Trong đại sảnh, trên mặt tất cả mọi người đều lộ vẻ sợ hãi, lại có chút may mắn nhìn về phía Phương Bình.
Hên là vị nằm trong bốn thứ hạng đầu của bảng danh sách khu căn cứ Ngân Xuyên này đã xuất hiện, nếu không cho dù là cầu cứu khu căn cứ Nam Ngân gần đây nhất cũng sợ là không tới kịp.
Điều mà họ lo lắng duy nhất là rốt cuộc đối phương có khả năng chém giết ma vật Thần Tinh hay không.
“Vậy thì xuất phát thôi!”
Sắc mặt Phương Bình bình tĩnh.
Trong thời điểm này tất nhiên hắn sẽ không luống cuống, lấy tiền của người khác thì phải làm việc cho họ, quy tắc nghề nghiệp cơ bản này hắn vẫn phải có.
Nhìn thấy sắc mặt Phương Bình không thay đổi, một đám cấp cao của Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hà Điền cũng đều thả lỏng một chút, có thể bình tĩnh như thế, nói rõ đối phương thật sự có thực lực.
“Phương Bình các hạ, mời đi bên này!”
Giọng nói của Nghiêm Châu tôn kính, nhanh chóng đi trước dẫn đường cho Phương Bình.
Không lâu sau, một chiếc xe bọc thép dài từ Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hà Điền chạy về hướng phía phía Tây, con ma vật Thần Tinh này ở phía tây của khu căn cứ Hà Điền.
Trên xe trừ Phương Bình ra thì còn có bốn vị phó cục trưởng của Khoa Đối kháng Ma vật, ngay cả việc lái xe cũng là do phó cục trưởng Liêu Luân đảm nhận.
Đối mặt với ma vật cấp Thần Tinh, Ngũ giai Giác Tỉnh giả còn có thể giúp đỡ một chút, còn về phần Giác Tỉnh giả từ Tứ giai trở xuống thì chỉ có thể đi tìm chết, vậy nên cũng không để cho những người khác đi theo.
Nửa tiếng sau, phía trước đã không còn đường đi nữa, năm người Phương Bình bỏ xe lại mà đi bộ vào trong khu rừng cây cối rậm rạp.
Đi khoảng bảy tám kilomet, thông qua định vị của bộ đàm mà năm người Phương Bình tụ hội với đám người chịu trách nhiệm theo dõi ma vật Thần Tinh, cũng nhìn thấy con ma vật Thần Tinh ở phía xa xa.
Chỉ thấy phía xa hơn một ngàn mét có bụi đất bay lên, từng tảng đá lớn đổ xuống, lờ mờ có thể nhìn thấy được một con quái vật lớn.
Tiếng gầm gừ như tiếng sấm vang lên, mỗi một lần rít gào là lại có hàng loạt chiếc lá rụng bay tán loạn.
Một hơi thở khủng bố tràn ngập trong không khí, một đám động vật hoang dã hoảng sợ chạy trốn khỏi chỗ nấp bí mật.
Có con chạy trốn trong kinh hoảng, có con còn bị dọa sợ đến nỗi phải quỳ rạp dưới đất, chất thải ô uế trong người không khống chế được mà tuôn ra.
Tiểu đội ba Giác Tỉnh giả phụ trách theo dõi ma vật Thần Tinh có năng lực lần lượt là nhận biết, ẩn thân, ngụy trang do Tứ Giai Giác Tỉnh giả hợp thành.
Hai nam một nữ, hđều mặc một bộ đồ ngụy trang chiến đấu bó sát người, ít nhất cũng khoảng ba mươi tuổi.
Cả đêm theo dõi làm cho tinh thần và thể xác của họ không tránh khỏi mệt mỏi, sắc mặt mọi người ai nấy cũng trắng bệch.
Thấy năm người đã đến, ba người tò mò nhìn Phương Bình, thông qua bộ đàm thì bọn họ đã sớm biết Phương Bình là cường giả được mời tới để săn ma vật Thần Tinh.
Tuổi tác của đối phương cũng chỉ lớn hơn con cái bọn họ không bao nhiêu, làm cho bọn họ thật sự nghi ngờ rốt cuộc hắn có thực lực để săn giết ma vật Thần Tinh hay không.
“Mọi người lui ra sau đi, một lát nữa ở đây sẽ có đánh nhau đó.”
Nghiêm Châu phân phó nói.
“Được.”
Ba người giống như được đại xá, đáp một tiếng rồi lui nhanh về phía sau.
Đánh nhau với ma vật Thần Tinh cũng không phải là nói chơi đâu, cho dù chỉ là dư ba của cuộc đấu thôi cũng đủ lấy mệnh ba Giác Tỉnh giả Tứ Giai bọn họ rồi.
“Phương Bình các hạ, ngươi cần người bên ta phối hợp như thế nào?”
Cô gái mang kính gọng bạc tên Trung Ba Dung nhìn về phía Phương Bình rồi hỏi.
“Ta đánh chính với nó, chỉ cần phía bên này ổn định thì các ngươi hỗ trợ ta một chút cũng được.”
Phương Bình suy nghĩ một hồi rồi nói.
Hắn cũng không hiểu rõ năng lực của bốn người này, nếu muốn phối hợp một cách hoàn mĩ là không thể được, vậy nên chỉ có thể phối hợp thành thạo một chút thôi.
Chủ yếu là thời gian quá gấp, nếu không thì cũng có thể luyện tập một lần cho quen.
Vèo vèo vèo vèo!
Bốn vị cục trưởng tản ra, âm thầm tới gần ma vật Thần Tinh, còn Phương Bình thì bước một bước về phía trước, tiến vào cánh cửa không gian, sử dụng Thần tốc tới gần chỗ của ma vật Thần Tinh.
Trước khi đi vào, cuối cùng hắn cũng thấy được ngoại hình của ma vật Thần Tinh.
Thân hình cao quá đáng tới hơn mười mét như tên khoác lác chưa từng thấy ma vật Thần Tinh hắn vừa gặp không lâu trước là chuyện không thể nào.
Đây là một con ma vật to lớn có ngoại hình như một con thằn lằn, tính luôn cả chiều dài cái đuôi của nó thì cũng chắc cũng chỉ cao khoảng bảy tám mét.
Hoa văn xanh đỏ xen kẽ vào nhau bao phủ toàn thân, lại giống như hai lưỡi dao lớn vậy.
Trên lưng nó có từng cái từng cái cục u màu đỏ nổi lên, giống như cục mụn trên người con cóc.
Trên bụng, lưng, đầu và bốn chân của nó đều bị thương.
Đặc biệt là phần bụng có một vết cắt rất nghiêm trọng, đã mất một miếng da lớn để lộ ra máu thịt màu đỏ sậm.
Hôm qua nó đã đánh nhau một trận với Thần Tinh cấp cường giả Nguyên Cảnh Diệu, Nguyên Cảnh Diệu thì bị đánh trọng thương đến hôn mê, mà con ma vật này cũng bị thương không nhẹ.
Ầm
Một cột lửa màu vàng bất chợt phóng ra từ bên trong cánh cửa không gian tập kích về phía ma vật thằn lằn.
Nếu là con ma vật thằn lằn này ở trong trạng thái khỏe mạnh, cho dù là đối mặt với loại công kíchất ngờ này thì nó vẫn đủ khả năng để né đi, chỉ có điều bây giờ con ma vật Thần Tinh này không hề khỏe mạnh mà toàn thân đều bị thương nặng.
Thân thể bị trọng thương, làm cho khả năng hoạt động của nó chậm mất nửa nhịp, cột lửa màu vàng không bị cái gì chặn lại nên đánh thẳng lên người ma vật thằn lằn.
Uy lực của chiến lực Ngũ giai, lại cộng thêm hiệu quả khắc chế ma vật, nháy mắt đã để lại trên lưng ma vật thằn lằn một miệng vết thương bị đốt cháy dữ tợn, vả lại còn có ngọn lửa đang âm ỉ.
Ma vật thằn lằn bị đánh văng ra ngoài, không ít cây cối bị ma vật thằn lằn đụng phải mà vỡ “răng rắc”.
Mà lúc này, Phương Bình đã ra khỏi cánh cửa không gian, sắc mặt hắn nghiêm nghị, hai tay nhanh chóng kết ấn.
“Tiên thuật - Minh Thần môn.”
Kiến trúc thật lớn giáng từ trên trời xuống, đè lên trên bụng của ma vật thằn lằn đã ngã xuống đất từ lúc nào.
Một loại áp lực vô hình dồn ép lên người ma vật thằn lằn, dưới loại áp lực như vậy, ma vật thằn lằn vốn là tràn đầy phẫn nộ muốn bò lên lại bị vật nặng ngàn tấn đè lên người, bị ép nằm ngửa ra.
Vèo!
Phương Bình cấp tốc vượt qua khoảng cách mấy chục mét, một ngọn lửa lớn bùng phát hóa thành bàn tay khổng lồ, đánh về phía miệng vết thương trên bụng của ma vật thằn lằn kia.
Gào.
Đã bị thương lại thêm nhiều vết thương hơn, ma vật tru lên đau đớn, thân thể giãy giụa muốn đứng lên, kiến trúc đè trên người nó không chịu được sức mạnh mà nhất thời phát ra tiếng vang, trên bề mặt xuất hiện các vết nứt.
Đối diện với ma vật Thần Tinh, kiến trúc được Tiên thuật - Minh Thần môn triệu hồi cũng không kiên trì được lâu.
Phương Bình không dám trì hoãn thêm nữa, hắn dùng bàn tay lửa khổng lồ đè trên bụng ma vật thằn lằn, ngọn lửa màu vàng không ngừng truyền từ người hắn lên người ma vật thằn lằn, đốt cháy nó.
“Cùng nhau ra tay!”
Lúc này, bốn vị phó cục trưởng của khu căn cứ Hà Điền từ bốn hướng chạy tới, thấy ma vật thằn lằn tạm thời đã bị khống chế, mắt mọi người đều sáng lên, cùng ra tay tập kích về phía ma vật thằn lằn.
Tay Nghiêm Châu cầm một thanh kiếm dài, một khắc sau liền kéo dài ra đâm vào người ma vật thằn lằn, trên người nó lại rách ra một lỗ máu.
Vốn Cúc Tiêu Thái đã có thân thể khỏe mạnh, cộng với có thêm năng lực cường hóa mà trở nên càng mạnh hơn, da thịt biến thành màu xanh lá cây, cơ bắp lớn hơn một vòng phá rách quần áo, hắn nhảy lên cao, hung ác đánh một nắm đấm lên đầu ma vật thằn lằn. (B: Hulk? <(“))
Trong nháy mắt đầu của ma vật thằn lằn da tróc thịt bong, máu tươi chảy ra.
Trung Ba Dung gỡ cặp mắt kính gọng bạc ra, từ trong đôi mắt của nàng có ánh sáng màu vàng bắn ra, lao vào người ma vật thằn lằn, trên người ma vật thằn lằn nháy mắt xuất hiện cục hóa thạch.
Liêu Luân triệu hồi một con chuột lớn ra, nó có hàm răng nanh nhọn, cắn mạnh vào chân của ma vật thằn lằn.