Chương 279: Trước khi giết địch phải để hắn sống không bằng chết
Biên: Hắc Dược
"Hãy chú ý theo dõi động tĩnh của Phương Bình, và thông báo cho ta ngay lập tức nếu hắn ta rời khỏi khu căn cứ."
Ánh mắt lộ ra hung quang, Tả Cao Phong trầm giọng phân phó.
Trong suốt quãng thời gian này, đối với việc có nên ra tay với Phương Bình hay không hắn vẫn luôn lưỡng lự, vì tiềm lực của Phương Bình rất lớn, lại nhận được sự xem trọng của Khoa Đối kháng Ma vật, nếu việc hãm hại Phương Bình bị lộ thì ngay đến hắn cũng gánh không nổi sự chỉ trích của mọi người.
Nhưng hiện tại quan hệ hai bên đã thành tử thù, không thể thay đổi được, nếu cứ để đó không quản e là sẽ gây nên đại họa.
Vì vậy, hắn quyết định ra tay, mặc dù sẽ bị trừng trị nghiêm khắc sau khi bại lộ nhưng chỉ cần cẩn thận khổng để bị lộ và để ai nhúng tay vào là được.
Tả Cao Phong tin rằng với sức mạnh cấp Thần Tinh của mình, dưới một pha tấn công lén lút thì khả năng đối thủ chạy thoát là vô cùng nhỏ.
Và chỉ cần ngụy trang tốt thì dù có đánh lén thất bại, đối phương cũng không thể phát hiện ra thân phận của bản thân.
Ngay khi Tả Cao Phong đoán đoán được rằng mười ba người mất tích là do Phương Bình gây ra thì chính Phương Bình cũng không thèm bận tâm, vì đầu mối liên kết đã rõ ràng như vậy mà nhà họ Tả vẫn không để ý đến thì cái danh xưng Tả gia này cũng thật là kém cỏi.
Nhưng hắn không quan tâm không phải chỉ là do ngạo mạn, hắn không để lại bất kỳ chứng cứ nào, chỉ cần không có chứng cứ thì nhà họ Tả không thể làm gì được hắn.
Và để nhà họ tả đối phó với hắn mới chính là mục tiêu hiện tại của hắn, lí do hắn làm như vậy chỉ đơn giản là:
“Trước khi giết địch phải để hắn sống không bằng chết.” (B: Vấn đề là đến đại kết cục Bình ca cũng chưa cho người ta chết thống khoái nha, đãng trí là bệnh của người già, mà ca không già được á, sai quá sai ~~)
Gia đình họ Tả là một khối u ác tính, một khối u ác tính ăn sâu tận xương tủy khu căn cứ Ngân Xuyên, vốn dĩ điều này không liên quan gì đến hắn, hắn cũng không phải loại người kêu gào công lý.
Tuy nhiên, vì đã động đến cuộc sống của hắn, hắn ta không ngại đóng vai "sứ giả công lý" để loại bỏ khối u ác tính bám rễ ở trong khu căn cứ Ngân Xuyên này.
Đối với việc giữ lại bọn họ để đối phó Ma Nhân tộc, hắn thấy rằng điều đó hại nhiều hơn lợi.
Từ trong miệng Tả Vệ hắn biết được một tin tức chấn động, mấy năm trước ở khu căn cứ có vụ án một cường giả Thần Tinh vẫn lạc, Khoa Đối kháng Ma vật đoán rằng hắn gặp phải ma vật cường đại hoặc chết vì bị M Nhân tộc giết, nhưng thực tế không phải như vậy.
Người nọ là do bị Tả Cao Phong tính kế mà chết.
Đối thủ là một con rắn độc ẩn thân trong khu căn cứ, để đối thủ tồn tại, theo quan điểm của Phương Bình là sẽ chỉ hại nhiều hơn lợi.
Vì vậy, Phương Bình quyết định chọc giận hắn trước, và sau đó rời khỏi căn cứ để xem liệu đối thủ có theo dõi mình hay không.
Ngươi không tới cũng không sao, nếu ngươi đi theo, thì thời khắc ngươi chết đã được định đoạt.
“Tìm thấy rồi!"
Vân dụng năng lực Doa Doa no Mi lẻn xuống lòng đất, và một không gian rộng hàng chục mét dưới nền đất hiện ra trước mắt Phương Bình.
Các bức tường xung quanh toàn bộ không gian này đều được làm bằng vật liệu kim loại cứng cáp đầy mê hoặc, trừ khi do chính cường giả Thần Tinh mạnh mẽ động thủ thì chúng sẽ không bao giờ bị phá vỡ, đây là kho tàng của nhà họ Tả.
Không gian kín được đổ bằng kim loại chuyên dụng để chế tạo vật phẩm ma hóa, có thể ngăn chặn hầu hết tất cả các phương pháp xâm nhập, nhưng nó không bao gồm năng lực không gian.
Năng lực không gian, một trong những khả năng bí ẩn nhất, rất hiếm và cũng rất khó giải quyết.
Phù!
Chỉ với một động tác mở cửa, Phương Bình dễ dàng xuyên qua bức tường kim loại đầy thách thức bước vào căn phòng bí mật.
Một chùm lửa vàng sáng lên, Phương Bình quan sát căn phòng dưới lòng đất này.
Căn phòng này cũng không quá rộng, nó có kích thước bằng một phòng ngủ và có rất nhiều thứ được trưng bày dày đặc trong đây.
Có những giá đỡ với nhiều loại vũ khí, những hộp kim loại khổng lồ xếp chồng lên nhau ngay ngắn, và những khối kim loại đầy màu sắc được đặt ở các góc...
Phương Bình đầu tiên đến giá vũ khí và cầm một con dao găm lên để kiểm tra.
Do tiếp xúc lâu dài với vũ khí ma hóa, Phương Bình đã đúc kết ra được một phương pháp để nhanh chóng xác định chất lượng của vũ khí ma hóa.
Từ chất liệu kim loại và tay nghề, hắn nhanh chóng nhận ra đây là vũ khí Ngũ giai.
Đặt con dao găm xuống, hắn cầm lên một món vũ khí khác, đây là một chiếc rìu chiến, đánh giá từ chất liệu và tay nghề, đây lại là một món vũ khí Ngũ giai đỉnh phong, với cấp độ còn cao hơn con dao găm vừa nãy, có lẽ tất cả vật phẩm ma hóa ở đây đều ít nhất cũng là Ngũ giai.
Không kiểm tra các vũ khí khác, Phương Bình thu toàn bộ giá vũ khí vào không gian hiến tế, và sau đó hắn ta đến chỗ đống kim loại đầy màu sắc trong góc.
"Ngân tinh, Kim lôi, Thép hoa..."
Chúng đều là kim loại đặc biệt có thể dùng để tinh luyện vật phẩm ma hóa, và ít nhất chúng cũng là kim loại có thể luyện chế ra vật phẩm cấp cao.
Trong số đó, hắn thậm chí còn nhìn thấy một vài mảnh kim loại cực hiếm có khả năng tinh luyện ra vũ khí ma hóa cấp Thần Tinh.
Đặt tất cả kim loại vào không gian hiến tế, Phương Bình đến bên một chiếc hộp kim loại và mở hộp ra xem.
Màu vàng chói lọi đập vào mắt hắn, ánh vàng lấp lánh khiến hắn cảm thấy chói mắt.
Trong hộp kim loại là nhữngthỏi vàng nối tiếp nhau, tùy thuộc vào thể tích của mỗi hộp kim loại, một hộp kim loại như vậy nên có thể chứa khoảng một nghìn thỏi vàng.
Với giá thị trường của một thỏi vàng trên thế giới này là khoảng ba mươi ngàn, tức là mỗi hộp kim loại trị giá khoảng ba mươi triệu.
