"Ta hi vọng các ngươi đình chỉ tất cả hành động nhằm vào Tả gia."
Ánh mắt rơi vào trên người Phương Bình, Tả Cao Phong nói.
"Nhằm vào Tả gia? Tả cục trưởng có phải là hiểu lầm cái gì, chúng ta là chưa bao giờ nhằm vào Tả gia."
Phương Bình bình tĩnh nói.
"Ta nếu nói như vậy tự nhiên là chắc chắn, đình chỉ tất cả hành động nhằm vào Tả gia, thay vào đó, Tả gia sẽ hủy bỏ hành động nhằm vào hành động nàng, cũng sẽ bỏ ra ba mươi ngàn điểm tích lũy làm điều kiện bồi thường."
Ánh mắt Tả Cao Phong quét về phía Yến Tuyết bên cạnh.
Phương Bình bất ngờ liếc mắt nhìn Tả Cao Phong, rồi lại nhìn hướng Yến Tuyết, dùng ánh mắt hỏi dò.
“Có thể."
Sau một thoáng suy tư, Yến Tuyết đồng ý.
Có thể làm cho đối phương, vị chủ sự bên phía Tả gia này, nói ra dạng lời này, hiển nhiên Tả gia là thỏa hiệp.
Tả gia có thể thỏa hiệp, đó là kết cục không thể tốt hơn, dù sao Phương Bình không thể mãi mãi ở bên người bảo vệ nàng.
Còn về cái lựa chọn giết chết Tả Cao Phong này, nếu không phải trong tình huống tất yếu, nàng cũng không muốn Phương Bình làm như vậy.
Một mặt nàng lo lắng Phương Bình cùng Lục Dự liên thủ không chắc sẽ là đối thủ của Tả Cao Phong.
Mặt khác, dù là có thể thành công giết chết Tả Cao Phong thì cũng là đang suy yếu lực lượng của cả Nhân tộc.
Ở dưới tình huống có Ma Nhân tộc uy hiếp, nàng thật sự không muốn chuyện như vậy phát sinh.
"Điểm tích lũy sau khi rời đi sẽ có người gửi vào tài khoản của ngươi."
Tả Cao Phong gật đầu nói.
"Tả cục trưởng, vậy chúng ta liền cáo từ."
Nghe ra ý tứ tiễn khách trong lời của đối phương, Phương Bình cùng Yến Tuyết liếc mắt nhìn nhau đứng lên, cáo từ rời đi.
Ngay khi hai người xoay người, cũng là lúc trong mắt Tả Cao Phong loé ra một vệt lạnh lùng.
Ngón tay hơi gảy, hai tia sáng chỉ duy nhất hắn mới có thể nhìn thấy rơi vào trên người Phương Bình cùng Yến Tuyết, lặng yên không một tiếng động hòa vào trong cơ thể hai người.
Từ đầu đến cuối, Phương Bình cùng Yến Tuyết cũng không hề phát hiện.
Mới vừa cùng Vu Thích đạt thành hợp tác, hắn tự nhiên không thể cùng với Phương Bình, Yến Tuyết hòa giải.
Sở dĩ làm như vậy, trên thực tế là vì để cho hai người buông lỏng cảnh giác, ở trên cơ thể hai người lưu lại ký hiệu truy tung, có cái ký hiệu truy tung này, cho dù cách xa nhau ngàn dặm, hắn cũng có thể truy tung đến hai người.
Trở lại nơi ở.
"Không nghĩ tới Tả gia sẽ làm ra thỏa hiệp, cũng còn tốt, sự kiện này cuối cùng cũng coi như là giải quyết."
Yến Tuyết hơi thở phào nhẹ nhõm nói.
Tuy rằng Phương Bình nói đến tràn đầy tự tin, nhưng nàng sao lại không biết cùng một vị cường giả cấp Thần Tinh chém giết đến cùng có bao nhiêu nguy hiểm, có thể phòng ngừa là không thể tốt hơn.
"Có phải là thật hay không đã giải quyết, hiện tại còn chưa thể có kết luận."
