Tả gia, Tả Cao Phong lạnh mặt ngồi ở trên một chiếc ghế dựa dùng da và xương của một con Thần Tinh ma vật Viêm ma xà tạo thành.
Đây là chiếc gế hắn hắn thích nhất cũng là biểu tượng cho sự kiêu ngạo của hắn, bởi vì con Thần Tinh ma vật Viêm ma xà có lực chiến khá nổi trội trong cùng cấp bậc này bị hắn một mình hoàn thành săn giết.
Ngồi ngạo nghễ trên chiếc ghế được hắn xem là biểu tượng của sự kiêu ngạo này, nhưng hiện tại tâm tình của hắn lại như uống nhầm nước đái chó.
Ở đối diện hắn, Tả Vệ thấp thỏm đứng thẳng, ngay cả việc thở mạnh cũng không dám, cúi đầu, cái trán đã phủ đầy mồ hôi lạnh.
Tả Cao Phong chưa có mở miệng, hắn tự nhiên cũng không dám mở miệng, vì thế bầu không khí trong phòng lâm vào sự tĩnh lặng nặng nề đến cực độ.
Thật lâu sau, rốt cuộc có thanh âm vang lên, chỉ nghe Tả Cao Phong lạnh giọng hỏi.
“Đến tột cùng là chuyện như thế nào, như thế nào sẽ bị Hồ gia bắt được nhược điểm”
“Đại nhân là ta bị nghe lén, Hồ gia bên kia có cao thủ hacker phi thường lợi hại, dưới tình huống không hề kinh động đến ta thần không biết quỷ không hay nghe lén di động của ta mới dẫn đến chuyện tin tức bị lộ.”
Tả Vệ nhanh chóng nói một lèo.
Sau khi nhận thông cáo xử phạt của Khoa Đối kháng Ma vật xong, hắn lập tức điều tra nguyên nhân tin tức bị lộ.
Lấy Dụ Bạch Đông làm manh mối một đường truy tra ngược lên, rốt cuộc vào khoảng hơn một giờ trước hắn đã điều tra ra được nguyên nhân nằm ở đâu.
Không phải hắn không đủ cẩn thận, mà là sự tình như vậy trước kia chưa bao giờ xảy ra cả.
Di động riêng hắn đang sử dụng là hàng định chế đặc biệt, có cơ chế chống nghe lén, hacker phổ thông là hoàn toàn không thể nào tìm ra cách công kích di động của hắn được, mặc dù là cao thủ đứng đầu, dưới tình huống không kích hoạt cảnh báo tin tặc mà xâm lấn thành công điện thoại di động của hắn là chuyện không thể có khả năng.
Nhưng lúc này đây, hệ thống bảo vệ của di động bị công phá, ngay cả thông báo nhắc nhở đều không kịp truyền ra, này đã không phải là chuyện đỉnh cấp hacker có khả năng làm được, cũng chỉ có siêu việt đỉnh cấp hacker, thành phần nằm tầng chóp mũ của thế giới hacker, siêu cấp hacker, mới có thể làm được.
Một hacker như vậy dù tìm khắp toàn bộ giới hacker cũng không vượt qua năm người, nhưng bằng một cách thần kì nào đó, Hồ gia liền tìm được một người.
“Làm Tả gia ta ăn thiệt thòi lớn như vậy, người này nhất thiết cần phải tìm ra, có thể tỏa định người kia là ai sao?”
Tả Cao Phong cau mày, cấp bậc an ninh phòng hộ của di động chuyên dùng cho cao tầng Tả gia là siêu cao, hắn tất nhiên rất rõ, rốt cuộc hắn cũng đang dùng, nếu nguyên nhân là thuộc phương diện này khiến cho tin tức bị lộ thì thật sự cũng trách không được Tả Vệ.
Nếu đổi lại là hắn, hắn mà là người phụ trách sự kiện lần này, thì tất nhiên cũng ngăn cản không được chuyện thông tin bị rò rỉ, còn về việc không mang theo di động, quên đi, đây là chuyện không có khả năng.