Sau khi đếm, có tới mười lăm hộp kim loại như thế này, nghĩa là chỉ riêng số lượng vàng thỏi mà Tả gia tích trữ đã trị giá hơn bốn trăm triệu.
Không hổ danh là gia đình quyền thế có cường giả cấp Thần Tinh, tài phú thật không tầm thường, chỉ riêng vàng thỏi đã có giá trị lớn như vậy, cùng những thứ khác cộng lại thì cả gia tài cũng có thể trị giá hơn một tỷ đồng.
Và đây chỉ là một phần nhỏ trong số tài sản của gia đình, phần lớn trong số đó là các loại bất động sản khác nhau.
Theo những gì Phương Bình được biết, gia đình họ Tả sở hữu tới năm cơ sở sản xuất tư nhân, nếu bán mỗi cơ sở sản xuất thì giá cả sẽ không thấp hơn so với đống tài phú hiện có ở đây.
Chẳng mấy chốc, tất cả những thứ có mặt trong nhà kho đều được hắn thu dọn vào không gian hiến tế, toàn bộ nhà kho giờ chỉ còn có sáu bức tường được đổ bằng kim loại ma hóa này.
"Tất cả đều được đổ bằng kim loại ma hóa. Dù chỉ là kim loại cấp thấp nhưng có lẽ nó cũng đáng giá hàng chục triệu với một số lượng lớn như vậy."
Nhìn chằm chằm vào những bức tường kim loại đầy mê hoặc, trái tim của Phương Bình rung động, thế là hắn nảy ra một ý tưởng. (B: Nghèo đến điên rồi, tại hạ cũng vậy…)
Đầu tiên hắn bước vào cánh cửa không gian rồi đi đến phía dưới đáy bên ngoài bức tường của căn phòng, sau đó hắn lại mở ra một cánh cửa lớn ngay phía dưới căn mật thất bằng kim loại này, rồi dùng hai tay nắm lấy một góc của mật thất đột ngột kéo ra.
Ken két!
Phát ra âm thanh kim loại bị bóp méo, cả chiếc hộp bằng kim loại rơi được dùng làm mật thất này từ cánh cửa lớn xuống khoảng không màu xanh lá bên trong cánh cửa, rồi hắn đóng cửa lại, thế là xong.
"Cái gì... Có động tĩnh? Không ổn!"
Phía trên căn phòng bí mật, Tả Cao Phong, người đang bực bội vì sự biến mất của mười ba người Tả Vệ đột nhiên cảm thấy mặt đất khẽ rung lên, bất ngờ thốt lên.
Hắn vội vã chạy vào phòng ngủ, mở lối đi ẩn trong căn phòng bí mật và chạy về phía nhà kho.
"Mẹ kiếp, nhà kho đâu?"
Sau đó, hắn ta chết lặng, nơi đáng nhẽ là một cái tàng bảo khố kín như bưng, bây giờ trống không, trừ hình dạng một cái hộp do đất cát bao phủ bên ngoài những bức tường tạo thành.
Không chỉ những đồ vật khác nhau trong nhà kho, ngay cả tường nhà kho cũng biến mất.
Tất cả những thứ còn lại là một khoảng không vuông vắn, như thể đang âm thầm chế nhạo hắn.
Mặt hắn trắng bệch, răng kêu cót két, từ trong kẽ găng Tả Cao Phong thốt ra hai chữ.
"Phương Bình..."
Không để hắn phát giác đã di chuyển cả một căn phòng kho báu khổng lồ đi nơi khác, và giờ trong số những người có thù với nhà họ Tả, chỉ có Phương Bình là có năng lực không gian.
Không khó để tưởng tượng rằng đây là đòn trả đũa của Phương Bình đối với vụ ám sát Yến Tuyết bên phía gia đình họ Tả.
--- Tựa đề là tại hạ hơi phóng đại lên tí, đại khái vẫn chỉ là dằn vặt bức điên tử thù thôi, nhưng vầy nó súc tích hơn :> ---