Phương Bình lại là lắc đầu.
"Ý của ngươi là Tả gia không hề từ ý nghĩ bỏ đối phó chúng ta? Sở dĩ làm như vậy, là vì để cho chúng ta thả lỏng cảnh giác?"
Yến Tuyết bất ngờ hỏi.
"Từ trong miệng Tả Vệ, ta biết được Tả Cao Phong có một loại năng lực truy tung, vì lẽ đó cũng không bài trừ khả năng đối phương làm như thế để chúng ta buông lỏng cảnh giác, đồng thời trong bóng tối lưu lại ký hiệu truy tung ở trên người chúng ta."
Sắc mặt Phương Bình nghiêm túc, rồi sau đó hai tay nhanh chóng kết ấn.
"Trạng thái Tiên Nhân."
Hắn đã dùng Haki Quan Sát cảm giác qua, cũng không cảm giác được bất kỳ khác thường gì ở trên người mình hay là Yến Tuyết.
Nhưng cảm giác không có phát hiện, không có nghĩa là không có, năng lực Haki Quan Sát không phải vạn năng.
Dù vậy trên người hắn ngoại trừ năng lực nhận biết là Haki Quan Sát ra thì còn có thể dùng Trạng thái Tiên Nhân để cảm nhận, mà lại so với cảm giác của Haki Quan Sát, cảm giác từ Trạng thái Tiên Nhân không thể nghi ngờ càng mạnh hơn.
"Quả nhiên không hết lòng gian."
Vừa tiến vào Trạng thái Tiên Nhân, Phương Bình lập tức cảm giác được khí tức dị dạng trên người mình cùng Yến Tuyết, hắn hầu như có thể khẳng định, mình cùng Yến Tuyết đã bị đối phương lấy một loại năng lực nào đó ký hiệu lại.
"Trên người chúng ta có ký hiệu truy tung?"
Thấy được vẻ mặt Phương Bình, sắc mặt Yến Tuyết ngưng lại.
"Hừm, có thể khẳng định trên người chúng ta đều bị lưu lại loại ký hiệu kia, Tả gia tuyệt đối không có ý định thỏa hiệp, không có gì bất ngờ xảy ra, một khi chúng ta rời đi khu căn cứ, Tả gia khẳng định thì sẽ có hành động."
Trong mắt Phương Bình lộ ra sát cơ nồng nặc.
“Thế nhưng như vậy cũng tốt, ta còn đang lo làm thế nào để lưu lại manh mối cho Tả gia có thể theo dõi được ta, nếu Tả gia đã có biện pháp truy tung, đó là không thể tốt hơn."
Ngày thứ hai, tài khoản cá nhân của Yến Tuyết liền có ba mươi ngàn điểm được chuyển vào, diễn trò cần làm nguyên bộ, vì không cho Phương Bình cùng Yến Tuyết hoài nghi, Tả Cao Phong đương nhiên sẽ không "nuốt lời" .
Nửa tháng sau, Phương Bình rời đi khu căn cứ, ngoại trừ Yến Tuyết ra thì cũng không có thông báo cho bất luận người nào khác biết.
Nhưng ngay khi Phương Bình rời đi khu căn cứ không lâu, Tả Cao Phong lập tức có động tác.
Gọi điện thoại liên lạc Vu Thích, cùng Vu Thích ước định địa phương hội hợp, rồi sau đó lấy bế quan làm lý do hắn lặng yên rời đi khu căn cứ, hướng về vị trí cảm nhận được theo kí hiệu trên người Phương Bình mà đi.
Gào ——
Trong một khu rừng rậm rạp, một con Tứ giai ma vật đụng gãy một gốc cây lại một gốc cây, bổ nhào về phía Phương Bình.
Ma vật có hai cái răng nanh thật dài, thân thể cực kỳ thô to mập mạp, thân thể to lớn di động liền tựa như là một tòa núi thịt đang lăn đùng đùng.
Phương Bình đứng tại chỗ không hề nhúc nhích, nhưng hai mắt lại là hóa thành Mangekyou Sharingan vĩnh hằng, một cự nhân màu xanh lá xuất hiện, trong tay cự nhân màu xanh lá xuất hiện một thanh kiếm lớn dài tới bảy, tám mét.
Phốc ——
Kiếm lớn từ trên xuống dưới đánh ra, theo máu tươi bắn ra, con ma vật tựa như núi thịt nhất thời bị chém thành hai khúc.
Đồng thời, một cái khe lớn dài đến mấy trăm mét xuất hiện.
Giải trừ Susanoo, Phương Bình thu thi thể ma vật vào không gian hiến tế, tùy ý lựa chọn một phương hướng mà đi.
Sau mấy tiếng, địa phương chiến đấu vừa nãy của Phương Bình, một người đàn ông có mái tóc hơi trắng cùng một kẻ mang mặt nạ đen trắng xuất hiện ở nơi này, chính là Tả Cao Phong và Vu Thích lần theo dấu hiệu truy tung mà đến.
“Vết tích chiến đấu hẳn là từ mấy giờ trước lưu lại, xem ra hắn cách chúng ta đã không xa."
Kẻ mang mặt nạ đen trắng quan sát vết tích chiến đấu lưu lại hiện trường một thoáng, phán đoán.
"Xác thực đã không xa, cảm giác từ ấn ký đã rất là mãnh liệt, ngày hôm nay hẳn là liền có thể đuổi theo hắn."
Tả Cao Phong hỏi.
"Trước đó ngươi có nói, ngươi có thủ đoạn có thể hạn chế năng lực không gian của hắn?"
"Đúng, vì có thể đối phó hắn, ta cố ý mang đến một cái vật phẩm ma hóa, cái vật phẩm ma hóa này một khi triển khai có thể hình thành một cái lĩnh vực đặc thù."
"Cho dù có được năng lực không gian một khi rơi vào trong lĩnh vực đặc thù này cũng đừng mong trốn thoát được."
Vu Thích gật đầu nói.
Hai người ẩn giấu đi khí tức tự thân hướng về dấu vết phía trước tiếp tục tìm kiếm, hơn hai giờ sau, ở bên một dòng sông, hai người phát hiện Phương Bình.
Nhìn thấy Phương Bình, trong mắt hai người đều không khỏi lộ ra sát cơ.
Một kẻ là Ma Nhân tộc, một kẻ là Nhân tộc, nhưng vào đúng lúc này lại là cùng chung một mục tiêu đối với Phương Bình lộ ra sát cơ, dùng câu một phường gian ác kết bè làm bậy quá thích hợp để chỉ hai người bây giờ.
"Đánh lén do ngươi ra tay, nếu như có thể đánh lén thành công, đó là tốt nhất, mặc dù không thể thành công, ta cũng có thể nhân cơ hội triển khai lĩnh vực."
Vu Thích nhỏ giọng nói.
"Được."
Tả Cao Phong gật đầu đáp ứng, đeo vào một cái mặt nạ, mặc thêm một cái áo choàng màu đen, hắn lặng yên hướng lén lút đi về phía Phương Bình đang dừng chân.
Ba trăm mét.
Hai trăm mét.
Một trăm mét.
Khoảng cách giữa hắn và Phương Bình càng ngày càng gần, nhưng Phương Bình lại không có một chút dấu hiệu đã phát hiện ra sự khác lạ nào.
Tuy rằng Phương Bình vẫn mở ra Haki Quan Sát, nhưng đối mặt một cường giả cấp Thần Tinh cố ý áp chế khí tức, Haki Quan Sát là không cách nào nhận biết được.
Rốt cục, hắn đã tới rất gần Phương Bình, khoảng cách còn sót lại chỉ chừng năm mươi mét, khoảng cách này đối với một vị cường giả cấp Thần Tinh mà nói là một khoảng cách quá ngắn không cần đến cái nháy mắt đều có thể vượt qua.
Bùm bùm!
Vào đúng lúc này, thân thể của hắn hóa thành chùm sấm sét hình người, như một tia sét bắn về phía Phương Bình.