bình không tìm thấy gì liền nhìn về phía Lục Dự ở bên cạnh và hỏi.

“Không có.”

Lục Dự lắc đầu, cũng giống như Phương Bình, hắn cũng không tìm thấy cái gì, dường như ngoại trừ ngoại hình kỳ lạ ra thì con ma vật hình cây này cũng không có cái gì đặc biệt.

Nghĩ nghĩ, hắn đưa ra đề nghị.

“Thiếu gia, dứt khoát bổ đôi thi thể của con ma vật hình cây này ra xem bên trong có chỗ nào không bình thường không.”

“Bổ thi thể ra?”

Phương Bình không đáp ứng ngay.

Tuy rằng trước mắt Ma Vật Tế Đàn cũng không kén chọn, thi thể không trọn vẹn đến mức nào thì dường như nó cũng không để tâm, nhưng cũng không đủ để cam đoan rằng sau khi thi thể bị chẻ thành hai phần còn có thể dùng để hiến tế.

Nếu xé thi thể ra làm hai, khiến cho thi thể bị hỏng nghiêm trọng đến mức không thể hiến tế được nữa, vậy thì cũng quá đáng rồi.

Phải biết rằng, vì săn bắt con ma vật Thần Tinh này mà hắn đã tốn cả một trăm triệu.

“Bỏ đi, không nhất thiết phải tò mò mà mạo hiểm, nếu thi thể bị phá quá mức kịch liệt, không thể hiến tế, vậy thì không đáng.”

Cuối cùng, Phương Bình vẫn lắc đầu cự tuyệt, tuy rằng hắn cũng rất thắc mắc vì sao Kim Lệ và Ngân Nhạn cứ nhìn chằm chằm con ma vật hình cây này, nhưng nếu thế mà để hắn mạo hiểm thì hắn tuyệt đối không đồng ý.

Dù sao con ma vật trước mắt này lại có liên quan đến việc thiên phú phát triển của hắn có thể tăng lên hay không, là rất quan trọng.

“ĐÚng vậy, nếu vì vậy mà ảnh hưởng đến việc hiến tế thì thiệt thòi rồi.”

Lục Dự gật đầu, vì bị Kotoamatsukami khống chế, hắn hoàn toàn trung thành nên hắn cũng biết đến Ma Vật Tế Đàn và chuyện hiến tế.

“Thiếu gia, không phải người có biện pháp xâm nhập vào cơ sở dữ liệu của căn cứ Ngân Xuyên sao? Nếu không thì xâm nhập vào điều tra thử xem.”

“Đúng là một giải pháp tốt.”

Tròng mắt Phương Bình sáng lên, khu căn cứ Ngân Xuyên là một trong các khu căn cứ khổng lồ, nói không chừng thật sự có thể biết được thông tin gì về loại ma vật này.

Hắn thu thi thể của ma vật hình cây vào không gian hiến tế, Phương Bình cùng Lục Dự nhanh chóng thuấn di biến mất, khi xuất hiện một lần nữa là đã ở trong căn cứ Ngân Xuyên rồi.

Ngay lúc hai người rời đi không bao lâu, Kim Lệ và Ngân Nhạn vừa nãy rõ ràng là đã rời đi đột nhiên từ sau một khối đá lớn đi ra.

“Xem ra là đi thật rồi!”

Ngân Nhạn liếc mắt nhìn bốn phía đánh giá rồi nói.

“Chắc là đi rồi.”

Sắc mặt Kim Lệ có chút hổ thẹn nói.

Hóa ra hai người này nghi ngờ Phương Bình và Lục Dự không rời đi mà là giấu hơi thở của mình trốn ở gần đó, cho nên sau khi hai người rời đi thì lại lặng lẽ trốn một chỗ rồi quay về, muốn đợi Phương Bình và Lục Dự chủ động đi ra.

Không thể không nói, trực giác của hai người cũng thật chuẩn, nhưng hai người này lại không biết, Giác Tỉnh giả sở hữu năng lực không gian đặc thù như Phương Bình có khả dịch chuyển tức thời, hoàn toàn không cần phải rời đi mà chỉ cần mở cánh cửa không gian ra là đã có thể đi được rồi.

Chia tay với Lục Dự xong, về lại chỗ ở của mình, Phương Bình lấy máy tính ra, hóa thành đại thần hacker, xâm nhập vào cơ sở dữ liệu Khoa Đối kháng Ma vật của khu căn cứ Ngân Xuyên.

Vì đã từng xâm nhập một lần nên hắn ngựa quen đường cũ, rất nhanh đã có thể tiến nhập vào trong cơ sở dữ liệu, tìm kiếm bên trong cơ sở dữ liệu.

“Thần Tinh cấp cường giả có thể sống lâu, đúng thật là có liên quan đến việc bọn họ thường xuyên che giấu khí tức của mình…”

“Vật liệu chính của ma dược thức tỉnh Ngũ giai vậy mà lại là thi thể ma vật cấp Thần Tinh, cũng khó trách phải có được nhiều điểm tích lũy như thế mới đủ để đổi…”

“Lôi Đình quả có thể nâng cao cấp bậc năng lực hệ Lôi, đây cũng bằng giá với giá trị của kỳ vật Băng Sương quả.”

Phương Bình tìm kiếm từng cái một, thấy được cái gì thú vị thì nhấn vào lật xem một chút.

Không thể không nói, khu căn cứ Ngân Xuyên là một trong mười khu căn cứ lớn, hiểu biết cơ mật đúng là không ít.

“Hử, ma cây…?”

Lúc Phương Bình tìm đến một tư liệu thì dừng lại.

Ma vật hình cây có hình dáng như một cái cây, lại có đặc trưng tương tự với ma vật, nếu lấy danh tự ma cây để hình dung thì ngược lại cực kỳ hợp lý, trực giác nói cho hắn rằng đây có lẽ là tư liệu liên quan đến ma vật hình cây.

Nhấn mở tư liệu, Phương Bình xem rất nhanh.

“Ma cây, ma vật có ngoại hình giống như một cái cây, bình thường luôn sẽ có năng lực hệ Thổ…”

Chỉ mới đọc phần mở đầu, Phương Bình đã xác định ma vật hình cây mà bọn hắn vừa săn được chắc chắn là ma cây, hắn tiếp tục kéo xuống dưới xem.

“Trong cơ thể của ma vật hình cây vậy mà lại có thể ngưng kết ma hạch, ma hạch sau khi được điều phối thành ma dược thì lại có thể tăng thêm một cấp bậc cho năng lực thuộc tính tương tự nữa…”

Đọc đến đây, rốt cuộc Phương Bình cũng hiểu vì sao Kim Lệ và Ngân Nhạn lại nhìn chằm chằm vào con ma vật hình cây này.

Từ cuộc đấu lúc trước thì cũng không khó để đoán được ma vật hình cây sở hữu năng lực hệ Quang rất mạnh, mà Kim Lệ cũng có năng lực hệ Quang giống vậy.

Rõ ràng, Kim Lệ và Ngân Nhạn sở dĩ nhìn chằm chằm vào ma vật hình cây như vậy là bởi vì Kim Lệ cần ma hạch của ma vật hình cây để phối chế ma dược, nâng cấp năng lực hệ Quang của mình.

“Cũng khó trách nàng ta có vẻ mặt căm tức như thế, nếu là ta cũng nhất định sẽ bực mình không dứt.”

Nhớ đến vẻ mặt của Kim Lệ lúc đó, tâm tình của Phương Bình không khỏi tốt lên, hiển nhiên bản thân đã vô tình phá hủy kế hoạch của cô nàng Ma Nhân tộc Kim Lệ nàng, đây thật đúng là một chuyện tốt. (B: Đều là người một nhà cả, Bình ca nha~)

Cũng may việc hắn phá hủy kế hoạch của Ma Nhân tộc Kim Lệ là chuyện tốt, nếu không thì thực lực của Kim Lệ nhất định sẽ được tăng cường trên diện rộng trong thời gian ngắn.

Bây giờ đã có thể so được với Thần Tinh, nếu như lại tăng lên, trong đám người trẻ tuổi của khu căn cứ Ngân Xuyên chỉ sợ không có ai có thể áp chế được đối phương.

“Hử, Lục Dự cũng có năng lực gương có thể bắn ra ánh sáng, chắc cũng là một loại năng lực hệ Quang nhỉ?”

Bỗng nhiên trong lòng Phương Bình nghĩ đến Lục Dự.

Tuy rằng Lục Dự là dựa vào gương để thi triển năng lực hệ Quang, nhưng rõ ràng cũng là một loại năng lực hệ Quang, theo lý thuyết, nếu lấy ma hạch của ma cây để phối thuốc thì chắc là đủ để nâng cấp rồi.

Thực lực của Lục Dự tuy rằng đã đạt tới cấp Thần Tinh, nhưng giữa các nhân vật cấp Thần Tinh khác thì lại rất bình thường, ngay cả khi săn ma vật một mình cũng không được.

Nếu có thể lấy ma hạch của ma vật hình cây để phối thuốc, tăng lên cấp bậc năng lực gương, sức chiến đấu đương nhiên cũng có thể tăng lên.

Đột nhiên, hắn nhướn mày nghĩ đến một vấn đề.

“Chỉ có điều, tất nhiên ma hạch là thứ cực kỳ quan trọng trong cơ thể ma cây, nếu lấy đi thì giá trị thi thể của ma cây chỉ sợ sẽ giảm mạnh, có thể không có khả năng hiến tế nữa.”

---------- Kim phiếu và linh thạch ủng hộ từ quý đọc giả chính là động lực cho tụi mình thức khuya gõ chữ á ----------






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch