Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 287: Điểm yếu của Fitzgerald hoa lệ

Chương 287: Điểm yếu của Fitzgerald hoa lệ




Biên: Hắc Dược

Ầm ầm!

Đất rung núi chuyển, một vết nứt thật lớn dần dần vạch ra trên mặt đất, lan ra đến vài trăm mét.

Nhưng Tả Cao Phong bị vây ở giữa công kích lại không bị một chút tổn thương nào.

Không hổ là cường giả cấp Thần Tinh nổi danh lâu đời, có thể đối mặt với sự tập kích bất ngờ như thế.

Trong thời khắc mấu chốt, người hắn hóa thành lôi điện, hóa thành hình thái nguyên tố, miễn dịch với một quyền vật lý thuần túy của Phương Bình.

Tuy rằng nắm đấm của Phương Bình khoét sâu vào người hắn nhưng hắn vẫn không bị thương tổn chút nào.

Fitzgerald hoa lệ có thể cường hóa sức mạnh, tốc độ, phòng ngự, nhưng loại cường hóa này là từ việc tăng cường thân thể mà đạt được.

Lực phá hoại của sức mạnh cơ thể hiển nhiên không thể làm bị thương đến hắn đã hóa thành nguyên tố lôi điện, vốn đã miễn dịch với tấn công vật lý.

Ngược lại hắn đã hóa thành lôi điện, tác dụng của sức mạnh lôi điện đánh lên tay của Phương Bình, làm cho thân thể Phương Bình không khỏi chết lặng, gần như không thể động đậy.

“Chết đi!”

Trong mắt hắn tràn đầy sát khí kinh người, trên tay Tả Cao Phong quấn đầy lôi điện màu tím mãnh liệt đâm về phía ngực Phương Bình.

Hắn đã không còn đường lui nữa, nếu không thể giết chết Phương Bình và tên cường giả cấp Thần Tinh bay trên trời kia, chuyện hắn ám sát Phương Bình chắc chắn sẽ bại lộ, đến lúc đó hắn và Tả gia sẽ xong đời.

Ầm!

Ngay lúc sắp bị cánh tay đầy lôi điện đánh trúng, Phương Bình dùng Phi Lôi Thần thuật biến mất, tránh thoát được nguy hiểm.

Lúc xuất hiện lần nữa, hắn đã ở cách đó vài trăm mét.

Cảm giác được cơ thể vẫn còn tê tê, hắn nhíu mày.

“Mức độ cường hóa vẫn còn kém một chút!”

Fitzgerald hoa lệ sẽ bị lôi điện của đối phương khắc chế, điều này hắn đã đoán được từ trước.

Chuyện duy nhất mà hắn không ngờ đến đó là sau khi đối phương hóa thành lôi điện, uy lực của thân thể lôi điện sẽ mạnh đến mức này, chỉ là một thân hình lôi điện có uy lực cũng đủ làm hắn không thể động đậy được.

Phịch phịch phịch!

Phương Bình lấy ra mười một cái rương vàng còn lại trong mười lăm cái lấy được ở bảo khố mà Tả gia đã giấu trong không gian hiến tế.

“Fitzgerald hoa lệ!”

Lại dùng Fitzgerald hoa lệ, toàn bộ mười một rương vàng thỏi và bảo vật tỏa ra ánh hào quang xoay quanh người Phương Bình.

Ánh sáng màu vàng chói mắt chiếu rọi vào Phương Bình tựa như là hắn được dát vàng.

“Rốt cuộc đây là năng lực gì?”

Nhìn mười một cái rương biến thành ánh sáng màu vàng xoay quanh Phương Bình, Tả Cao Phong cảm thấy một loại nguy cơ tràn đầy quỷ dị.

Mười một cái rương đó là cái gì, tất nhiên hắn biết rất rõ, đó không nghi ngờ gì chính là báu vật, nhưng hắn vẫn chưa từng thấy khởi động năng lực cũng cần báu vật, nó vậy mà còn có thể hóa thành kim quang ban cho sức mạnh.

Hắn cảm thấy nếu để cho kim quang này dung nhập vào trong cơ thể của Phương Bình, như vậy sẽ khiến hắn trở nên rất nguy hiểm.

“Gai thiết!”

Một sợi dây kim loại thật lớn chui ra khỏi mặt đất, bề ngoài rậm rạp, nhìn cây kim nhọn khiến da đầu người ta run lên.

Nó giống như con rắn khổng lồ đang săn con mồi mà quấn quanh về phía Phương Bình, cây kim rậm rạp bên ngoài cơ thể kia đâm về hướng Phương Bình.

“Giải quyết một cái trước đi!”

Tả Cao Phong hiểu rất rõ uy lực của Gai thiết, hắn từng nhờ vào loại năng lực này của Gai thiết mà giết chết một con ma vật Thần Tinh.

Cho dù phòng ngự của Phương Bình có trở nên mạnh hơn thì cũng chắc chắn không thể đỡ được, Phương Bình nhất định phải chết.

Keng!

Đột nhiên một tiếng kim loại chói tai truyền vào tai hắn, hắn khó tin nhìn về phía Gai thiết giống như một con rắn khổng lồ ở bên kia.

Có động tĩnh truyền ra, nói cách khác, Phương Bình vẫn chưa chết.

Keng!

Lại một tiếng nữa phát ra, bề ngoài Gai thiết cứng hơn so với dây kim loại lại xuất hiện một vết nứt thật lớn.

“Keng!”

Một tiếng cuối cùng vang lên, vết nứt trên bề mặt Gai thiết càng lúc càng lan rộng, Gai thiết chia năm xẻ bảy mà mở ra.

Phương Bình ở giữa Gai thiết đã chia năm xẻ bảy lại không bị sứt mẻ gì, hắn bước ra.

Bên ngoài thân thể hắn có từng sợi dây leo hoa văn màu xanh biếc giống như thực vật hiện ra kéo dài, xuất hiện thật nhiều hoa văn nhỏ tinh xảo.

Một loại hơi thở thần bí, nguy hiểm lộ ra, làm cho trong lòng hắn không nhịn được sinh ra ý nghĩ muốn xoay người chạy trốn.

Không thể tưởng tượng nổi, cho dù là Thường Thắng đứng đầu bảng xếp hạng cũng không thể làm cho hắn sinh ra ý nghĩ muốn chạy trốn trong đầu, nhưng bây giờ, không hiểu tại sao mà hắn lại sinh ra ý nghĩ như vậy với Phương Bình đứng thứ tư bảng xếp hạng ở đây.

“Chết đi!”

Đè nén ý nghĩ quái dị này trong đầu xuống, Tả Cao Phong nổi giận gầm lên một tiếng, lôi vân cuồn cuộn, một tia lôi điện lớn uốn lượn đánh từ trên không trung xuống, giống như một con rồng có sừng đang giương nanh múa vuốt, tập kích về phía Phương Bình.

Thịch.

Phương Bình ngẩng đầu, tay phải đánh một quyền về phía không trung.

Lôi điện của con rồng giương nanh múa vuốt bị đánh vỡ ra.

Không chỉ có thế, lôi vân trên không trung bị phong áp đánh tới mà xuất hiện một lỗ thủng thật lớn chia năm xẻ bảy.

“Không thể nào, không phải là Thần Tinh, không thể nào mạnh đến mức này!”

Nhìn lực phá hoại từ một kích này của Phương Bình, trên mặt Tả Cao Phong lộ ra nét sợ hãi.

Cho dù có được năng lực siêu hạng cũng tuyệt đối không thể khiến cho một tên không phải là Thần Tinh mạnh đến mức này.

Mà nếu nói Phương Bình có được năng lực cao hơn cả siêu hạng, hắn nói gì cũng không tin.

“Không có gì là không thể!”

Nghiêng người một cái, Phương Bình giống như một tia ánh sáng xuất hiện bên cạnh Tả Cao Phong.

Một khắc trước còn ở chỗ cách vài trăm mét, ngay sau đó đã xuất hiện bên cạnh Tả Cao Phong, tốc độ như vậy đã vượt qua vận tốc âm thanh gấp hai lần.

Hai lần cường hóa gộp lại với nhau đạt tới mức tăng cường hơn bốn tỷ khiến cho hắn trở nên mạnh hơn bao giờ hết.

Thịch.

Tả Cao Phong cuống quýt phóng hai đạo lôi điện tập kích về phía Phương Bình, nhưng hai kích này còn chưa đánh trúng Phương Bình thì nắm tay của Phương Bình đã đánh một quyền lên cơ thể lôi điện của hắn, làm cho cơ thể lôi điện của hắn chia năm xẻ bảy.

“Ngươi không giết nổi ta!”

Thân hình lôi điện đã chia năm xẻ bảy lại tụ lại, một giọng nói đắc ý và tiếng thở dài nhẹ nhõm của Tả Cao Phong truyền ra từ bên trong.

Chiến lực của đối phương bây giờ thậm chí đã vượt qua hắn, chỉ có điều, phương thức tấn công của đối phương vẫn hoàn toàn là công kích vật lý, cũng không đủ đả thương đến cơ thể nguyên tố của hắn.

“Quả thật ta không thể, nhưng có người có thể.”

Khóe miệng Phương Bình nhếch lên một đường cong, nhìn lên không trung, sau đó từ trên không trung xuất hiện một tia ánh sáng trắng chói mắt chiếu xuống, ụp xuống Tả Cao Phong và chính Phương Bình.

“Không hay rồi!”

Tả Cao Phong lo sợ muốn tránh đi, nhưng vào lúc này, một vách tường lửa phóng lên vây hắn lại.

Vách tường lửa như vậy hắn đã dễ dàng có thể đập vỡ, nhưng vì trì hoãn không tới một cái chớp mắt mà làm cho hắn bỏ lỡ mất cơ hội chạy trốn.

Ánh sáng màu trắng chói mắt bao phủ lấy hắn và Phương Bình.

Mặt đất bị ảnh hưởng của ánh sáng màu trắng chói mắt mà từ từ chìm xuống, hiện ra một cái hố lớn.

Bên trong hố, toàn thân Tả Cao Phong đều là vết thương, cho dù có hóa thành lôi điện cũng không thể miễn dịch với năng lực quang kích, hắn chịu phải một quyền của Lục Dự mà bị thương không nhẹ.

Mà Phương Bình ở bên cạnh hắn lại không bị tổn hại gì, trên người không có lấy một vết thương, cho dù bị một kích mạnh mẽ như vậy đánh trúng mà vẫn không mảy may đả thương được hắn.

(B: Đỉnh cao của tanker :))~)

--- Làm như cố mấy hôm mắt quá tải nên cứ sưng miết... Cầu ủng hộ cầu kim phiếu ;-; ---






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch