Bên trong khối băng, Ám ảnh báo hoảng sợ giãy giụa kịch liệt, đáng tiếc, hàn băng đã đóng băng thân thể nó, cứng như kim loại ma hóa, mặc cho nó có giãy giụa thế nào thì cũng khó vùng ra được.
Là ma vật Ngũ giai, nó rất hiếm khi có đối thủ, đáng tiếc, bây giờ nó đã chọn sai con mồi rồi.
Bình bịch bình bịch!
Phương Bình đi từng bước từng bước về phía Ám ảnh báo, bước chân không nhanh không chậm, không chút lo lắng Ám ảnh báo sẽ vùng ra.
Hắn đã là Ngũ giai Giác Tỉnh giả, cho dù không dùng Trạng thái Tiên Nhân, chỉ dựa vào năng lực Hie Hie no Mi biến dị viễn siêu cấp bậc siêu hạng thông thường cũng đủ để thoải mái chà đạp ma vật Ngũ giai.
Trừ phi thực lực của con Ám ảnh báo này đã đạt tới cấp Thần Tinh, nếu không thì nó tuyệt đối không thể giãy ra khỏi khối băng đã đông cứng thân thể nó.
Mà ma vật như vậy hiển nhiên còn ít ỏi hơn so với ma vật Ngũ giai.
Quả nhiên, cho đến lúc hắn đứng trước mặt Ám ảnh báo, nó vẫn không thể giãy ra khỏi khối băng trên người mà chỉ có thể nằm ở dưới đất hoảng sợ nhìn hắn.
Hắn đưa tay ra chạm vào thân thể bị hàn khí đóng băng của Ám ảnh báo.
Rầm rầm!
Một sợi dây xích huyết sắc xuất hiện, quấn quanh người Ám ảnh báo, túm lấy nó kéo vào hư không rồi biến mất.
“Thực lực mạnh thật!”
Nhìn thấy Phương Bình thoải mái bắt sống một con ma vật Ngũ giai như thế, đồng tử Mạnh Trác co rụt lại.
Không hổ là xếp thứ tư gần ba vị kia trên bảng xếp hạng, quả nhiên thực lực rất mạnh, chỉ là bây giờ nhìn thấy đối phương ra tay thì hắn đã biết, nếu như mình khiêu chiến đối phương, phần thắng không chiếm được ba phần.
“Lại mạnh hơn rồi, nói không chừng bây giờ hắn thực sự đã…”
Trên mặt Hồ Ngạo Nhi lộ ra vẻ ngưng trọng.
Nàng làm quen với Phương Bình chính là vì biết Phương Bình có một biên độ tăng cường năng lực, biết tất cả chiến lực biểu hiện ra bây giờ đều không phải là chiến lực thực sự gì của Phương Bình.
Dựa vào loại năng lực tăng cường trên biên độ lớn này, thực lực của Phương Bình có thể tăng cường lên mấy lần, nói không chừng bây giờ hắn thật sự đã có thể so với chiến lực Thần Tinh rồi.
Sự xuất hiện của Ám ảnh báo chỉ là một khúc nhạc đệm, mọi người tiếp tục săn bắt ma vật cấp Thần Tinh Huyết Vũ U Khuyển.
“Phương Bình các hạ tuổi còn trẻ mà là có thực lực đứng thứ tư bảng xếp hạng, tương lai không chỉ là Thần tinh, cho dù là cấp Huyết Nguyệt, chỉ sợ là khả năng cũng rất lớn.”
Vì để nâng cao tinh thần, sáu người vừa săn bắt Huyết Vũ U Khuyển vừa nói chuyện với nhau.
Rất nhanh đề tài đã chuyển đến trên người Phương Bình, Mạnh Hàn Lâm thể hiện sự nhiệt tình rất khác bình thường với Phương Bình, trong lời nói cũng tràn đầy khích lệ và tán dương Phương Bình.
“Mạnh gia chủ nói đùa rồi, cấp Huyết Nguyệt sao lại dễ dàng đạt được như vậy.”
Tất nhiên Phương Bình không phải là một người vừa được khen ngợi là đã vênh váo, hắn vẫn giữ khiêm tốn nói.
Tuy rằng rất tin tưởng vào thiên phú phát triển cấp phi phàm hiện giờ của mình, tương lai có khả năng rất lớn có thể trở thành cấp Huyết Nguyệt, nhưng loại chuyện này tự mình biết là được, tất nhiên không cần phải thể hiện ra ngoài.
“Cái này là ngươi khiêm tốn rồi, ngươi có tiềm lực đạt được cấp Huyết Nguyệt, đó là Khoa Đối kháng Ma vật công nhận, ở phương diện này, Khoa Đối kháng Ma vật là có quyền lên tiếng nhất, nếu nói như vậy, vậy nói rõ rằng ngươi tất nhiên có loại tiềm lực này.”
Mạnh Hàn Lâm mỉm cười, sau đó trong lòng hắn khẽ động.
“Không biết Phương Bình các hạ đã có hôn ước chưa, hoặc là đã có bạn gái chưa?”
“Mạnh bá phụ sẽ không định giới thiệu bạn gái cho hắn chứ? Chẳng những hắn đã có bạn gái, mà đã có tới hai nàng.”
Hồ Ngạo Nhi đi bên cạnh nghe được lời của Mạnh Hàn Lâm, nàng cười trêu chọc nói.
Phương Bình xấu hổ cười cười, quả thật hắn với Yến Tuyết là người yêu của nhau, nhưng Phàn Huyên thì không phải, đương nhiên, quan hệ của hai người vượt quá tình bạn cũng là sự thật.
Hắn nhanh chóng nói sang chuyện khác.
“Có một việc ta rất tò mò, vì sao Mạnh gia lại vung tay trả giá cao như vậy để săn bắt con Huyết Vũ U Khuyển này, tất nhiên, nếu Mạnh gia chủ không tiện nói cũng xem như ta chưa hỏi.”
“Cũng không phải là bí mật gì, chắc là Phương Bình các đã từng nghe nói về ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh rồi nhỉ?”
Mạnh Hàn Lâm chần chừ một lát rồi mới nói.
“Đúng vậy, đúng là ta đã nghe nói tới rồi, nghe nói loại thuốc này có thể làm Giác Tỉnh giả cấp Ngũ giai có thể lột xác trở thành Thần Tinh, chỉ có điều loại thuốc này thật sự quá quý hiếm, cho dù là ở Khoa Đối kháng Ma vật cũng không thể đổi được.”
Phương Bình gật đầu, sau đó lại có chút kinh ngạc mà nói.
“Chẳng lẽ Mạnh gia săn con Huyết Vũ U Khuyển này là vì luyện chế loại ma dược đó?”
“Đúng vậy, mục đích Mạnh gia săn bắt con Huyết Vũ U Khuyển này chính là dùng nó để luyện chế ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh.”
Mạnh Hàn Lâm cũng không giấu diếm gì mà nói.
“Có thể Phương Bình các hạ không biết, loại ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh này sở dĩ quý như vậy một phần là vì nó cần rất nhiều dược liệu quý hiếm, về phương diện khác thì là bởi vì loại ma dược này cần phối trí tùy theo người dùng.”
“Cần phối trí tùy theo người dùng?”
Trên mặt Phương Bình hiện lên vẻ tò mò, đây là hắn lần đầu tiên nghe thấy có một loại ma dược thế mà lại cần phối trí tùy theo người dùng.
“Mỗi Ngũ giai Giác Tỉnh giả là khác nhau, vì năng lực từng Giác Tỉnh giả sở hữu là khác nhau, cho nên cách thức phối chế ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh cũng không giống nhau.”
“Mà lần này Mạnh gia ta muốn phối ra ma dược thức tỉnh cấp Thần Tinh thì cần dùng đến trái tim, phần tinh túy nhất trong cơ thể Huyết Vũ U Khuyển, đây cũng là lý do mà Mạnh gia trả một số tiền lớn để săn bắt con Huyết Vũ U Khuyển này.”
Mạnh Hàn Lâm giải thích.
Trong lòng Phương Bình bừng tỉnh, lần này nếu có thể thành công săn bắt Huyết Vũ U Khuyển, nếu không xảy ra sai sót gì thì chỉ sợ Mạnh gia sắp xuất hiện một vị cường giả cấp Thần Tinh, trở thành một gia tộc có cường giả cấp Thần Tinh trấn giữ rồi.
Trải qua cả một đêm tìm kiếm, sáng sớm tinh mơ, sáu người Phương Bình đi đến giữa một dòng suối nhỏ.
Trong một đêm này, bọn họ gặp được tổng cộng hơn mười con ma vật, vì ma vật cũng không đạt tới Ngũ giai nên Phương Bình giảm mất hứng thú, không ra tay nữa, toàn bộ là do đám người Mạnh Hàn Lâm và Mạnh Trác ra tay đánh chết.
“Nghỉ ngơi ba tiếng đi!”
Cả một đêm tìm kiếm, sáu người cũng không tránh khỏi mệt mỏi, hơn nữa bụng còn đói râm rang, Mạnh Hàn Lâm quyết định nghỉ ngơi và hồi phục tại chỗ trong ba giờ.
Tuy rằng với tố chất thân thể hiện tại của bọn họ bây giờ, không ngủ mấy ngày mấy đêm cũng không có vấn đề gì, chỉ có điều, đợi tới lúc bọn họ tìm ra Huyết Vũ U Khuyển thì sẽ có một hồi đại chiến, đối với chiến lực của bọn họ tất nhiên là sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều.
Ăn qua loa một ít lương khô, Diệp Kiện không phải chiến đấu nên phụ trách canh gác, năm người Phương Bình trải nệm ra, nhao nhao nằm xuống nghỉ ngơi.
Ba giờ sau, năm người Phương Bình bị đánh thức, sáu người tiếp tục xuất phát.
Tuy rằng chỉ nghỉ ngơi có ba giờ nhưng với năng lực khôi phục của Giác Tỉnh giả bọn họ thì đã đủ để khôi phục tất cả mệt nhọc do đi đường cả đêm rồi.
Cũng chỉ có Diệp Kiện phụ trách canh gác là vẫn mệt lả như vậy, chỉ có điều hắn là người không phải tham gia chiến đấu, mệt một chút cũng không sao.
Hơn nữa lần nghỉ ngơi tiếp theo, hắn đã có thể đổi ca với Địch Đỗ Tu.
Xoạt xoạt.
Một con ma vật có thân hình đầy màu sắc, có tám cái chân bổ nhào tới phía sáu người Phương Bình.
Vèo!
Mạnh Trác vượt qua đám người, cầm một thanh kiếm dài hơn mười mét trong tay xẹt qua ma vật tám chân.
Phù!
Chất lỏng màu xanh biếc phun ra tung tóe, thân thể thật lớn của ma vật bị xẻ làm đôi, ầm một tiếng ngã xuống đất.
Mấy ngày liên tiếp, sáu người Phương Bình đều ở trong giai đoạn tìm kiếm, tuy rằng giữa chừng cũng có nghỉ ngơi, nhưng thời gian dài tìm kiếm vẫn không khỏi làm cho sáu người mệt mỏi.
Đặc biệt là hai người không tham gia chiến đấu Địch Đỗ Tu và Diệp Kiện, vì ngủ không đủ giấc mà vẻ mệt mỏi đã lộ ra trên mặt.
Một ngày giữa trưa, Địch Đỗ Tu phụ trách tìm kiếm theo mùi đột nhiên lộ ra sắc mặt vui mừng.
“Mùi biến đổi thật nồng, Huyết Vũ U Khuyển chắc là ở gần đây!”
Tìm kiếm mấy ngày, cuối cùng cũng sắp đuổi được rồi, nhiệm vụ cuối cùng cũng sắp xong.
--- Không biết uống thuốc nhiều quá hay bị tà vật quấn thân mà đầu tại hạ cứ ong ong, cả người cứ như trên mây, thiện tai <(") ---