Thành viên cao tầng một gia tộc phải luôn chuẩn bị thật tốt cho tình huống đột xuất mà tùy thời ứng biến, di động cũng phải được bảo đảm 24/7 sẵn sàng kết nối, chuyện này là tối thiểu.
Muốn trả thù lại Hồ gia bên kia là không có cách nào, Hồ gia tuy rằng có yếu hơn Tả gia, nhưng cũng không lép vế hơn quá nhiều, hơn nữa sau lưng Hồ Ngạo Nhi còn có Lữ vận làm hậu trường.
Nhưng cái tên siêu cấp hacker làm cho Tả gia tổn thất thảm trọng này lại là cần thiết tìm ra, không chỉ là vì trả thù, cũng vì đề phòng sau này sẽ không lại bất tri bất giác bị nghe lén.
“Ta đã ra lệnh cho những nội ứng được cài vào Hồ gia toàn lực tìm hiểu, tin tưởng không qua được bao lâu liền sẽ có tin tức.”
Tả Vệ vội vàng nói.
Tả Cao Phong gật gật đầu, hơi suy xét một lúc rồi nói.
“Sự việc lần này tuy không phải do ngươi sai, nhưng dù sao cũng là từ ngươi phụ trách, phạt ngươi một năm tiền lương, và từ nhiệm chức giám đốc Ma Phẩm các đi.”
“Vâng, ta hiểu rồi.”
Lòng Tả Vệ đang nhỏ máu, cái chức vụ giám đốc Ma Phẩm các này chính là một công việc béo bở, mỗi năm đều có thể mang đến cho hắn lợi nhuận viễn siêu tiền lương trên giấy tờ, quan trọng nhất chính là, chức vụ này cũng đại biểu cho địa vị viễn siêu những thành viên phổ thông trong gia tộc.
Sau khi biết được hắn từ nhiệm chức giám đốc Ma Phẩm các, trong gia tộc chỉ sợ sẽ có không ít người mừng thầm không thôi, mưu đồ tranh đoạt cái chức vị này.
Giải quyết xong vấn đề bị vu hãm, ngày hôm sau, Phương Bình liền mang theo Lục Dự lặng yên không một tiếng động mà rời đi khu căn cứ Ngân Xuyên, người biết hắn rời đi cũng chỉ có một số ít bằng hữu như Yến Tuyết, Phàn Huyên thôi.
Rời đi khu căn cứ Ngân Xuyên, hai người lập tức hướng về khu vực phía nam mà đi, đích đến là khu căn cứ Hà Điền cách khu căn cứ Ngân Xuyên khoảng hơn hai ngàn kilomet.
“Hy vọng nó chưa có đi xa.”
Phương Bình một bên đi đường một bên thầm nghĩ.
Căn cứ tin tức trên mạng, khoảng một ngày trước phụ cận khu căn cứ Hà Điền xuất hiện Thần Tinh cấp ma vật, có một khu sản xuất hơn trăm người bị tập kích, hoàn toàn bị huỷ diệt.
Thần Tinh cấp cường giả của khu căn cứ Hà Điền ra tay, sau một hồi ác chiến mấy tiếng đồng hồ, lấy trọng thương làm đại giới mới rốt cuộc đánh đuổi được con Thần Tinh ma vật.
Phương Bình suy đoán, con Thần Tinh ma vật này rất có thể cũng đang bị thương nặng, nếu không không có khả năng sẽ rút lui.
Nếu có thể tìm được con Thần Tinh ma vật bị trọng thương này, không cần phải dùng đến năng lực quang kính đã được tăng lên tới siêu hạng dẫn đến thực lực đại trướng của Lục Dự, mặc dù là mỗi hắn cũng có phần trăm nhất định đánh chết được con Thần Tinh ma vật này.
Chính là bởi vì Tả gia gây chuyện vu hãm mới khiến hắn bị trì hoãn thời gian gần một tuần, hắn đang rất là khó chịu khi biết được tin tức này không khỏi tâm tình phấn chấn lên.
Lãng phí thời gian cả một tuần như này đối với hắn tới nói không hề là chuyện xấu, ngược lại biến thành chuyện tốt, nếu một tuần trước hắn mà đã rời đi khu căn cứ, tin tức không thông, tự nhiên là không thể biết đến tin tức như này.
Vài giờ sau, Phương Bình cùng Lục Dự đến ngoại thành khu căn cứ Hà Điền.
Không có vận dụng vận tốc âm thanh để đi đường, cho nên ước chừng tiêu phí mấy canh giờ.
Tốc độ đạt vận tốc âm thanh dùng trong thời gian ngắn để đi đường thì còn được, chứ duy trì thời gian dài liền không nổi, cho dù là Thần Tinh cấp cường giả cũng vô pháp dùng tốc độ đạt vận tốc âm thanh để di chuyển trong thời gian dài.
Khu căn cứ Hà Điền, một tòa thành thoạt nhìn có vẻ khổng lồ hơn so với khu căn cứ Hách An, tọa lạc ở trong một cái thung lũng.
Chung quanh cũng không có con sông hay mấy thứ tương tự làm nguồn nước, dù vậy bởi vì nằm trong địa thế đất trũng, mạch nước ngầm phong phú, càng là có một hệ thống sông ngầm nên mới có khả năng chống đỡ lượng nước sinh hoạt hằng ngày cho số lượng dân cư đông đúc như vậy.
“Thiếu gia, tin tức trên mạng cũng không được kỹ càng tỉ mỉ, không bằng đi vào tìm hiểu một chút thông tin chi tiết?”
Nhìn khu căn cứ trước mắt, Lục Dự đề nghị nói.
“Cũng được”
Phương Bình gật đầu đồng ý.
Từ không trung giáng xuống, Phương Bình mang theo Lục Dự, dùng năng lực Doa Doa no Mi đi xuyên qua tường thành, tiến vào trong khu căn cứ.
Không có từ cửa thành tiến vào là vì dân cư nhập xuất thành đều sẽ bị kiểm tra truy vấn nghiêm mật, tốn thời gian thì không nói, nguyên nhân chủ yếu vẫn là bởi vì thân phận Lục Dự chịu không nổi quá trình kiểm tra.
“May mắn có Cảnh Diệu đại nhân ra tay, nếu không lúc này đây khu căn cứ Hà Điền chúng ta liền nguy hiểm!”
“Đáng tiếc không có thể nhìn thấy trận chiến ấy, nếu có thể quan sát được một khoảnh khắc, ta chết đều không uổng.”
“Nếu là ngươi thấy được, ngươi có thật sẽ chết cũng không tiếc hay không thì ta không biết, nhưng khẳng định ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ.”
Trong khu căn cứ, nơi nơi đều đang bàn luận về trận chiến hôm qua, một đám tất cả đều hưng phấn, ánh mắt tràn ngập sùng bái.
Tại cái thế giới hung hiểm nơi ma vật hoành hành này, mọi người đối với cường giả là bẩm sinh đã có lòng sùng bái, bởi vì đúng là nhờ một đám Giác Tỉnh giả cường đại như vậy tồn tại, bọn họ mới có thể được bình yên sinh hoạt trong lòng khu căn cứ.
“Các ngươi là không biết, trận chiến ấy quả thực là trời long đất lở, tro bụi hất lên che chắn cả không trung, đất đá bắn tung mà tựa như đạn pháo, rừng rậm tảng lớn tảng lớn sập...”
Một tên nam tử có ria mép miệng lưỡi lưu loát, cực lực miêu tả khung cảnh hùng tráng của trận đại chiến ngày hôm qua, giọng văn sinh động miêu tả chi tiết, quả thực quá chân thật quá hấp dẫn.
Phương Bình cùng Lục Dự không khỏi bị cuốn theo mà chú ý đến người này, hai người đi ra phía trước, Lục Dự lôi kéo làm quen nói.
“Lão huynh, nghe nói con ma vật kia bị thương nghiêm trọng, là thật vậy chăng?”