Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 291: Thành tựu Ngũ giai

Chương 291: Thành tựu Ngũ giai




Biên: Hắc Dược

Lấy điện thoại ra, Phương Bình quay số gọi cho Hồ Ngạo Nhi, không lâu sau đó, điện thoại được kết nối, giọng nói của Hồ Ngạo Nhi vang lên.

“Alo, Phương Bình, sao lại nhớ tới mà gọi điện thoại cho ta vậy? Có chuyện gì sao?”

Mục đích bị chỉ thẳng ra nhưng Phương Bình cũng không xấu hổ mà cười.

“Không thể giấu được tiền bối Hồ Ngạo Nhi, ta muốn mua một phần ma dược đặc biệt, chỉ có điều còn thiếu không ít điểm tích lũy, nên muốn mượn tiền bối Hồ Ngạo Nhi một ít?”

Là người đứng thứ hai trong bảng xếp hạng có thể so với cường giả cấp Thần Tinh, Hồ Ngạo Nhi cũng không hẳn là bày ra sắc mặt không tốt đối với người có thực lực yếu hơn mình.

Nhưng sau khi quen biết thì lại phát hiện ra đối phương cũng không quá khó hòa thuận.

“Còn thiếu bao nhiêu điểm tích lũy?”

Hồ Ngạo Nhi hỏi.

“Còn thiếu 80.000 điểm tích lũy.”

Phương Bình nói.

“Không thành vấn đề, ngày mai ta trở về Khoa Đối kháng Ma vật một chuyến, đến lúc đó chuyển điểm tích lũy cho ngươi.”

Hồ Ngạo Nhi không đắn đo gì mà đáp ứng ngay, giống như dự đoán của Phương Bình vậy, có thể kham nổi trách nhiệm của một Thần Tinh, mỗi lần làm nhiệm vụ nàng đều nhận về không ít điểm tích lũy, bây giờ chắc đã tích được không ít điểm tích lũy rồi.

“Vậy ta cảm ơn tiền bối Hồ Ngạo Nhi, ta sẽ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, trả điểm tích lũy lại cho ngươi.”

Phương Bình nói lời cảm tạ.

“Cái này thì không vội, ta cũng không cần dùng gấp, đúng rồi, nếu ngươi cần làm nhiệm vụ, thật ra ta biết một nhiệm vụ rất thích hợp với ngươi.”

Ở đầu bên kia điện thoại, Hồ Ngạo Nhi đột nhiên nghĩ tới.

“Nhiệm vụ gì?”

Phương Bình hỏi, với mối quan hệ hợp tác giữa hắn và Ma Vật các, nhiệm vụ mà Hồ Ngạo Nhi đề cử chắc sẽ không kém.

“Đây là nhiệm vụ đến từ người của Mạnh gia, mục tiêu là săn bắt ma vật Thần Tinh Huyết Vũ U Khuyển.”

“Ta đã nhận nhiệm vụ này rồi, ngoài ta ra, còn có ba vị cấp Ngũ giai, Mạnh gia phái ra hai người, vẫn còn thiếu một người.”

“Theo thông báo Mạnh gia đưa ra là 150.000.000 điểm tích lũy cộng với 1.500.000 tiền, nếu như ngươi có hứng thú, ta có thể giúp ngươi đăng kí nhiệm vụ này với Mạnh gia.”

Hồ Ngạo Nhi nói.

“Đương nhiên là có hứng thú rồi, thù lao hậu hĩnh như vậy đã bù cho mấy cái nhiệm vụ rồi, tuy rằng đối thủ là ma vật Thần Tinh, nhưng có tiền bối Hồ Ngạo Nhi ở đây, cũng sẽ không còn nguy hiểm nữa.”

Phương Bình cười rồi nói.

Phương Bình đã từng nghe nói về gia tộc Giác Tỉnh giả Mạnh gia.

Mạnh Trác trước kia xếp ở vị trí thứ năm, bây giờ là là thứ sáu trên bảng xếp hạng là người của Mạnh gia này.

Lại nói, hắn với đệ tử của gia tộc này cũng từng giao đấu, lúc trước, hắn đã từng cứu một cô gái của Mạnh gia, hơn nữa còn từng gặp mặt thành viên Mạnh gia.

“Được, ta giúp ngươi liên hệ với Mạnh gia bên kia.”

Hồ Ngạo Nhi đáp ứng sau đó ngắt điện thoại.

Đối với năng lực tự bảo vệ mình của Phương Bình, nàng cũng không quá lo lắng, tuy rằng có thể khoảng cách chiến lực còn kém hơn một chút so với Thần Tinh, nhưng dựa vào năng lực không gian, tự bảo vệ mình chắc là không có vấn đề gì.

Hơn nữa, thậm chí nàng mơ hồ cảm thấy Phương Bình rất có thể đã có được chiến lực Thần Tinh rồi.

Đề cử nhiệm vụ này cho Phương Bình, cũng có suy nghĩ muốn dò xét về phương diện thực lực của Phương Bình, thật ra nàng không có ác ý gì với hắn, chẳng qua là một loại tò mò đối với các Giác Tỉnh giả trẻ tuổi khác mà thôi.

Ngày hôm sau, Hồ Ngạo Nhi đến Khoa Đối kháng Ma vật chuyển cho Phương Bình 80.000 điểm tích lũy, cũng tường thuật lại tỉ mỉ với người quản lí ủy thác của Mạnh gia.

Vốn Mạnh gia cũng đang tìm người thích hợp, đối với vị đứng thứ tư bảng xếp hạng này, tất nhiên là bọn họ rất vừa ý, liền lập tức đáp ứng.

Vì thời gian cấp bách nên thời gian xuất phát được chọn là buổi chiều ngày hôm nay.

Phương Bình tất nhiên không có ý kiến gì với việc này, tu luyện mấy ngày, trạng thái tinh thần của hắn bây giờ rất tốt.

Nhận được 80.000 điểm tích lũy, hắn lập tức đi thẳng đến khu vực quy đổi lấy ma dược thức tỉnh Ngũ giai.

Tròn 200.000 điểm tích lũy, thực làm hắn đau lòng không thôi, nhưng cũng rất đáng giá.

Có bình thuốc ma dược thức tỉnh Ngũ giai này, hắn đã có thể lược bỏ đi mấy tháng khổ tu, quan trọng nhất là một khi đạt tới Ngũ giai, chiến lực của hắn sẽ khác biệt.

Nếu tất cả dự đoán của hắn đều đúng thì đến lúc đó không cần dùng Fitzgerald hoa lệ hắn cũng có thể có được chiến lực Thần Tinh.

Điều này đối với hắn có ý nghĩa rất lớn, thông thường dưới tình trạng có được chiến lực cấp Thần Tinh, cho thấy rằng hắn đã thành công bước chân vào hàng ngũ cường giả đỉnh tiêm, có được tư cách trấn thủ một khu căn cứ.

Vì cách thời gian xuất phát cũng không còn nhiều, Phương Bình trở lại chỗ ở, chuẩn bị uống ma dược thức tỉnh Ngũ giai, trở thành Giác Tỉnh giả Ngũ giai.

Hắn lấy lọ thuốc ma dược thức tỉnh Ngũ giai ra, đây là một lọ nước thuốc màu lam, hình dáng bình chứa tinh xảo, được chạm trổ bằng pha lê trắng, chỉ cái bình này thôi cũng đã có giá trị tới mấy chục nghìn rồi.

Thật sự không phải nhà sản xuất cố ý theo đuổi sự xa hoa, cố ý dùng lọ thủy tinh lộng lẫy quý giá như vậy, mà là bởi vì một khi thuốc được luyện chế, dược hiệu sẽ từ từ mà bay hơi, cho dù là đóng kín rồi cất kỹ vào thùng đồ kín mít thì cũng không thể ngăn chặn cái sự bay hơi này.

Chỉ có điều, loại pha lê trắng này có ích ở chỗ nó có tác dụng ngăn chặn được dược hiệu bị bay hơi, vậy nên mới dùng nó để đựng ma dược thức tỉnh Ngũ giai.

Mở nắp đậy ra liền có một cỗ hương thơm bay ra, giống như là phát ra từ trong phòng thuốc, có hỗn hợp các loại thuốc tạo thành hương thơm.

Phương Bình nhanh chóng uống thuốc, một ít nước thuốc cùng với vị đắng bị hắn một ngụm nuốt xuống.

Lạnh lẽo!

Vừa nuốt ma dược thức tỉnh Ngũ giai xuống, nhất thời Phương Bình cảm thấy thân thể rét run, nhịn không được rùng mình một cái.

Là người sở hữu năng lực hàn băng, đã lâu rồi hắn đã không có cảm thấy lạnh, nhưng lúc này hắn lại cảm thấy rét lạnh.

Thân thể hắn cũng không bị đóng băng, bên ngoài cũng không có phản ứng bị rét lạnh, nhưng nó vẫn cứ rất lạnh.

Giống như vừa rồi hắn đã nuốt vào một khối băng lạnh, lúc này sự lạnh giá từ dạ dày lan ra toàn thân.

Mà hắn cảm thấy trong cơ thể hắn có một vật rất nhỏ từ thân thể rét run của hắn, cường độ tăng lên rất kinh khủng.

Lạnh lẽo là một loại sức mạnh không tên, dù loại này cùng hàn khí giống nhau nhưng lại khác tại tác dụng cọ rửa, cường hóa thân thể hắn.

Loại cường hóa này không chỉ có tốc độ, sức mạnh, phòng ngự, thậm chính còn có bản chất sinh mệnh.

Chỉ là loại bản chất sinh mệnh này thật sự có tăng lên, nhưng trước mắt vẫn chưa biểu hiện ra.

Trên thực tế, mỗi một lần tăng cấp, bản chất sinh mệnh đều tăng lên, mà lúc trở thành Thần Tinh, loại cường hóa bản chất sinh mệnh này sẽ biểu hiện ra ngoài.

Phản ứng trực quan nhất là tuổi thọ tăng lên, phàm là cường giả cấp Thần Tinh chết vì già đến nói, tính theo trung bình tổng đều đủ để sống đến khoảng một trăm năm mươi tuổi, sống lâu hơn người bình thường gấp hai lần.

Một tiếng sau, sự lạnh lẽo trong thân thể biến mất, quá trình cường hóa thân thể chấm dứt.

Phương Bình cảm thấy rất rõ ràng rằng mình đã phá vỡ được một loại ràng buộc nào đó, nếu không có gì ngoài ý muốn thì đó chính ràng buộc từ Tứ giai lên Ngũ giai.

Hắn bây giờ cảm thấy bản thân mạnh lên rất nhiều, thậm chí sức mạnh phát ra cũng đủ để bẻ gãy vũ khí ma hóa được rèn từ chất liệu kim loại cực phẩm.

Tất nhiên đây chỉ là ảo giác, đây là ảo giác khi vừa mới tiến cấp, khi mà cơ thể vẫn chưa thích ứng được thực lực.

Có thể dùng sức mạnh để bẻ gãy được vũ khí ma hóa được rèn từ chất liệu kim loại cực phẩm thì cũng chỉ có cường giả cấp Thần Tinh tu nhục thân đổ lên mới làm được.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch